blogradio.vn – Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
***
CHƯƠNG 1. Ngược dòng quá khứ
Sáng nay trời nắng nhẹ, nhẹ đến mức tôi có cảm giác nếu mình thở mạnh hơn một chút, khoảnh khắc này sẽ vỡ ra.
Hôm nay, con gái tôi lấy chồng.
Ánh nắng đầu ngày rơi xuống khoảng sân trước nhà, trải dài trên những dải ruy băng trắng tím và giàn hoa cưới còn đẫm sương. Tiếng họ hàng nói cười xen lẫn tiếng bát đũa va vào nhau lách cách, tiếng người gọi nhau ngoài cổng. Mùi nhang trầm từ bàn thờ gia tiên lan ra, quyện với hương hoa hồng thoảng theo từng cơn gió mỏng, khiến không gian vừa ấm áp vừa chênh chao như một giấc mơ sắp sửa khép lại.
Tôi đứng trong phòng, nhìn con gái qua tấm gương lớn.
Nó mặc áo dài đỏ, đứng lặng trước gương, hai tay khẽ vuốt tà áo như để chắc rằng mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Tôi chỉ nhìn qua cũng biết con bé đang hồi hộp nhưng cố giấu, bởi thỉnh thoảng tay nó lại siết nhẹ vạt áo, như sợ làm rơi mất điều gì đó rất quan trọng.
“Đẹp không mẹ..?” Con bé ngước lên, cười đến nheo cả mắt.
Tôi bước lại gần, chỉnh chiếc trâm cài tóc cho con, động tác chậm rãi như muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm một chút.
“Đẹp lắm,” tôi cười. “Hồi xưa mẹ còn không được đẹp thế này.”
Nó phì cười, nhưng trong đáy mắt là một cảm xúc rất lạ vừa vui vừa chênh vênh. Tôi hiểu. Bởi tôi cũng từng đứng trước một cánh cửa như vậy, nơi chỉ cần bước qua là cuộc đời rẽ sang một hướng khác.
Ngoài sân, anh đứng giữa đám đông.
Anh mặc bộ vest sẫm màu, đứng thẳng hơn thường ngày như tự nhắc mình phải thật vững vàng trong ngày trọng đại của con. Mái tóc đã bạc đi nhiều. Đôi tay từng rắn rỏi vì vôi vữa và giàn giáo giờ đan vào nhau trước bụng, lặng lẽ hơn nhưng vẫn mang dáng vẻ của một người quen chịu đựng.

Tôi nhìn anh lâu hơn mức cần thiết. Người đàn ông ấy đã có lúc khiến tôi tưởng mình sẽ mất anh mãi mãi.
“Em nhìn gì anh vậy?” Anh hỏi khi bắt gặp ánh mắt tôi.
Tôi khẽ lắc đầu.
“Nhìn người đã đi cùng em gần hết một đời.”
Anh cười, nụ cười hiền làm tim tôi chùng xuống theo một cách rất quen.
Chính nụ cười đó đã làm tôi không thể nào quên khi mình mới mười lăm mười sáu tuổi. Ngày ấy tôi thích anh trong im lặng, những đêm dài không ngủ và cả sự tự ti của một cô gái mồ côi, nhút nhát không dám đối diện chính mình.
Còn bây giờ, tôi thương anh.
Thương đến mức nếu phải lựa chọn lại, có lẽ tôi vẫn đi con đường ấy dù biết trước sẽ có những năm tháng chờ đợi dài đến thế, dù có những ngày tôi từng tự hỏi hay là thôi.
Thương người con trai năm nào đứng trước cổng trường, chỉ một câu nói cũng đủ để tôi yên ổn rời đi. Thương người đàn ông từng nằm bất động trên giường bệnh, môi trắng bệch giữa mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo. Thương cả những lần anh im lặng thật lâu, không phải vì hết yêu, mà vì sợ mình chưa đủ tốt. Tầm xa hồng ngoại 10m với công nghệ hống ngoại thông
minh.
Chống ngược sáng HDR
- Hỗ trợ đàm thoại 2 chiều
- Hỗ trợ các tính năng thông minh: phát hiện chuyển động,
phát hiện con người, phát hiện âm thanh bất thường, chế
độ riêng tu, Smart tracking.
Tích hợp còi báo động
- Hỗ trợ chức năng Soft-AP, kết nối trực tiếp wifi camera
không cần thông qua modem nhà mạng.
Tích hợp Wi-Fi(IEEE802.11b/g/n), LAN, CLOUD (Imou
Protect), ONVIF
- Hỗ trơ khe cắm thẻ nhớ Micro SD max 256GB
- Nguổn cấp: DC 5V1A, điện năng tiêu thụ - Chất liệu vỏ:
Plastic.
Đạt chứng nhận CE, FCC
Xuất xứ: Trung Quốc
⁃ Bảo hành: 24 tháng.
Trọn bộ sản phẩm bao gồm:
-1 x Camera
- 1 x Hướng dẫn Bắt đầu Nhanh
-1x Bộ đổi nguồn
-1x Cáp nguồn
-1x Bọt gắn
Hàng chính hãng imou bảo hành 2 năm toàn quốc
Camera imou A32EP 3MP
Có những nỗi sợ không nói ra, nhưng đủ khiến hai người đứng cạnh nhau mà tưởng như cách nhau cả một đời.
Tiếng nhạc cưới vang lên ngoài cổng.
Con gái khoác tay cha bước đi giữa những tràng vỗ tay và lời chúc tụng. Tôi nhìn theo bóng lưng hai người, ký ức trong tôi chảy ngược về buổi sáng đầu tiên tôi gặp anh, khi tôi còn là một cô gái nhỏ bị bao vây trước cổng trường, tim đập loạn đến mức tưởng có thể nghe rõ trong lồng ngực.
Hôm đó, có một người đã bước tới và chìa tay ra với tôi.
Và tôi đã tin.
Tôi tên là Minh Tâm.
Ba mẹ mất khi tôi còn chưa kịp lớn, đến nay cũng đã gần năm năm. Tôi được đưa về sống với bà nội ở một vùng nông thôn nhỏ, nơi người ta quanh năm chân đất tay bùn, sống bằng ruộng lúa và những mùa nắng mưa chậm rãi trôi qua.
Năm tôi đậu vào lớp mười, bà đưa tôi lên thị trấn thuê một căn phòng trọ nhỏ để ở lại ăn học. Cả vùng chỉ có một trường cấp ba nằm trên thị trấn, nhà bà cách hơn ba mươi ki lô mét, đi lại vừa tốn thời gian vừa không an toàn, nên bà quyết định như vậy dù tôi biết trong lòng bà không hề yên tâm.
Lần đầu tiên trong đời, tôi phải học cách sống một mình.
Mọi thứ đều lạ. Và cái gì cũng khiến tôi sợ.
Tôi đi trong sân trường mà không dám nhìn ai quá lâu. Tôi nói chuyện nhỏ nhẹ đến mức nhiều khi chính mình còn nghe không rõ. Tôi cố gắng hòa nhập vào lớp học, vào thầy cô, vào những nhóm bạn mới, nhưng trong lòng lúc nào cũng có một khoảng cách vô hình, như thể mình chỉ là người tạm trú trong cuộc đời của người khác.

Đó là một ngày bình thường sau giờ tan học.
Học sinh ùa ra cửa như bầy chim vỡ tổ, tiếng nói cười hòa vào nhau tạo nên khung cảnh vừa ồn ào vừa bình yên. Hôm đó tôi trực nhật nên ra về trễ hơn mười lăm phút, khi sân trường đã vơi bớt người.
Tôi ôm cặp, bước chậm về phía cổng.
Gần tới nơi, tôi nghe một giọng nói:
“Con nhỏ này đúng không?”
Tôi giật mình.
Một nhóm con gái đứng tụm trước cổng, một người chỉ tay thẳng về phía tôi. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, bàn tay tôi vô thức xiết chặt quai cặp.
“Ê, đứng lại… tao bảo mày đứng lại!”
Hai cô gái chặn trước và sau lưng tôi.
Tim tôi đập mạnh đến mức cổ họng khô lại. Tôi nhìn quanh, cổng trường rộng như vậy mà không còn ai bước ra nữa. Lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cảm giác không có ai đứng về phía mình.
“Em là học sinh trường này… có gì không ạ?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
“Tao hỏi mày đó.”
Một bàn tay kéo mạnh quai cặp khiến tôi suýt mất thăng bằng. Nắng đứng trưa đổ xuống, mắt tôi cay xè, và trong khoảnh khắc ấy tôi chỉ nghĩ đến bà nội, nếu hôm nay có chuyện gì xảy ra, bà sẽ thế nào.
“Nè, làm gì đó?”
Giọng một người con trai vang lên, ngắn và rõ, nhưng đủ để tất cả khựng lại.
Tôi như được kéo lên khỏi mặt nước.
Từ phía cổng, một nhóm con trai bước tới, mồ hôi còn nhễ nhại. Anh đứng đó, tay cầm trái bóng, vừa tưng nhẹ vừa nhìn những cô gái đang vây quanh tôi. Dáng anh cao hơn hẳn những bạn cùng lứa, áo trắng quần xanh đúng đồng phục, nhưng trong ánh mắt có chút ngang tàng của một cậu học sinh quen được chú ý.
Anh không cần nói thêm gì.
Chỉ sự xuất hiện ấy thôi cũng đủ thay đổi cục diện. Những cô gái lập tức đổi thái độ. “Hiểu lầm thôi, không có gì đâu.”
Tôi nghe vậy mới dám thở ra, khẽ nhích về phía nhóm bạn của anh.
“Em không quen các cô ấy… không biết tại sao bị kêu lại.”
Anh nhìn tôi. Ánh mắt ấy không dịu dàng, cũng không ấm áp, nhưng nó đứng về phía tôi và với một cô gái mười lăm tuổi khi đó, như thế đã đủ.
Tôi gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi bước đi. Tôi không dám chạy, nhưng bước chân gần như không chạm đất, vẫn có cảm giác ai đó đang nhìn theo từ phía sau.
Có lẽ là anh. Có lẽ chỉ là tưởng tượng. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu tin rằng nếu mình đủ kiên nhẫn, sẽ có người quay lại chìa tay thêm lần nữa.
Tôi đã tin như vậy. Và tôi đã chờ. Gần mười năm.
(Còn tiếp)
© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn
Xem thêm: Mỗi Người Đều Có Nhịp Điệu Của Riêng Mình | Blog Radio
Bài viết gợi ý
- Ngày mới với tin tức sức khỏe: Thói quen âm thầm ảnh hưởng cân nặng, huyết áp
Bắt đầu ngày mới với tin tức sức khỏe, bạn đọc có thể xem các bài viết hấp dẫn trên Thanh Niên như: Bữa sáng sai cách dễ “phá hỏng” nỗ lực giảm cân; Ăn trái cây sau 20 giờ có gây béo?; Vùng não liên quan hô ...
- Anh em sinh ba cưới cùng ngày gây sốt mạng xã hội
- 8 món ăn từ sườn lợn thơm ngon, hấp dẫn, cách làm vô cùng đơn giản
- Embark Studios bồi thường lớn cho game thủ ARC Raiders sau sự cố máy chủ nghiêm trọng
- Thời tiết nóng uống nước dừa: Bao nhiêu là đủ, ai cần lưu ý?
- PSG vùi dập Chelsea, đặt một chân vào tứ kết Cúp C1
- BIM Land mang trải nghiệm âm nhạc đẳng cấp đến cộng đồng Thanh Xuan Valley
- Trường ĐH Sài Gòn công bố phương án tuyển sinh, tăng chỉ tiêu và mở ngành mới

















