News :
CEO Capcom nói một câu khiến game thủ PC mát lòng Cách xem cấu hình máy tính, đánh giá để nâng cấp đúng lúc 3 loại nồi, chảo tiếc mấy cũng vứt ngay nếu không muốn phá vị món ăn, nuốt vào độc tố Vợ đột ngột ra đi, 3 ngày sau tủ lạnh bốc mùi lạ, tôi mở ra rồi ‘ngã quỵ’ trước món quà cuối cùng em để lại. Giải bóng chuyền VĐQG 2026 có tiền thưởng hơn 2 tỉ đồng Hóa ra yêu đơn phương là thế Hành vi có thể có thể bị phạt đến 20 triệu đồng khi livestream  Màu sắc trong nhà quyết định tâm trạng và tài vận: Chọn sai dễ hao năng lượng, giảm may mắn Hoàn tiền Apple – Hướng dẫn chi tiết cho người dùng mới Kỳ lạ: Bầu Đức làm cụm công nghiệp nhưng không cho thuê, không bán nền Hé lộ tần suất làm “chuyện ấy” có thể giảm nguy cơ ung thư Người trên 40 tuổi muốn giảm cân: 3 thói quen buổi chiều cần thay đổi Bí quyết giúp học thuộc bài nhanh và nhớ lâu hiệu quả Ca sĩ bất tỉnh khi đang biểu diễn, bị treo lơ lửng trên sân khấu Nhiều trẻ em Việt Nam đối mặt rủi ro từ khí hậu và môi trường Tuyệt đối không gọi lại những số điện thoại có dấu hiệu này Tải Mẫu Quyết định Đơn phương chấm dứt Hợp đồng lao động chuẩn nhất năm 2026 ở đâu? Ca chấn thương hiếm: Vỡ gan, đứt cuống thận được cứu sống Cắn răng lấy chồng U50 vì ham giàu, sáng ra thấy 2 ‘món quà’ đặt đầu giường, tôi ‘hóa đá’ muốn tháo chạy ngay lập tức ‘Đồng hồ đếm ngược’ tập 14: Phú bà bệnh hoạn bắt tình cũ và bạn gái tiếp khách trên giường Tuyển Việt Nam: Chọn đội hình và tính toán của HLV Kim Sang Sik Bàn tay có 4 nét tướng này dù tài ba tới mấy cũng khó thoát nghèo Mẫu bảng xác nhận thời gian làm việc chuẩn nhất có dạng như thế nào? Ngày càng nhiều người mắc ung thư đại tràng, Phó Giám đốc bệnh viện Thái Lan cảnh báo việc ăn 5 loại thực phẩm mỗi ngày làm tăng nguy cơ Những cách đơn giản giúp bảo vệ thận mỗi ngày Trường chuyên duy nhất ở TPHCM thi riêng lớp 10 công bố chỉ tiêu, lịch thi 2 hoa hậu họ Đỗ có chồng là doanh nhân vừa trúng cử đại biểu HĐND là ai? Nhận định Everton vs Chelsea: Hiểm nguy nơi đất khách Nơi đây có bình yên (Phần 1) Cửa chính đối diện 3 vật cấm kỵ: Người xưa cảnh báo, đặt sai dễ khiến tài lộc thất thoát, của cải hao mòn Hãy “tắm sạch” cho mạch máu của bạn bằng 3 món ăn quen thuộc: Dễ nấu, thanh mát lại cải thiện tuần hoàn máu Chồng ngoại tình có con riêng, mẹ chồng hứa cho hết tài sản để giữ tôi lại Chồng tương tư cô hàng xóm, vợ biết chuyện lập tức làm một việc khiến chồng tâm phục khẩu phục Libero 14 tuổi gây sốt ở Cúp bóng chuyền Hoa Lư, lên U18 Việt Nam Công an cảnh báo nóng về thói quen dùng wifi của người dân Nút âm lượng điện thoại không chỉ tăng giảm âm thanh: 6 chức năng ẩn cực hữu ích bạn chưa biết Người đàn ông 52 tuổi đột tử khi đang làm “chuyện ấy”, bác sĩ cảnh báo 3 thời điểm muốn mấy cũng đừng làm Đùa nghịch, 2 người đàn ông U50 làm vỡ ngà voi trị giá 5,2 tỷ đồng Hòa Minzy khoe clip gia đình Đại úy Thăng Văn Cương sang nhà ‘thưa chuyện’ MU bức xúc bị tước phạt đền để Bournemouth gỡ hòa oan Thu hồi hết đất ở: Nhà nhiều thế hệ có được thêm suất tái định cư? AI không còn để thử cho vui: 4 ứng dụng AI Việt phục vụ công việc từ làm web đến trồng trọt Ông Trương Gia Bình quyết chơi ‘ván bài’ AI: Đây không còn là lựa chọn, mà là điều kiện sinh tồn “Nuôi dạ dày chính là nuôi dưỡng sự sống”: 5 loại thực phẩm “yêu thích” của niêm mạc dạ dày, nên ăn mỗi ngày, đừng tiếc! Bác sĩ 24/7: Tập thể dục buổi tối có hại tim mạch không? Hồng Vân nói lời đặc biệt với ‘chồng yêu’ Lê Tuấn Anh, Lan Ngọc sexy tuổi 36 Bật tăng trong nửa đầu tháng 3, tỷ giá USD sẽ diễn biến thế nào trong thời gian tới? 5 loại ung thư được mệnh danh “bệnh của cặp đôi”, bác sĩ nhắc: 1 người mắc bệnh, người còn lại cần đi khám ngay! Phát hiện hầm trú ẩn hạt nhân bị lãng quên gần 60 năm dưới khuôn viên lâu đài cổ Vừa nghỉ Tết 2026, một trường ĐH đã ban hành kế hoạch nghỉ Tết 2027 trong 3 tuần

Nơi đây có bình yên (Phần 1)


blogradio.vn – Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

***

CHƯƠNG 1. Ngược dòng quá khứ

Sáng nay trời nắng nhẹ, nhẹ đến mức tôi có cảm giác nếu mình thở mạnh hơn một chút, khoảnh khắc này sẽ vỡ ra.

Hôm nay, con gái tôi lấy chồng.

Ánh nắng đầu ngày rơi xuống khoảng sân trước nhà, trải dài trên những dải ruy băng trắng tím và giàn hoa cưới còn đẫm sương. Tiếng họ hàng nói cười xen lẫn tiếng bát đũa va vào nhau lách cách, tiếng người gọi nhau ngoài cổng. Mùi nhang trầm từ bàn thờ gia tiên lan ra, quyện với hương hoa hồng thoảng theo từng cơn gió mỏng, khiến không gian vừa ấm áp vừa chênh chao như một giấc mơ sắp sửa khép lại.

Tôi đứng trong phòng, nhìn con gái qua tấm gương lớn.

Nó mặc áo dài đỏ, đứng lặng trước gương, hai tay khẽ vuốt tà áo như để chắc rằng mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Tôi chỉ nhìn qua cũng biết con bé đang hồi hộp nhưng cố giấu, bởi thỉnh thoảng tay nó lại siết nhẹ vạt áo, như sợ làm rơi mất điều gì đó rất quan trọng.

“Đẹp không mẹ..?” Con bé ngước lên, cười đến nheo cả mắt.

Tôi bước lại gần, chỉnh chiếc trâm cài tóc cho con, động tác chậm rãi như muốn giữ khoảnh khắc này lâu thêm một chút.

“Đẹp lắm,” tôi cười. “Hồi xưa mẹ còn không được đẹp thế này.”

Nó phì cười, nhưng trong đáy mắt là một cảm xúc rất lạ vừa vui vừa chênh vênh. Tôi hiểu. Bởi tôi cũng từng đứng trước một cánh cửa như vậy, nơi chỉ cần bước qua là cuộc đời rẽ sang một hướng khác.

Ngoài sân, anh đứng giữa đám đông.

Anh mặc bộ vest sẫm màu, đứng thẳng hơn thường ngày như tự nhắc mình phải thật vững vàng trong ngày trọng đại của con. Mái tóc đã bạc đi nhiều. Đôi tay từng rắn rỏi vì vôi vữa và giàn giáo giờ đan vào nhau trước bụng, lặng lẽ hơn nhưng vẫn mang dáng vẻ của một người quen chịu đựng.

2422476b6bc7e3d3dfcf0572f132513d

Tôi nhìn anh lâu hơn mức cần thiết. Người đàn ông ấy đã có lúc khiến tôi tưởng mình sẽ mất anh mãi mãi.

“Em nhìn gì anh vậy?” Anh hỏi khi bắt gặp ánh mắt tôi.

Tôi khẽ lắc đầu.

“Nhìn người đã đi cùng em gần hết một đời.”

Anh cười, nụ cười hiền làm tim tôi chùng xuống theo một cách rất quen.

Chính nụ cười đó đã làm tôi không thể nào quên khi mình mới mười lăm mười sáu tuổi. Ngày ấy tôi thích anh trong im lặng, những đêm dài không ngủ và cả sự tự ti của một cô gái mồ côi, nhút nhát không dám đối diện chính mình.

Còn bây giờ, tôi thương anh.

Thương đến mức nếu phải lựa chọn lại, có lẽ tôi vẫn đi con đường ấy dù biết trước sẽ có những năm tháng chờ đợi dài đến thế, dù có những ngày tôi từng tự hỏi hay là thôi.

Thương người con trai năm nào đứng trước cổng trường, chỉ một câu nói cũng đủ để tôi yên ổn rời đi. Thương người đàn ông từng nằm bất động trên giường bệnh, môi trắng bệch giữa mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo. Thương cả những lần anh im lặng thật lâu, không phải vì hết yêu, mà vì sợ mình chưa đủ tốt.

Có những nỗi sợ không nói ra, nhưng đủ khiến hai người đứng cạnh nhau mà tưởng như cách nhau cả một đời.

Tiếng nhạc cưới vang lên ngoài cổng.

Con gái khoác tay cha bước đi giữa những tràng vỗ tay và lời chúc tụng. Tôi nhìn theo bóng lưng hai người, ký ức trong tôi chảy ngược về buổi sáng đầu tiên tôi gặp anh, khi tôi còn là một cô gái nhỏ bị bao vây trước cổng trường, tim đập loạn đến mức tưởng có thể nghe rõ trong lồng ngực.

Hôm đó, có một người đã bước tới và chìa tay ra với tôi.

Và tôi đã tin.

Tôi tên là Minh Tâm.

Ba mẹ mất khi tôi còn chưa kịp lớn, đến nay cũng đã gần năm năm. Tôi được đưa về sống với bà nội ở một vùng nông thôn nhỏ, nơi người ta quanh năm chân đất tay bùn, sống bằng ruộng lúa và những mùa nắng mưa chậm rãi trôi qua.

Năm tôi đậu vào lớp mười, bà đưa tôi lên thị trấn thuê một căn phòng trọ nhỏ để ở lại ăn học. Cả vùng chỉ có một trường cấp ba nằm trên thị trấn, nhà bà cách hơn ba mươi ki lô mét, đi lại vừa tốn thời gian vừa không an toàn, nên bà quyết định như vậy dù tôi biết trong lòng bà không hề yên tâm.

Lần đầu tiên trong đời, tôi phải học cách sống một mình.

Mọi thứ đều lạ. Và cái gì cũng khiến tôi sợ.

Tôi đi trong sân trường mà không dám nhìn ai quá lâu. Tôi nói chuyện nhỏ nhẹ đến mức nhiều khi chính mình còn nghe không rõ. Tôi cố gắng hòa nhập vào lớp học, vào thầy cô, vào những nhóm bạn mới, nhưng trong lòng lúc nào cũng có một khoảng cách vô hình, như thể mình chỉ là người tạm trú trong cuộc đời của người khác.

85cff9920a723430bc1aae6cd9ab4e77

Đó là một ngày bình thường sau giờ tan học.

Học sinh ùa ra cửa như bầy chim vỡ tổ, tiếng nói cười hòa vào nhau tạo nên khung cảnh vừa ồn ào vừa bình yên. Hôm đó tôi trực nhật nên ra về trễ hơn mười lăm phút, khi sân trường đã vơi bớt người.

Tôi ôm cặp, bước chậm về phía cổng.

Gần tới nơi, tôi nghe một giọng nói:

“Con nhỏ này đúng không?”

Tôi giật mình.

Một nhóm con gái đứng tụm trước cổng, một người chỉ tay thẳng về phía tôi. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, bàn tay tôi vô thức xiết chặt quai cặp.

“Ê, đứng lại… tao bảo mày đứng lại!”

Hai cô gái chặn trước và sau lưng tôi.

Tim tôi đập mạnh đến mức cổ họng khô lại. Tôi nhìn quanh, cổng trường rộng như vậy mà không còn ai bước ra nữa. Lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là cảm giác không có ai đứng về phía mình.

“Em là học sinh trường này… có gì không ạ?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh.

“Tao hỏi mày đó.”

Một bàn tay kéo mạnh quai cặp khiến tôi suýt mất thăng bằng. Nắng đứng trưa đổ xuống, mắt tôi cay xè, và trong khoảnh khắc ấy tôi chỉ nghĩ đến bà nội, nếu hôm nay có chuyện gì xảy ra, bà sẽ thế nào.

“Nè, làm gì đó?”

Giọng một người con trai vang lên, ngắn và rõ, nhưng đủ để tất cả khựng lại.

Tôi như được kéo lên khỏi mặt nước.

Từ phía cổng, một nhóm con trai bước tới, mồ hôi còn nhễ nhại. Anh đứng đó, tay cầm trái bóng, vừa tưng nhẹ vừa nhìn những cô gái đang vây quanh tôi. Dáng anh cao hơn hẳn những bạn cùng lứa, áo trắng quần xanh đúng đồng phục, nhưng trong ánh mắt có chút ngang tàng của một cậu học sinh quen được chú ý.

Anh không cần nói thêm gì.

Chỉ sự xuất hiện ấy thôi cũng đủ thay đổi cục diện. Những cô gái lập tức đổi thái độ. “Hiểu lầm thôi, không có gì đâu.”

Tôi nghe vậy mới dám thở ra, khẽ nhích về phía nhóm bạn của anh.

“Em không quen các cô ấy… không biết tại sao bị kêu lại.”

Anh nhìn tôi. Ánh mắt ấy không dịu dàng, cũng không ấm áp, nhưng nó đứng về phía tôi và với một cô gái mười lăm tuổi khi đó, như thế đã đủ.

Tôi gật đầu thay cho lời cảm ơn rồi bước đi. Tôi không dám chạy, nhưng bước chân gần như không chạm đất, vẫn có cảm giác ai đó đang nhìn theo từ phía sau.

Có lẽ là anh. Có lẽ chỉ là tưởng tượng. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu tin rằng nếu mình đủ kiên nhẫn, sẽ có người quay lại chìa tay thêm lần nữa.

Tôi đã tin như vậy. Và tôi đã chờ. Gần mười năm.

(Còn tiếp)

 

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

 

Xem thêm: Mỗi Người Đều Có Nhịp Điệu Của Riêng Mình | Blog Radio


bb2eb152040ce2e29bb891761788b015 hoc tro
Ngày trở lại 21/03/2026

Để lại một bình luận