News :
Hình ảnh Galaxy Z Fold 8 Wide lần đầu xuất hiện, lộ thiết kế và kích thước khác biệt Chủ động nhân lực chất lượng cao: Chìa khóa vận hành đường sắt đô thị hiệu quả Mỹ lần đầu xác nhận triển khai tàu không người lái đối phó Iran giữa xung đột Tổng hợp Mẫu banner thông báo lịch nghỉ lễ 30 4 1 5 năm 2026 là mẫu nào? Cách đổi tên AirPods trên iPhone, Android, MacBook và PC MSR lên HOSE: Khi tài sản chiến lược cần một “sân chơi” xứng tầm Tuyển Việt Nam rộn ràng tập luyện, chuẩn bị đấu Bangladesh Hiện trường vụ xe đầu kéo đè bẹp ô tô con và xe máy khiến 2 người tử vong Tủ Lạnh Samsung: Tổng Hợp Từ A-Z Về Các Dòng Sản Phẩm, Công Nghệ Và Trải Nghiệm Người Dùng iQOO Z11 ra mắt: Pin hơn 9.000mAh, màn hình 165Hz và chip Dimensity 8500 OnePlus 15 mở chương trình thử nghiệm Android 17 Beta 2 dành cho nhà phát triển Giá Bitcoin hôm nay 22.3.2026: BTC thủng đáy, có thể lao về 60.000 USD? Phát hiện thi thể nam shipper dưới sông tại xã Quang Thiện, Ninh Bình Mỹ tính đưa thêm 10.000 quân tới Trung Đông, gia tăng áp lực lên Iran Chiều 27/3: Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn đảo chiều tăng Bé gái mới biết đi bị ngã vào thùng nước khiến ngưng tim ngưng thở 1 MC truyền hình đột tử khi đang đi vệ sinh, bác sĩ cảnh báo 2 hành động này cực nguy hiểm Tắc đường, người phụ nữ sinh con ngay tại cây xăng Trường đại học ở TPHCM cam kết hoàn 100% học phí nếu sinh viên không có việc làm Hoa hậu Đoàn Thiên Ân bị chê nhan sắc Thể Công Viettel I gặp PVF ở VCK U15 Quốc gia 2026 Triệt phá đường dây bán ‘khí cười’ tận nhà do Huỳnh Đức Cường cầm đầu Hướng Dẫn Toàn Diện Về Dịch Vụ Bảo Hành Máy Giặt Samsung Nằm nhà mua SIM, ship tận nơi, cái gì khó đã có TGDĐ lo! Tai nạn trên cầu Kênh Tẻ khiến tài xế tử vong, cửa ngõ TP.HCM kẹt cứng Cách tìm iPhone bị mất khi tắt nguồn nhanh nhất Doanh nghiệp cảng biển lớn nhất Việt Nam lên kế hoạch cho siêu cảng 5 tỷ USD ở Cần Giờ 5 lợi ích bất ngờ của đu đủ xanh với sức khỏe Hà Nội phát triển 5 bệnh viện tuyến cuối ‘Bước chân vào đời’ tập 15: Bà Dung trách chồng tiếp tay, thông đồng với con trai Tuyển Việt Nam đấu Bangladesh: Phép thử và đáp án từ HLV Kim Sang Sik Dùng búa đánh vào đầu Đại úy CSGT vì không được bỏ qua lỗi vi phạm Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Tắt Quảng Cáo Trên Điện Thoại Samsung Từ A-Z Apple được cho là đang thử nghiệm cảm biến camera 200MP lớn hơn cả Galaxy S26 Ultra Hai nghị sỹ Cộng hòa ủng hộ nỗ lực luận tội Tổng thống Trump 4 nét tướng của người sắp phát tài: Tiền về như nước Người đàn ông ngộ độc suýt tử vong vì món rau nhiều người thích, có thể xuất hiện trên mâm cơm Việt 3 bữa một ngày Can thiệp giảm tử vong mẹ tại các xã vùng sâu, vùng xa Nữ đại gia U60 yêu sinh viên 26 tuổi, tặng gần 200 tỷ đồng gây xôn xao Nhìn người yêu đi lấy chồng, 5 năm sau tôi cay đắng, bủn rủn tay chân khi phát hiện em làm một điều giấu kín Thay đổi lớn trong tuyển sinh lớp 10 vào 4 trường chuyên của TPHCM 6 đội tranh tài ở giải bóng đá Thanh niên sinh viên quốc tế 2026 Truy tố Chủ sở hữu Công ty Cổ phần Tập đoàn Khoáng sản Đầu tư Hưng Thịnh Nơi đây có bình yên (Phần cuối) Hướng Dẫn Chi Tiết Các Cách Chụp Màn Hình Samsung Đơn Giản, Hiệu Quả Nhất Tin vui cho người dân khi đi khám chữa bệnh Hướng dẫn bạn cách tải và chơi Võ Hiệp Truyền Kỳ 2 Mobile trên PC với giả lập LDPlayer siêu nét Danh sách điện thoại đầu tiên nhận Android 17 beta: Google Pixel, Motorola, OnePlus và nhiều hãng khác Hà Nội xem xét áp dụng khung giá đất cho các hộ dân ở Thanh Trì 3 ca tử vong do tay chân miệng: Bác sĩ Bệnh viện Nhi đồng 1 ra cảnh báo

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)


blogradio.vn – Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

***

Tiếp phần 3

Chương 4. Bước ngoặt mới hay định mệnh đã an bài

Tôi và Hiền cùng chọn sư phạm, nhưng tôi theo chuyên văn còn Hiền học chuyên toán. Những môn cơ sở chúng tôi vẫn còn học chung, rồi dần dần mỗi đứa tách ra theo ngành riêng của mình. Dù vậy, hai đứa vẫn ở chung phòng trọ, vẫn chia nhau từng bữa cơm sinh viên đạm bạc, từng câu chuyện trước khi ngủ. Vì thế, mỗi lần anh đến thăm Hiền, tôi đều gặp anh.

Anh vẫn như trước, vẫn ít nói, vẫn hỏi thăm vừa đủ.

“Học có mệt không?
Có gì cần anh giúp không?”

Chỉ vài câu đơn giản như vậy thôi mà tôi chờ suốt cả tuần.

Qua lời Hiền, tôi biết sau vài năm lăn lộn ở công trường, anh đã lên thợ chính. Vẫn làm công cho người khác nhưng tiền công khá hơn, đủ để đỡ đần gia đình nhiều hơn trước. Mỗi lần nhìn anh ngồi nói chuyện với Hiền, tôi lại thấy lòng mình thắt lại một chút anh gầy hơn, đen hơn, và mỗi lần gặp dường như lại sạm thêm một màu nắng mới.

Còn tôi, mỗi lần nhìn anh, vừa thương vừa xót thương vì anh trưởng thành quá sớm, xót vì con đường anh đi dường như chưa từng có nhiều lựa chọn.

Có những đêm tôi nằm trằn trọc rất lâu, nhìn lên trần nhà tối om mà nghĩ đủ thứ. Anh đã lớn, đã va chạm đủ điều, vậy liệu có ai đó đã bước vào cuộc sống của anh chưa? Anh có bạn gái không? Có từng nghĩ đến tôi không? Hay bao năm nay tôi chỉ tự vẽ ra một câu chuyện trong đầu mình rồi tin nó là thật?

Hiền luôn chắc chắn:

“Anh hai chưa có bạn gái đâu. Con gái giờ ai mà quen người lao động tay chân.”

Tôi muốn tin lắm. Nhưng trong câu nói ấy, tôi nghe thấy một nỗi tự ti rất nhỏ, rất mỏng mà có lẽ chính anh cũng đang mang trong lòng.

Rồi một buổi chiều, nỗi sợ của tôi có hình dạng.

Tôi tình cờ thấy anh đứng nói chuyện với một cô gái trước cổng công trình gần trường. Cô ấy mặc áo sơ mi trắng, tay cầm sổ, chắc là người bên phía giám sát hoặc cùng công ty của anh. Tôi không biết nữa nhưng họ đứng khá gần. Cô ấy cười, liên tục giơ tay vuốt mái tóc đang bay. Anh cũng cười.

Tôi khựng lại phía xa.

Không tiến lên.
Không lùi lại.

Chỉ đứng đó, nghe tiếng tim mình rạn nứt rồi quay mặt đi trước khi anh kịp nhìn thấy.

Tôi tự nhủ có thể chỉ là công việc, có thể là người quen, có thể tôi đang nghĩ quá nhiều… nhưng tôi không đủ can đảm bước tới để biết “có thể” ấy là gì.

Tối hôm đó tôi không nhắn tin cho anh như mọi khi.

Anh cũng không nhắn.

Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày.

Sự im lặng khiến tôi tự tưởng tượng ra hàng trăm điều, và lần đầu tiên tôi nghĩ có lẽ mình nên dừng lại, nên trả anh về đúng vị trí của một người anh trai của bạn thân, để khỏi phải thấp thỏm vì những điều không thuộc về mình.

Trong mấy năm thời sinh viên này cũng có nhiều người tiến đến làm quen nhưng tôi luôn từ chối, không cho một ai bất cứ cơ hội nào đến gần. Nhưng giờ đây tôi lại nghĩ hay là cho mình một cơ hội buông xuống thứ tình cảm không dám gọi tên này bằng cách bước vào một mối quan hệ khác.

Lòng tôi rối bời nên khi anh lại đến thăm Hiền thì lần này tôi đã chủ động tránh đi, tôi muốn mình nhìn nhận lại có nên buông không, chỉ là …không buông nổi.

0a5b33db94cff0a589a7a07de899bfa6

Rồi định mệnh ập đến theo cách tàn nhẫn nhất.

Nghỉ hè năm ba, tôi đang ở nhà nội thì điện thoại reo. Là Hiền. Giọng bạn vỡ ra trong tiếng khóc:

“Hu hu… anh Thành xảy ra chuyện rồi…”

Mấy chữ ấy khiến tôi lạnh người, tay chân bủn rủn, trượt dài xuống ghế.

Tôi không nghe rõ phần sau. Chỉ biết mình đã bắt xe về trong trạng thái đầu óc trống rỗng. Trên xe, tôi cố không nghĩ đến điều xấu nhất, nhưng hình ảnh anh nằm bất động cứ hiện lên, rõ đến đáng sợ.

Khi tôi đến bệnh viện, anh vẫn đang trong phòng cấp cứu.

Hai người bị thương nặng. Trong đó có anh. Có quá nhiều thông tin không tốt bủa quây, làm tâm trí tôi quay cuồng. Tôi chống tay vô tường đứng lại một nhịp, cố gắng giữ bình tĩnh để cùng nhà anh đối mặt vào sự tàn nhẫn của số phận này.

Cửa phòng cấp cứu đóng kín. Má Hiền ôm ngực, mắt đỏ hoe. Chị Hai quay mặt lau nước mắt. Em Út ngồi thẫn thờ. Hiền vừa thấy tôi đã chạy đến ôm chặt, người run lên từng cơn.

Tôi bước đến nắm tay má Hiền. Bà bật khóc. Còn tôi không khóc được. Tôi sợ đến mức không thở nổi. Lúc ngồi trên xe đến bệnh viện tôi nghĩ nếu anh không qua khỏi thì gia đình Hiền sẽ như thế nào và tôi thế nào. Câu hỏi ấy làm tôi nghĩ đến tình cảm thầm kín mấy năm chưa dám nói của tôi có lẽ sẽ nằm im theo anh đến với thế giới bên kia chăng.

Thời gian chờ đợi kéo dài như vô tận. Mỗi lần cửa phòng mở ra, tim tôi lại muốn vỡ tung. Tôi chợt nghĩ đến buổi chiều trước cổng công trình nếu hôm đó tôi bước tới, nếu tôi hỏi anh một câu, nếu tôi đừng tự ái vô cớ…

Cuối cùng bác sĩ bước ra:

“Phẫu thuật thành công. Nhưng phải theo dõi 24 giờ trong ICU. Chưa thể nói trước điều gì.”

“Chưa thể nói trước điều gì.”

Chưa bao giờ tôi hiểu sự mong manh của một con người rõ như lúc ấy. Chỉ cần một cú ngã, tất cả những điều chưa kịp nói có thể sẽ trở thành mãi mãi không nói được.

Anh tỉnh lại sau hơn hai mươi bốn tiếng.

Rất yếu.

Đầu quấn băng trắng, tay chân bó bột, gương mặt xanh xao đến lạ, khác hẳn người con trai từng đứng dưới nắng cười rất lớn với đám bạn. Tôi đứng bên giường, cổ họng nghẹn cứng. Anh mở mắt, thấy tôi, ánh mắt thoáng sững lại rồi lảng đi.

Anh không muốn tôi nhìn thấy mình trong bộ dạng ấy.

Những ngày sau đó tôi gần như ở bệnh viện suốt. Má sức khỏe yếu, chị Hai phải đi làm, Hiền và tôi thay nhau chăm anh. Anh bắt đầu khó chịu vì sự có mặt của tôi.

“Em có việc thì làm đi. Không cần đến thường xuyên.”

Giọng anh khàn nhưng cứng.

Tôi cười:

“Nghỉ hè mà anh. Em rảnh.”

“Tâm.”

Anh gọi tên tôi, giọng trở nên nghiêm túc.

“Anh không muốn em vì anh mà bỏ bê việc của mình.”

Tôi nhìn thẳng vào anh, cũng cảm thấy tức giận vì có lẽ anh cũng có nhận ra tình cảm của tôi nhưng anh lại chẳng dám đối diện mà chỉ tìm cách né tránh. Nhất là trong trường hợp này, anh đang bị thương nặng không biết tương lai thế nào.

“Em không bỏ bê. Chỉ là chưa có việc cần làm.”

Anh im lặng. Nhưng trong mắt anh là mặc cảm người từng che chở tôi ngày nào giờ nằm bất động, cần người khác đỡ từng chút một.

Một lần, khi trong phòng chỉ còn hai chúng tôi, anh nhìn trần nhà rất lâu rồi hỏi, giọng nhỏ đến mức tôi phải cúi xuống mới nghe rõ:

“Nếu anh… không đi lại được như trước thì sao?”

Câu hỏi ấy không phải giả định.

Nó là nỗi sợ thật.

Tim tôi đau nhói, nhưng tôi không cho phép mình chần chừ.

“Nhất định anh sẽ khoẻ, em tin anh làm được”

Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt sâu đến mức tôi không dám chớp mắt.

“Em đừng thương hại anh.”

Tôi lắc đầu.

“Em chưa từng thương hại anh.”

“Em thương anh còn không hết sao lại thương hại” câu này tôi nói rất nhỏ nhỏ đến nỗi chỉ cần một cơn gió nhẹ đã thổi tan vào không khí không một dấu vết.

Giọng tôi run, nhưng không né tránh.

Tôi biết nếu lúc đó mình lùi lại một bước thôi, anh sẽ tự đẩy mình ra xa để khỏi làm gánh nặng cho tôi. Và có lẽ chúng tôi sẽ thật sự mất nhau từ đó.

Hơn một tháng sau anh xuất viện, phục hồi nhanh hơn dự đoán. Ai cũng nói anh may mắn, số lớn. Anh chỉ cười, nhưng tôi biết sau cú ngã đó, anh trầm hơn trước, ít đi chơi hơn và làm việc cẩn thận đến mức gần như cực đoan, như thể chỉ cần sơ sẩy một lần nữa thôi thì mọi thứ sẽ sụp đổ.

Ba tháng sau, chúng tôi bước vào năm cuối đại học. Ít gặp hơn. Thỉnh thoảng chỉ gọi hỏi thăm vài câu về sức khỏe, công việc, khóa luận. Những cuộc trò chuyện lại trở về an toàn như cũ.

Tôi nghĩ có lẽ mọi thứ sẽ dừng ở đó.

Cho đến một buổi chiều.

Tôi bước ra khỏi giảng đường, đầu óc còn rối bời vì khóa luận, thì thấy anh đứng trước sân bóng, ngay trước khoa của tôi.

Không phải trước công trình. Không phải ở bệnh viện.

Mà ở đây.

Tim tôi khựng lại.

Anh ngước lên. Thấy tôi. Chúng tôi bước về phía nhau.

“Anh khỏe chưa? Anh đến tìm Hiền à?”

Tôi cố giữ giọng bình thường.

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Anh không tìm Hiền.”

Một nhịp tim lạc.

“Anh đến tìm em.”

Thế giới xung quanh tôi bỗng nhỏ lại khi nghe anh nói lần này anh chủ động đến tìm tôi.

Chúng tôi ngồi xuống ghế đá. Anh hỏi tôi đủ chuyện, hỏi nhiều hơn mọi khi, như thể đang gom đủ can đảm cho một điều gì đó lớn hơn. Trời dần tắt nắng, ánh chiều mỏng dần rồi rút khỏi bầu trời.

Khi khoảng trời cuối cùng cũng nhạt đi, anh nói:

“Lúc nằm trong ICU… anh đã nghĩ nếu hôm đó anh không tỉnh lại thì có một điều anh sẽ hối hận.”

Tôi nín thở.

“Anh không muốn sau này phải hối hận thêm lần nào nữa.”

“Anh chưa từng hỏi em một câu.”

Anh nhìn thẳng vào tôi.

“Em có chịu làm bạn gái của anh không?”

Giọng anh nhỏ. Nhưng không run.

Tôi sững lại. Bao nhiêu năm chờ đợi, bao nhiêu lần suýt buông, buổi chiều trước cổng công trình, những ngày trong ICU và nỗi sợ mất anh khi chưa kịp nói điều gì… tất cả dồn về một điểm.

Tự dưng nước mắt tôi chảy ra, tôi khóc và không kìm lại được.

Anh hoảng hốt:

“Anh xin lỗi. Nếu em không muốn thì thôi. Đừng khóc… anh…”

Tôi vừa lắc đầu vừa gật đầu, nước mắt rơi không kịp lau, rồi cuối cùng cũng gật thật mạnh.

Anh khựng lại một giây.

Rồi ôm tôi vào lòng.

Vòng tay ấy ấm. Và run rất nhẹ.

Chúng tôi đã bắt đầu như thế.

Mãi sau này anh vẫn hỏi vì sao hôm đó tôi khóc nhiều đến vậy. Tôi chỉ giấu mặt vào vai anh, nói rằng hạnh phúc đến bất ngờ nên nước mắt tự nhiên rơi.

Nhưng chỉ mình tôi biết… Nếu chậm một chút thôi, Nếu cú ngã hôm ấy nặng thêm một chút thôi. Nếu tôi lùi lại trong căn phòng bệnh hôm ấy một bước thôi…

Có lẽ chúng tôi đã lỡ nhau thật rồi.

Dòng ký ức về quá khứ của tôi bỗng bị cắt ngang khi anh siết nhẹ tay tôi. Chúng tôi đang đứng trước cổng cưới con gái mình. Anh và tôi nhìn nhau, nở một nụ cười chúc phúc cho con.
Tôi nghe tiếng nhạc cưới hòa vào tiếng tim mình.
Tôi từng có lúc nghĩ mình sẽ mất anh. Nhưng cuối cùng, chúng tôi vẫn ở đây bên nhau.

(Hết)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

Xem thêm: Là Chính Mình, Hạnh Phúc Sẽ Tới | Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận