blogradio.vn – Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
***
(Tiếp theo phần 14)
Chương 15: Ngoại truyện – Một mái nhà, hai người vợ
Người phụ nữ kia về nhà vào một ngày không có gì đặc biệt. Không trống kèn, không lễ lạt. Chỉ là một buổi chiều bình thường, cửa mở, rồi có thêm một người bước vào. Tôi đang đứng trong bếp, tay rửa chén. Khi quay lại, tôi thấy cô ấy đứng gần cửa, dáng người nhỏ, gương mặt hiền. Cô cúi đầu chào tôi rất lễ phép. Tôi gật đầu đáp lại, như cách hai người lạ gặp nhau trong một căn nhà không thuộc về riêng ai. Từ hôm đó, trong nhà có hai người cùng gọi một người là chồng.
Ban đầu, mọi thứ diễn ra rất ngượng. Ai cũng cố giữ đúng vai của mình. Tôi không hỏi, không trách. Cô ấy cũng không tìm cách tiến gần. Chúng tôi sống cạnh nhau, cùng lo cho một mái nhà, nhưng giữa chúng tôi là một khoảng trống không ai dám bước qua.
Buổi tối, khi anh ở phòng bên kia, tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu. Tôi nghe tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng bước chân, rồi im lặng. Tôi không ghen. Không phải vì tôi rộng lượng, mà vì tôi không còn chỗ để ghen. Cảm giác trong tôi lúc đó không phải là tức giận, mà là mệt mệt đến mức không còn sức để phản ứng.
Tôi sinh con trong khoảng thời gian đó. Đứa bé là thứ duy nhất giữ tôi đứng vững. Ban ngày tôi bế con, đứng bán hàng. Ban đêm tôi ru con ngủ, rồi lại ngồi ghi sổ. Cửa hàng lớn dần, tiền bạc khá hơn. Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy một gia đình làm ăn phát đạt, nề nếp, không điều tiếng.
Quang Hùng Studio

Không ai thấy tôi học cách chia chồng bằng sự im lặng. Không ai thấy tôi tự thu mình lại, nói ít hơn, cười ít hơn. Tôi sống rất đúng mực, đúng đến mức không ai có cớ trách tôi một lời. Có lúc, tôi nhìn người phụ nữ kia. Tôi thấy cô cũng không hạnh phúc hơn tôi bao nhiêu. Chúng tôi đều đứng trong một lời hứa không phải do mình chọn. Nhưng hiểu điều đó không làm tôi nhẹ đi. Nó chỉ khiến tôi lặng hơn, như thể mọi cảm xúc đã được xếp gọn để không ai phải xử lý.
Những bữa cơm chung diễn ra rất trật tự. Không ai nói chuyện thừa. Mọi người ăn xong, mỗi người về một góc. Căn nhà đủ rộng để không va chạm, nhưng cũng đủ chật để không ai thật sự thoát ra. Tôi không còn mong chồng sẽ chọn tôi. Tôi cũng không mong người kia biến mất. Tôi chỉ mong ngày trôi qua nhanh hơn, để tôi không phải liên tục ý thức rằng mình đang sống trong chính đời mình mà như một người dưng.
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm. Tôi không sống vì hy vọng. Tôi sống vì trách nhiệm.
Một mái nhà.
Hai người vợ.
Một người chồng.
Không ai thắng.
Và cũng không ai thật sự được yêu.
Quang Hùng Studio
(Còn tiếp)
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- Thời tàn của các “ông trùm”, “bà hoàng” hàng giả
Thời tàn của các “ông trùm”, “bà hoàng” hàng giả Từ TikToker, hoa hậu đến “bà trùm” livestream, hàng loạt gương mặt từng được tung hô vì “chốt đơn triệu view” nay đồ...
- Mưa chiều long lanh
- Thường xuyên bẻ khớp ngón tay có gây hại gì không?
- nhắm..+ quang hùng cover
- Xem năm cá nhân của bạn trong thần số học là số mấy? Ý nghĩa của năm cá nhân của bạn
- 08-02: Hiểu Cho Rõ Về Ô Trump "Cấm Gửi Tiền Về Việt Nam" Hay Sẽ Bị Tịch Thu ? Cồng Đồng Cần biết ?
- anh vẫn cam lòng và không than trách nửa lời
- 🔥NHẠC TREND TIKTOK REMIX 2026 – NONSTOP BASS MẠNH TRIỆU VIEW


















