News :
Doanh thu bết bát, diễn viên vẫn bỏ túi cát-xê cao ngất ngưởng Nữ diễn viên ‘Cách em 1 milimet’ lên tiếng về ồn ào đời tư trên mạng xã hội Hé lộ cát xê không như tưởng tượng của Táo quân Con trai cao 1m83, học vấn khủng của ‘Nữ hoàng ảnh lịch’ Hiền Mai Thành quả không ngờ bên trong nhà vườn của Mỹ Tâm sau 4 năm Rùng mình cơ sở làm mì sợi bằng hóa chất suốt 10 năm ở TP.HCM: Hơn 800 tấn “hàng độc” đã tuồn ra thị trường Clip: Cận cảnh quy trình sản xuất 800 tấn mì sợi “ngậm” hóa chất, tuồn ra thị trường ở TP.HCM Bệnh viện Bạch Mai và Việt Đức cơ sở 2 khi nào đón bệnh nhân? Nhói lòng cuộc gặp cuối cùng: Người cha chống nạng bật khóc bên con trai qua đời vì tai nạn giao thông, quyết định hiến tạng con để mang lại sự sống cho những người khác Nhiều cửa hàng thu hồi đồ hộp Hạ Long, hoàn tiền cho khách hàng Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ xem xét, thông qua 2 Nghị quyết do Viện Kiểm sát nhân dân tối cao trình Trên tay vivo Y31D: Thiết kế trẻ trung, chip Snapdragon 6s Gen 2 và pin ấn tượng 7.200 mAh Duy Linh 1 giờ trước Những câu chúc Tết sếp hay ngắn gọn 2026 ý nghĩa năm Bính Ngọ Phát hiện nguyên nhân gây ung thư phổi chưa từng biết Lời tuyên chiến với nỗi lo “chai pin”: REDMI Note 15 Pro 5G được Thế Giới Di Động bảo hành pin tới 4 năm Ngày cắt tóc tháng 1 2026 may mắn, tài lộc, thuận lợi năm Bính Ngọ Bác sĩ CKII Nguyễn Thị Nhuần: Hơn bốn thập kỷ nỗ lực giữ trọn đạo đức nghề Nữ sinh Hà Nội đi khám tâm thần cùng bình khí cười OnePlus Turbo 6 Series ra mắt: Hiệu năng ấn tượng, màn hình 165Hz và pin 9.000mAh MediaTek cố gắng cả năm vẫn không bằng Qualcomm TTƯT, Th.sĩ, Bác sĩ Nguyễn Thị Tuyết Lan – Hơn 40 năm chữa bệnh và gìn giữ y học dân tộc Ngày tôi sinh, chiếc túi vải mẹ chồng trao ngay ở bệnh viện khiến tôi bật khóc Điện thoại trông như iPhone Air lai CMF này vừa bị hủy lịch ra mắt chỉ vì RAM đắt quá Kiểm tra 4 cơ sở massage ở Bùi Viện, Đề Thám, Phạm Ngũ Lão, phát hiện “bí mật” của người phụ nữ 54 tuổi Nghiên cứu những người sống siêu thọ, phát hiện tất cả đều có 1 điểm chung – không phải chế độ ăn Hạnh phúc tuổi già không đo bằng lương hưu: Điều người chị họ nghèo đã dạy tôi Lấy độc trị độc: Kỹ sư Trung Quốc biến sự cố suýt chôn sống 50 triệu USD thành kỳ tích chưa từng thấy Chính thức mở bán tai nghe Redmi Buds 8 Lite, giá chỉ 790K, chống nước và bụi IP54 Không nên đặt thức ăn vào giữa lò vi sóng! Một dược sĩ tiết lộ nguyên tắc này, khiến cư dân mạng kinh ngạc: 20 năm sử dụng sai cách ‘Không chăm cháu thì đưa tiền’: Con dâu ra điều kiện ngay khi tôi vừa nghỉ hưu Còn lại là gì? Lenovo ra mắt ThinkBook Plus Gen 7 Auto Twist với màn hình tự xoay tự động Năm Bính Ngọ thì mình mua đồng hồ ‘con ngựa’ FERRARI cực chất tại Thế Giới Di Động Cài đặt Windows thời nay: Khi hệ điều hành biến thành gã nhân viên sale phiền toái 2 dự án cầu với tổng vốn 30.000 tỷ đồng nối Đồng Nai và TP. HCM: Ai được chấp thuận làm chủ đầu tư? Điều kiện đổi trả, hoàn tiền với người mua sản phẩm của Đồ hộp Hạ Long Cách TP.HCM 3 tiếng chạy xe có một vương quốc quýt hồng, khách du lịch thích mê ghé check-in mỗi ngày Điểm danh loạt smartphone đáng chú ý nhất CES 2026 Hôn nhân bên bờ vực thẳm khi vợ xem clip họp lớp của chồng Nga mở lời mang đến châu Phi công nghệ hạt nhân đặc biệt, không phải quốc gia nào muốn cũng làm được Day dứt giữa ước mơ du học cháy bỏng và gánh nợ vay ngân hàng bằng sổ đỏ của mẹ Bàn phím Samsung bị mất icon thì làm sao? Xem ngay 4 cách khắc phục sau Những nâng cấp được kỳ vọng trên Galaxy S26 trong năm 2026 Tiêu huỷ 13 con trâu nhiễm lở mồm long móng suýt bị đưa đi tiêu thụ dịp Tết Siêu âm phát hiện nhiều người trẻ gan thô xù xì, nguyên nhân vì đâu? Người đàn ông nguy kịch sau khi tự dùng thuốc, truyền dịch điều trị thủy đậu Lỗi E95 máy giặt Toshiba là gì? Nguyên nhân và cách khắc phục chi tiết iPhone Air, Galaxy Edge “hết thời” thì giờ Xiaomi Air mới lộ diện, nhưng chắc không bao giờ ra mắt “Quái vật thể hình” 8 năm thống trị thế giới, chỉ có 0,33% mỡ nhưng phải trả giá đắt khi về già Hút bụi cầm tay là gì? Kinh nghiệm chọn mua máy hút bụi cầm tay tốt nhất

Còn lại là gì?


blogradio.vn – Một câu chuyện tình yêu đầy day dứt về Minh – người đàn ông góa vợ mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại, và Lan – cô gái trẻ chờ đợi trong im lặng. Truyện khai thác sâu sắc mâu thuẫn giữa trách nhiệm với người đã khuất và quyền được hạnh phúc. Kết cấu khéo léo, đối thoại tự nhiên. Biểu tượng cánh chim (từ “không ai thực sự tự do” đến “có nơi nghỉ cánh”) và chiếc nhẫn (từ xiềng xích thành kỷ niệm) xuyên suốt tạo chiều sâu. Kết thúc mở nhưng ấm áp – không hứa hẹn hoàn hảo, chỉ hứa hẹn có nhau.

***

Điện thoại rung lên. Lan nhìn xuống màn hình, một tin nhắn từ Minh: “Em có thể gặp anh chiều nay không? Quán cũ.”

Cô nhìn dòng tin nhắn, tim đập nhanh. Họ đã không gặp nhau ba tuần rồi, kể từ ngày anh nói cần thời gian suy nghĩ. Ba tuần. Hai mươi mốt ngày. Năm trăm lẻ bốn tiếng. Lan đếm từng giây trôi qua.

“Chắc hắn muốn chia tay rồi,” Hoa – cô bạn thân – nói bên tai. “Mày nên chuẩn bị tinh thần đi.”

“Tao biết,” Lan trả lời.

***

Lan ngồi nhìn ra sông, mặt nước lấp lánh trong ánh chiều tà. Tách cà phê trong tay cô lạnh ngắt. Trên bàn là những món cô thích – hay đúng hơn là những món Minh nghĩ cô thích. Bây giờ chúng chỉ là vật vô hồn.

“Mình nên dừng lại ở đây, Lan.”

Giọng Minh nhẹ nhưng cô nghe rất rõ. Lan không quay lại nhìn anh, chỉ siết chặt tay quanh chiếc tách. Cô đã biết trước điều này, từ lúc anh gọi điện hẹn gặp, từ giọng nói khô khan của anh qua máy. Nhưng biết trước không có nghĩa là đã sẵn sàng.

“Vì sao?” Lan hỏi, giọng bình thản đến lạ.

“Em còn trẻ. Em xứng đáng có một người…”

“Anh yêu em không?”

Câu hỏi cắt ngang lời Minh. Lần này Lan quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Minh im lặng, ánh mắt anh trốn tránh. Khoảnh khắc yên lặng ấy nói lên tất cả.

“Anh muốn em có tương lai tốt hơn,” Minh nói sau cùng.

Lan cười, nhưng khóe miệng đắng. “Anh nghĩ em muốn tương lai nào?”

“Một tương lai mà anh…” Minh ngừng lại. Nuốt nước bọt. “Anh không thể cho em.”

Lan đặt tách cà phê xuống. Cô đứng lên, lấy chiếc khăn tay anh tặng ra khỏi túi, đặt lên bàn.

“Mong anh tìm được câu trả lời,” Lan nói, giọng khẽ như sợ vỡ. “Khi tình yêu không đủ, chúng ta còn gì?”

Lan bước ra khỏi quán. Không quay lại. Minh nhìn theo bóng cô khuất dần trong ánh chiều nhạt, bàn tay nắm chặt. Chiếc nhẫn trên ngón áp út ánh lên – lạnh, nặng, như một lời hứa đã hóa thành xiềng xích.

8Ylmlbt966Z0Rgsclq61688008231963

***

Tám tháng trước, Lan bước vào văn phòng Minh với bộ hồ sơ dự án dày cộm.

“Anh Minh phải không ạ? Em là Lan, bạn anh Tuấn giới thiệu.”

Minh gật đầu, mời cô ngồi. Lan trải bản phác thảo lên bàn. Trong góc mỗi bức vẽ đều có cánh chim nhỏ.

“Sao em vẽ chim trong mỗi bức?”

Lan ngẩng lên. “Thói quen. Em thích vẽ chim.”

“Nghĩa là gì?”

“Có ai thực sự tự do đâu anh.”

Họ làm việc cùng nhau. Cuộc họp chiều kéo dài đến tối. Minh thích nghe Lan nói về nghệ thuật. Lan thích nghe Minh kể về kiến trúc.

Có đêm, Lan hỏi về chiếc nhẫn.

“Anh có gia đình rồi à?”

“Đã có. Vợ anh mất năm năm rồi.”

Lan không nói gì, chỉ nhìn anh. Không phải là câu “em rất tiếc”. Chỉ một câu: “Anh là người tốt.” Câu nói đơn giản ấy như ngọn đèn châm lên trong bóng tối. Rồi có đêm mưa, Minh đưa Lan về. Họ ngồi trong xe đến hai giờ sáng. Mưa tạnh. Không ai muốn về.

“Em về đi, khuya rồi.”

“Anh cũng về đi.”

Nhưng Lan không mở cửa. Cuối cùng cô vẫn về. Có điều gì đó đã thay đổi.

Những ngày sau, họ gặp nhau nhiều hơn. Minh mua cà phê cho Lan mỗi sáng – đúng loại cô thích, hai đường, ít đá. Cả hai cùng nhau đi xem triển lãm, đi ăn tối, cùng nhau đi lang thang qua những con phố quen.

Vào một buổi chiều, Minh thấy Lan cười trước bức tranh trừu tượng nào đó, nụ cười tự nhiên, mắt lấp lánh như đứa trẻ. Lòng anh bỗng ấm lên, rồi ngay lập tức, anh giơ tay, muốn vuốt mái tóc cô, nhưng ngón tay chạm phải chiếc nhẫn. Anh rụt tay về. Trong ngực, hai trái tim đang đánh nhau, một thuộc về quá khứ, một đang thức dậy.

Sinh nhật Lan, Minh vắng mặt. Tin nhắn xin lỗi đến lúc nửa đêm. Lan nhìn chiếc bánh kem nhỏ trên bàn, nến đã cháy hết.

“Không sao anh.” Cô gõ, rồi xóa. Gõ lại, rồi xóa. Cuối cùng chỉ gửi: “Em hiểu.”

Ngày hôm sau gặp lại, Minh nói: “Mẹ vợ anh… bà ốm, việc nhà.” 

Lan gật. Hai chữ ấy, nhẹ thôi, mà như bức tường.

Tối đó, ba vợ nhắc chuyện mai mối.

“Con Hiền nhà cô Loan, con gái tốt. Ba mươi rồi mà chưa chồng. Ba nghĩ…”

“Ba ơi, con không nghĩ chuyện đó.”

“Sao không? Con còn trẻ, nên có gia đình mới.”

“Con có gia đình rồi. Ba mẹ là gia đình con.”

Ba vợ im lặng. Mẹ vợ ở góc phòng lau nước mắt. Họ lo cho anh. Nhưng cũng sợ – sợ anh có người mới sẽ bỏ họ. Họ chỉ còn anh.

Ybtdtse04Ar5Kxjv0741688008231963

***

Hai tháng sau, Minh rủ Lan đi Vũng Tàu. Hai người đi dọc bờ biển, nắm tay nhau. Gió thổi tung tóc Lan. Minh nghĩ đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất năm năm qua.

“Anh ơi.”

“Anh nghe nè.” Giọng anh dịu lại, tay siết nhẹ tay cô.

“Mình có tương lai không?”

Minh dừng bước. Im lặng.

“Anh muốn lắm.”

“Nhưng?”

“Nhưng anh không biết.”

“Vì ba mẹ vợ anh?”

Minh gật. “Họ chỉ còn anh. Con gái họ mất rồi.”

“Còn anh thì sao? Anh có quyền hạnh phúc.”

“Anh không biết anh có xứng không?”

Lan nắm tay anh. “Anh xứng mà.”

Minh ôm cô, ôm chặt. Vai anh run.

“Xin lỗi. Anh xin lỗi.”

Lan không nói gì. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống vai áo anh, thấm qua vải, chạm vào da. Gió biển vẫn thổi. Nhưng trong vòng tay ấy, cô cảm nhận được – một phần anh đang ở đây, một phần anh vẫn ở nơi nào đó xa xôi, nơi cô không thể với tới.

Hai người về Sài Gòn trong im lặng. Những ngày sau vẫn gặp nhau, nhưng không còn như trước. Khoảng cách vô hình ngày càng lớn.

Rồi ba mẹ vợ vô tình thấy hai người ở quán cà phê. Mẹ vợ anh dừng lại. Ánh mắt họ gặp nhau. Minh thấy nỗi đau trên mặt bà. Tối đó, Minh đến nhà ba mẹ vợ. Mẹ vợ khóc.

“Mẹ biết con sẽ quên con bé. Có người mới rồi bỏ ba mẹ.”

“Mẹ đừng nói vậy,” Minh quỳ xuống. “Con không bao giờ bỏ ba mẹ.”

“Thế con còn gặp cô gái đó không?”

Minh im lặng.

“Mẹ không cấm. Nhưng mẹ sợ. Sợ con quên con bé. Sợ con không đến nữa. Con là người duy nhất còn nhớ con bé, con à.”

Ba vợ ngồi im ở góc phòng. Ánh mắt thất vọng.

Minh về trong đêm khuya. Nhìn chiếc nhẫn. Năm năm nó nhắc anh đừng quên. Giờ nó nặng hơn bao giờ hết. Anh gọi Lan, hẹn gặp.

***

Ba tháng sau.

“Mày phải quên hắn đi,” Hoa nói. “Hắn không xứng.”

“Không phải không xứng. Mà là anh ấy không thể.”

“Cũng thế thôi.”

“Không giống.”

Lan vẫn vẽ chim. Nhưng giờ chúng trông buồn.

Có đêm cô mơ thấy Minh gõ cửa. Khi chạy ra mở, anh đã biến mất. Cô thức dậy lúc ba giờ sáng, không ngủ lại được. 

Minh sống như máy. Làm việc, về nhà, thăm ba mẹ vợ. Mỗi tối nhìn những bức tranh Lan vẽ. Không cất, không vứt. Anh xóa số Lan nhưng vẫn nhớ thuộc. Tránh những nơi họ từng đi. Cố quên, nhưng làm sao quên?

Một đêm, điện thoại reo lúc hai giờ sáng. Mẹ vợ ngã trong nhà tắm. Suy tim.

Minh đưa mẹ vợ vào bệnh viện. Tiếng máy thở đều đều. Mùi thuốc sát trùng. Minh ngồi bên giường suốt ba đêm, nhìn bà nằm đó – gầy guộc, mong manh, như chiếc lá sắp rời cành. Năm năm qua, anh giữ bà như giữ một phần của vợ. Nhưng giữ như thế, ai trong ba người thực sự sống?. Đêm thứ tư, bà tỉnh. Bàn tay run run tìm tay anh.

“Con chưa về à?”

“Con ở đây với mẹ.”

Bà nắm tay anh.

“Mẹ biết con đau khổ. Con gầy đi, không còn cười. Sống như người chết.”

Minh cúi đầu.

“Con gái mẹ mất rồi. Mẹ đau lắm. Nhưng không muốn con cũng chết theo.”

“Mẹ…”

“Mẹ biết mẹ ích kỷ. Muốn giữ con vì sợ cô đơn. Nhưng giữ con như thế, con hạnh phúc sao?”

Minh nhìn bà, mắt đỏ. “Con không biết.”

“Con yêu cô gái đó phải không?”

Minh gật đầu. Nước mắt rơi.

“Thì đi tìm cô ấy. Con bé sẽ không muốn con sống thế này. Nó yêu con, muốn con hạnh phúc.”

“Nhưng mẹ…”

“Mẹ ổn. Còn có ba con. Con vẫn đến thăm chứ?”

“Con hứa.”

Bà mỉm cười, lau nước mắt cho anh. “Mau đi. Đừng để muộn.”

Lần đầu sau năm năm, Minh thấy nhẹ lòng.

Avatar Cap Den Ve Doi Ban Tay

***

Đêm đó Minh lái xe đến nhà Lan. Xe cô đậu ngoài sân. Anh giơ tay gõ cửa, rồi dừng. Anh còn quyền gõ cửa này không? Đẩy cô ra rồi mong cô đón lại – có quá ích kỷ?. Nhưng anh nghĩ đến lời mẹ vợ. Đến ánh mắt Lan lúc chia tay. Và anh gõ cửa.

Một lần. Hai lần. Ba lần. Không trả lời. Minh lùi lại, để người trong nhìn thấy. Chờ.

Bên trong, Lan nghe tiếng gõ. Cô ngồi trong bóng tối, cầm tách trà nguội. Tim đập thình thịch. Cô bước đến cửa, nhìn qua mắt mèo.Minh. Anh đứng đó. Gầy đi, mệt mỏi, nhưng ánh mắt quyết tâm. Lan đặt tay lên tay nắm. Nên mở không? Anh quay lại – có nghĩa anh đổi ý? Hay chỉ là yếu lòng?

Tiếng gõ lại vang. Nhẹ nhàng. Kiên trì. Như tim ai đó đang gọi.

Lan nhắm mắt. Ba tháng. Hơn chín mươi đêm thức giấc giữa đêm. Những bức tranh vẽ dở. Những cánh chim không biết bay về đâu. Tay cô đặt lên then cửa, lạnh ngắt. Mở ra, cô có thể lại đau. Không mở, cô sẽ mãi tự hỏi. 

Cô hít sâu. Rồi thở ra. Tiếng then cửa vang lên trong đêm. Khẽ thôi. Nhưng đủ để thay đổi tất cả. Cánh cửa mở. Ánh sáng tràn ra. Lan đứng đó, mắt đỏ, môi mỉm cười.

“Em tưởng anh không đợi.”

“Anh đợi lâu rồi. Đợi thêm chút nữa cũng không sao.”

Nước mắt lăn trên má Lan.

“Vào đi anh. Khuya rồi.”

Minh bước vào. Cửa đóng. Gió đêm thổi nhẹ. Họ đứng đối diện, không nói gì. Im lặng kéo dài. Cuối cùng, Minh cất tiếng, giọng khàn như người đã kìm nén quá lâu.

“Anh xin lỗi.”

“Em biết.”

“Anh yêu em.”

“Em biết.”

“Anh không biết có cho em tương lai hoàn hảo không. Vẫn còn gánh nặng. Nhưng anh muốn thử. Muốn sống, không chỉ tồn tại.”

Lan bước tới, đặt tay lên má anh.

“Không ai có tương lai hoàn hảo. Nhưng ít nhất ta có nhau.”

Minh ôm cô, ôm chặt. Lần này không còn tội lỗi. Chỉ biết ơn.

Chiếc nhẫn vẫn còn đó. Có lẽ sẽ còn mãi. Nhưng giờ nó không còn là xiềng xích. Là một phần của anh – quá khứ, không phải hiện tại.

“Em vẫn vẽ chim à?”

“Vẫn vẽ.” Lan nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời đêm đang chuyển dần sang xám. “Nhưng giờ… chúng có nơi nghỉ cánh.” Không phải tự do. Không phải lồng. Chỉ là một nơi để về.

Họ đứng trong vòng tay nhau. Đồng hồ tích tắc. Thành phố bên ngoài vẫn thức. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, lần đầu tiên sau rất lâu, cả hai đều không còn sợ ngày mai. Có lẽ đó chính là câu trả lời.

© Út Nguyễn – blogradio.vn


0Cc0181Cb7122A94A6683Cdea790Aa5D 8Ylmlbt966Z0Rgsclq61688008231963 768X518
Còn lại là gì? 12/01/2026

Để lại một bình luận