Đơn phương


blogradio.vn – Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

***

Cô khi ấy luôn là trung tâm của mọi ánh nhìn: cười nhiều, nói nhiều và mang theo thứ ánh sáng khiến người khác cảm thấy thuần khiết, dịu dàng. Còn anh thì khác, lặng lẽ và kín đáo, quen với việc đứng ở rìa mọi câu chuyện. Anh để ý cô từ những ngày đầu mới gặp, từ cách nghiêng đầu nghe giảng, từ dáng lưng nhỏ bé khuất dần sau cổng trường vào mỗi chiều tan học. Anh đã quen với việc đi sau lưng cô, lặng lẽ nhìn mái tóc đung đưa theo nhịp bước, nghe giọng cười trong veo vang lên giữa giờ ra chơi. Nhưng chỉ có điều , suốt những năm tháng ấy cô đều không hề hay biết.

Anh chưa từng nói. Không phải vì không đủ dũng cảm, mà vì anh sợ chỉ cần một lời thừa nhận, mọi thứ sẽ vỡ ra và không thể quay về như cũ. Thế nên anh chọn cách im lặng, ở bên cô như những người bạn, mang tình cảm ấy theo mình suốt những năm tháng trưởng thành, như một vết mực thấm sâu, không phai nhưng cũng không ai thấy.

Thời gian trôi, mỗi người mỗi ngả. Thỉnh thoảng anh vẫn nghe tin về cô qua người quen, qua mạng xã hội, qua những câu chuyện vụn vặt. Cô vẫn sống rạng rỡ như ánh nắng, còn anh thì giữ tình cảm ấy như bí mật cũ, không dám chạm, không dám gọi tên. Anh chưa từng nghĩ đến việc chen vào cuộc đời cô, chỉ mong ở đâu đó, cô vẫn luôn bình an. 

Cho đến ngày biến cố ập xuống. Thành phố chìm trong hoang mang, lo sợ vì một kẻ giết người hàng loạt, về những cái chết bất ngờ và tàn nhẫn. Anh nghe với tâm thế của người ngoài cuộc, cho đến khi cái tên quen thuộc ấy vang lên trên màn hình. Anh nhìn thấy cô đang nằm trong đó. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh, nhịp thở như bị rút cạn. Cô ấy không qua khỏi.

Nỗi đau đến không ồn ào, nhưng dai dẳng và tàn nhẫn. Anh không tin nổi, rồi không muốn tin, không thể chấp nhân sự thật. Những ký ức từ thời đi học bỗng chốc hiện về từng khoảnh khắc một trong đầu anh, như thể chúng chỉ mới xảy ra ngày hôm qua.

loai hoa tuong trung co don 3

Sau đám tang, anh không khóc, anh bắt đầu một hành trình mà không ai hay biết. Ban ngày anh vẫn đi làm, vẫn nói cười xã giao, nhưng đêm xuống, anh lần theo từng mẩu tin, từng lời đồn, từng góc tối của thành phố. Anh muốn biết kẻ đã cướp cô khỏi thế gian này là ai. Không phải là để trả thù, mà để hiểu. Anh cần một câu trả lời cho câu hỏi ám ảnh trong đầu: Tại sao lại là cô?

Khi cuối cùng đối diện với kẻ đó, anh nhận ra trong lòng mình không còn oán hận. Chỉ là một khoảng trống khổng lồ lạnh lẽo. Cái chết của cô không thể được giải thích, cũng không thể được bù đắp. Anh rời đi, mang theo sự thật rằng có: những mất mát không gì có thể bù đắp nổi.

Đêm đó, anh viết thư tuyệt mệnh. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối, anh gọi tên cô trong những dòng chữ dành riêng cho cô. Anh đã yêu cô từ rất lâu rồi, từ những ngày cô chẳng hề biết rằng có một người luôn dõi theo mình. Anh thú nhận mình đã đi tìm kẻ gây ra cái chết của cô, không phải để giải thoát nỗi đau, mà là để khép lại tất cả.

Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.

Khi bình minh lên, thành phố lại tiếp tục nhịp sống quen thuộc như chưa có gì xảy ra. Chỉ có một tình yêu thầm lặng, kéo dài từ thời đi học đến tận ranh giới cuối cùng của sự sống, cuối cùng cũng tìm được cách ở bên người mình yêu – dẫu muộn màng.

© RBI – blogradio.vn

Xem thêm: Bước Qua Quá Khứ | Playlist Blog Radio Hay Nhất