blogradio.vn – Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
***
(Tiếp theo phần 1)
Chương 2: Tin đồn
Nằm trên giường, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng.
Tôi thật sự đã sống lại.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó gọi tên — không hẳn là mừng rỡ, cũng không phải sợ hãi, mà giống như được trao lại một khoảng thời gian đã đánh mất. Tôi thầm cảm ơn ông trời, không phải vì cho tôi cơ hội thay đổi tương lai, mà vì cho tôi thêm thời gian để sống chậm hơn, tỉnh táo hơn.
Tôi sẽ không còn nhẹ dạ, cũng không để bản thân bị cuốn đi như trước kia.
Nhưng lúc này, điều tôi muốn giữ nhất… vẫn là gia đình.
Tôi trở mình vài lần, không tài nào ngủ tiếp được. Căn nhà nhỏ vẫn thoang thoảng mùi thuốc bắc quen thuộc, mùi hương ấy khiến lòng tôi dần lắng xuống. Tim không còn đập gấp gáp như lúc vừa tỉnh dậy nữa.
Tôi quay sang nhìn em Sáu đang ngủ say. Không biết mơ thấy gì mà miệng em nhai nhóp nhép, trông như đang ăn món gì ngon lắm.
Tôi kéo lại tấm mền cho em, khẽ nói trong lòng:
Lần này, chị sẽ không để chuyện cũ lặp lại nữa.
Trời nhá nhem sáng, tôi cũng dần thiếp đi.
Ánh nắng đầu tiên của buổi sớm chiếu lên mái nhà. Những ngày cuối tháng Mười Một không còn oi bức như mùa hè, không khí sáng sớm se lạnh vừa đủ. Mùi khói bếp, tiếng người nói chuyện khe khẽ, tiếng xe đẩy vọng vào con hẻm nhỏ khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, tránh làm các em thức giấc. Em Năm và em Bảy bên giường đối diện vẫn ngủ say. Giờ này chắc mới khoảng năm giờ sáng.
Bước ra bếp, tôi thấy má đang nấu cháo, bên cạnh là nồi trứng vịt muối vừa vớt ra còn bốc hơi.
“Sao con không ngủ thêm chút nữa?” má hỏi. “Má nấu xong rồi, chuẩn bị ra chợ dọn hàng đây. Nếu con dậy rồi thì ra đầu ngõ mua mấy cái quẩy, ăn sáng xong rồi ra phụ má.”
Tôi dạ một tiếng, lấy tiền trong tủ kính phòng khách rồi bước ra ngoài.
Buổi sáng trong hẻm còn vắng. Chỉ vài nhà đã thức dậy chuẩn bị cho một ngày mưu sinh.
“A Thảo, đi đâu mà sớm vậy con?”
Bộ phát wifi 4G di động mini ROOSEE M610, chuẩn wifi 6
Tôi quay lại, thấy bà Hai đang tập thể dục.
“Dạ con ra đầu hẻm mua ít quẩy ăn sáng. Bà tập thể dục cho khỏe nha.”
Tôi vừa quay đi thì bà Hai kéo tay lại, giọng hạ thấp:
“Chúc mừng con nha, nghe nói sắp làm đám cưới rồi hả?”
Tim tôi khẽ chùng xuống.
Tôi đã đoán được điều này. Tin đồn… vẫn đến sớm như kiếp trước.

“Dạ bà Hai nói hôn sự nào vậy ạ?” tôi cười nhẹ. “Con là chính chủ mà còn chưa biết nữa.”
“Bà nghe thím Năm con nói đó. Nói cưới trong tháng Chạp này luôn.”
Tôi lắc đầu:
“Dạ không có đâu bà. Chắc mọi người nghe nhầm rồi. Nếu có ai hỏi, nhờ bà nói giúp là con chưa có cưới, con còn muốn ở nhà phụ tía má vài năm nữa.”
“Ừ, vậy hả.”
Bà Hai gật đầu. “Thôi con đi đi, bà tập tiếp đây.”
Ra đến đầu hẻm, không khí chợ Lớn đã bắt đầu rộn ràng. Người gánh hàng, kẻ đẩy xe, tiếng nói cười, tiếng va chạm của các thùng hàng — một ngày mới ở khu chợ này lúc nào cũng bắt đầu từ rất sớm.
Tôi đứng chờ mua quẩy.
“Hôm nay anh bán có mình anh hả?” tôi hỏi.
“Ừ,” anh Mạnh vừa đảo quẩy vừa nói. “Thằng nhỏ bị sốt, để mẹ nó ở nhà coi.”
“Vậy à, bé có sao không anh?”
“Để coi bữa nay còn sốt không.”
Có người đứng gần đó chen vào:
“Con nít mà, trái gió trở trời là sốt hoài.”
Đến lượt tôi, lấy quẩy xong, tôi về nhà ngay.
Vừa vào tới, tôi kể cho má nghe chuyện bà Hai nói. Má cau mày:
“Thím Năm con cũng kỳ. Chuyện chưa đâu vào đâu mà nói khắp nơi.”
Điện Thoại Di Động Honor X6c 6GB + 128GB/256GB - Pin 5300mAh NFC - Camer

Má sửa soạn rồi ra chợ trước. Tôi vào gọi các em dậy ăn sáng.
Trong phòng, em Năm với em Bảy lại cãi nhau chuyện giành mền như mọi ngày. Tôi không xen vào — bênh đứa nào thì cũng bị nói là không thương đứa kia.
Em Sáu đã thức, đang gấp chăn màn, im lặng như thường lệ.
Tôi bày cháo, trứng và quẩy ra bàn. Khi cả nhà ngồi vào ăn, tôi kể lại chuyện tin đồn cho tía nghe. Tía chỉ gật đầu, không nói gì.
“Thằng Ba, thằng Tư,” tía lên tiếng, “ăn xong ở lại, tía có chuyện muốn nói.”
Nghe vậy, lòng tôi khẽ động.
Tôi nhớ ra những chuyện đã từng xảy ra sau này — những điều tưởng nhỏ nhưng lại để lại hậu quả rất lâu.
Lần này, tôi muốn ở lại. Không phải để can thiệp, mà để lắng nghe.
“Tía, cho con ngồi nghe với được không?” tôi hỏi.
Tía nhìn tôi một chút rồi nói:
“Muốn nghe thì nghe.”
Tôi ngồi xuống, lặng lẽ.
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức,
mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
( Còn tiếp )
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- Đề xuất tăng tốc độ lên 80km/h trên một số đoạn cao tốc Cam Lộ – La Sơn
Theo Khu Quản lý đường bộ II, dự án mở rộng tuyến cao tốc Cam Lộ – La Sơn đi qua tỉnh Quảng Trị và TP Huế đã được bàn giao mặt bằng cho Ban Quản lý dự án đường Hồ Chí Minh (chủ đầu tư) từ ngày 13/1 để triển khai thi công. Sau khi tiếp nhận mặt bằng, chủ đầu tư đã điều chỉnh tốc độ lưu hành tối...
- Hôm nay (4/11), Quốc hội thảo luận dự thảo Văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng
- 1 việc bất kể nam hay nữ, NHẤT ĐỊNH phải làm ngay sau khi quan hệ: Chẳng tốn 1 xu nhưng phòng bao bệnh
- AnTuTu công bố top 10 smartphone Android cận cao cấp tháng 2/2026: MediaTek thống trị bảng xếp hạng
- Áp lực của diễn viên đắt giá bậc nhất màn ảnh Việt
- Google tích hợp Gemini để Chrome có thể tự động duyệt web thay người dùng
- Ăn uống điều độ nhưng cholesterol vẫn tăng? Nguyên nhân nhiều phụ nữ sau 40 không ngờ tới
- Ubisoft "khai tử" Prince Of Persia Remake, thế mà không chịu "rút phích" một tựa game phát triển 18 năm chưa xong


















