News :
Cụ bà U90 chai cả tay vì “nghiện” game, trò bà chơi chắc chắn 9x đời đầu cảm thấy rất quen Honor Magic V6 ra mắt bản 7.150mAh tại Trung Quốc: Pin “khủng” hơn bản quốc tế, sạc 120W, màn hình gập sáng 6.000 nit Hà Nội: Từ chối chở khách say xỉn, tài xế xe công nghệ bị đánh sưng mặt Danh sách tuyển Việt Nam: Không có nhiều nhân tố mới Ngày càng nhiều người dưới 50 tuổi đã mắc ung thư: Bác sĩ nêu rõ 6 dấu hiệu không được bỏ qua Rằm tháng giêng: Ăn chay có lợi cho sức khỏe thế nào? Em gái ruột lẫn phim 18+ ngập cảnh nóng không thể địch nổi Trấn Thành Mẹ chồng cho 3 tỷ rồi bắt tôi hứa một điều không tưởng khiến tôi ôm hận thấu tim gan TP.HCM miễn phí xe buýt và metro số 1 trong ngày bầu cử 6 Cách kết nối máy tính với máy chiếu chi tiết, đơn giản Từ 1/3, ngân hàng chặn giao dịch những thiết bị này: Người dân kiểm tra ngay điện thoại tránh rắc rối Nghịch lý Xiaomi 17 Ultra sạc chậm hơn bản thường và nỗi lo pin silicon-carbon mau chai: Đại diện Xiaomi nói gì? Rằm tháng giêng: Nguyên tắc ăn chay tốt cho sức khỏe ‘Bước chân vào đời’ tập 4: Thương bất ngờ chạm mặt mẹ Quân ở bệnh viện Chi hơn 100 triệu mừng thọ bố vợ, tôi chết lặng khi thấy ảnh bố đẻ giữa tiệc Mẫu cam kết bảo mật thông tin chuẩn nhất 2026 trong doanh nghiệp có dạng ra sao? So găng iPhone 17e và iPhone 16e: Sau 1 năm đã nâng cấp gì? Máy nào đáng mua? Biến ảnh cá nhân thành sticker độc đáo ngay trên điện thoại Galaxy chỉ trong vài giây Phil Spencer chính thức nghỉ hưu sau 38 năm cống hiến, Microsoft bổ nhiệm một nữ tướng có thể “tất tay” cho AI Galaxy S26 Ultra đọ pin với iPhone 17 Pro Max, Xiaomi 17 Pro Max, OnePlus 15 và Pixel 10 Pro XL, kết quả là… Thời tiết tháng 3: Miền Bắc nhiều ngày mưa phùn kèm sương mù, Nam Bộ nắng nóng MU dứt tình Rashford, đồng ý để Barca… trả góp trong 3 năm Người bệnh mạn tính ngoại trú có thêm cơ hội Đề thi tốt nghiệp THPT năm 2026 sẽ ra sao? Bắc Ninh: Chính quyền xã nói gì về giải bóng đá hội làng có nhiều cầu thủ nước ngoài? Trên tay realme P4 Power: Pin siêu “khủng” 10.001 mAh, thiết kế hầm hố và bền bỉ với IP69 Duy Linh3 giờ trước Giá GTA 6 có thể chạm mốc 3,3 triệu đồng? Tin rò rỉ mới khiến game thủ lo ngại về mức giá kỷ lục Vivo X300 Ultra ra mắt toàn cầu với ống kính tele 400 mm, camera 200 MP hướng tới nhà sáng tạo chuyên nghiệp Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2) Sao MU được HLV Crystal Palace… khen đểu vẫn thấy quá vui Một ngân hàng lên kế hoạch chia cổ phiếu thưởng tỷ lệ 20% trong năm 2026 5 loại rau rẻ bèo giúp kích thích mọc tóc, bồi bổ gan lại làm đẹp da mặt, chợ Việt nào cũng có bán Diễn viên Việt cao 1m50 lấy chồng Tây tỷ phú, sống như ‘bà hoàng’ là ai? Sách lậu, sách giả và những hệ lụy khó lường Apple ra mắt iPhone 17e với chip A19, MagSafe và nhiều tính năng khác Samsung phát hành bản vá bảo mật tháng 2/2026 cho hơn chục thiết bị Galaxy, đã có S25, S24, Z Fold/Flip và nhiều máy tầm trung Ông Mai Tiến Dũng liên quan vụ sai phạm của bà Nguyễn Thị Kim Tiến như thế nào? Messi ghi cú đúp đẳng cấp, Inter Miami ngược dòng ngoạn mục Châu Âu chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất: bị Mỹ cắt quyền truy cập công nghệ Thu hồi toàn quốc 291 mỹ phẩm chứa thành phần gây rối loạn nội tiết Diễn viên 3 đời chồng khoe lưng trần gợi cảm Vừa nghe tin tôi mang thai, mẹ bạn trai lập tức gào thét tìm gặp, sự thật phía sau khiến tôi bật khóc nức nở 4 cách bắt wifi miễn phí trên điện thoại không cần mật khẩu, không tốn tiền 4G/5G Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 rơi vào thứ mấy? Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 nghỉ mấy ngày? Vì sao MU chưa bổ nhiệm HLV Michael Carrick? Luật AI mới: Từ 1/3 phải gắn nhãn nội dung do AI tạo ra Phụ kiện mới đón 8/3 giảm đến 40%: Quà mới lạ dành cho những người phụ nữ yêu thương Ứng dụng phim ngắn bùng nổ lượt tải tại thị trường Việt Nam Không nhớ anh “FPT của ngành thực phẩm” lập đỉnh lợi nhuận mới, từ chối bán mình cho tỷ phú Việt để 12 năm sau, giá trị lên gấp 5 lần

Không nhớ anh


blogradio.vn – Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

***

Tôi cứ ngỡ chia tay sẽ nhẹ nhõm hơn.

Nên tôi lao đầu vào công việc như một cách trốn chạy. Ngày nào cũng về nhà lúc thành phố đã tắt bớt đèn, mở cửa trong căn phòng chỉ còn mùi máy tinh dầu chanh sả mà tôi thích và tiếng kim đồng hồ gõ đều. Tôi được thăng chức, trở thành quản lý trẻ nhất ở tuổi hai mươi sáu, điều mà trước đây tôi từng tin sẽ làm mình hạnh phúc lắm.

Nhưng hôm nhận quyết định, tôi chỉ biết cố cười.

Giữa những lời tung hô, tôi rỗng tuếch như một cái vỏ đẹp đặt trên kệ kính.

Tôi có mối quan hệ mà nhiều người nhìn vào, nghĩ tôi đã có tất cả. Một người đàn ông dịu dàng yêu mình.

Anh ấy tốt. Kiên nhẫn. Tử tế. Kiểu người mà bạn bè tôi luôn bảo: “Lấy được người như vậy là may mắn lắm.” Nhưng càng ở cạnh, tôi càng thấy mình như đang đóng vai một người đang giả vờ yêu. Tôi tự hỏi:

Là em không biết cách yêu, hay ngay từ đầu chúng tôi đã chưa từng bắt đầu bằng chữ yêu?

Là vì cô đơn?

Hay chỉ là tôi muốn lấp đi hình bóng của một người khác, còn anh thì bị dồn vào hai chữ hôn nhân khi chính anh cũng chưa sẵn sàng?

Chúng tôi giống hai kẻ đến từ hai thế giới.

Tôi nhạy cảm đến mức chỉ một khoảng im lặng cũng đủ làm mình tổn thương. Còn anh thì giấu cảm xúc giỏi đến đáng sợ.

Tôi cố chấp yêu một người không có lấy một sở thích chung với mình, chỉ vì cần một ai đó ngồi cạnh trong những buổi tối dài. Tôi tập quen với những câu chuyện anh kể mà tôi không thật sự muốn nghe, tập cười trước những điều vốn chẳng làm tôi vui.

Anh thích những quán ăn yên tĩnh, tôi lại mê những nơi ồn ào có nhạc sống.

Anh đi ngủ lúc mười giờ, tôi thường thức đến gần sáng.

Anh tin mọi thứ nên ổn định, còn tôi luôn cần một chút hỗn loạn để thấy mình đang sống.

Nhưng tôi vẫn rất tốt với anh. Chung thủy, dịu dàng, đúng kiểu một người bạn gái mẫu mực. Chỉ có điều, trong tất cả những dịu dàng ấy, không có lấy một nhịp rung động nào thuộc về trái tim.

Có những tối chúng tôi ngồi cạnh nhau, mỗi người nhìn vào một màn hình khác. Tôi tựa đầu vào vai anh, mùi nước xả vải quen thuộc, cảm giác an toàn đến mức vô vị. Tôi đã từng nghĩ bình yên là như thế. Nhưng bình yên không có cảm xúc thì giống một căn phòng sáng đèn mà không có người ở.

Có lẽ từ đầu, tôi chỉ cố chấp tin rằng ở cạnh nhau đủ lâu, thứ không phải tình yêu rồi cũng sẽ hóa thành tình yêu.

899972f7985939b39a31de999cd0ed65

Một lần anh đi công tác, ba ngày liền gần như không liên lạc. Tin nhắn thưa dần, cuộc gọi chỉ còn vài câu hỏi xã giao. Tôi lờ mờ đoán ra sự khác biệt giữa chúng tôi.

Tối thứ ba anh mới gọi về, giọng khàn vì thiếu ngủ. Anh kể công việc ổn, khách hàng khó, lịch bay dày đặc. Tôi nghe rất chăm chú, vẫn hỏi han như mọi khi, nhưng trong lòng bỗng nhẹ tênh đến lạ. Không còn cảm giác nhớ nhung, cũng chẳng giận dỗi.

Tôi bắt đầu hiểu: nếu một ngày anh rời đi, chắc tôi cũng sẽ không vỡ ra thành từng mảnh.

Giữa lúc tôi nghĩ mọi thứ sẽ trôi đi trong lặng lẽ, người cũ lại xuất hiện. Tôi gặp lại anh vào một buổi tối cô đơn, ở quán bar quen thuộc. Hai năm qua, chúng tôi chưa từng chạm mặt lần nào.

– Tưởng em đang có người yêu rồi?

– Chia tay rồi. Anh muốn đi uống một ly không?

– Anh ta lại bị em sút cho một vố, giống như em từng làm với anh à?

Tay anh kẹp điếu thuốc, nhấp một ngụm rượu vị espresso. Ngọt lẫn đắng, thơm mùi cà phê lan chậm trong cổ họng. Rượu, thuốc lá, và những câu đùa cợt nửa thật nửa đùa, quen đến mức tôi tưởng mình vừa bước ngược lại mấy năm trước.

Anh nhìn tôi rất lâu:

– Em có biết ngày em bỏ anh, anh đang thi CFA căng đến mức nôn ra không? Em có biết mẹ anh vào cấp cứu bao nhiêu lần không? Và giữa tất cả những thứ đó, anh đã từng muốn giữ em lại đến mức nào không?

Tôi chỉ nói:

– Đưa em điếu thuốc…

Mùi bạc hà xộc thẳng lên mũi, tôi sặc.

– Lâu rồi em không hút. Cũng lâu rồi… em không còn nghĩ đến anh.

Anh cười rất khẽ:

– Vậy thì tốt.

Tôi kể với anh về người hiện tại. Rằng anh ấy tốt, đàng hoàng, chưa từng làm tôi tổn thương.

Quán đóng cửa muộn. Người phục vụ bắt đầu xếp lại ghế, tiếng kim loại chạm nhau khô khốc. Anh dụi điếu thuốc thứ ba vào gạt tàn, lớp khói cuối cùng tan rất chậm giữa hai chúng tôi.

– Về thôi – anh nói.

Ngoài đường, thành phố đã loãng người. Đèn vàng chảy dọc vỉa hè như những vệt nước cũ. Chúng tôi đi cạnh nhau, giữ một khoảng cách vừa đủ để không chạm tay, cũng không quá xa để thành người lạ.

Anh hỏi:

– Dạo này em ổn không?

Tôi suy nghĩ rất lâu mới trả lời:

– Em cũng không rõ thế nào mới gọi là ổn.

Anh bật cười, nụ cười quen thuộc ngày trước, kiểu cười nửa chế giễu, nửa thương hại chính mình.

– Hóa ra lớn lên rồi, người ta chỉ còn mấy câu trả lời lưng chừng như vậy.

Chúng tôi dừng ở ngã tư. Đèn đỏ kéo dài vô tận. Tôi nhận ra đã rất lâu rồi tôi không đứng cạnh anh dưới cùng một bầu trời, nghe tiếng xe và mùi đêm giống hệt ngày xưa. Cảm giác ấy vừa thân thuộc vừa sai chỗ, như mặc lại một chiếc áo từng rất vừa nhưng giờ đã chật ở vai.

anh co don 45

Anh quay sang:

– Gặp lại em… anh cũng không thấy nhẹ hơn như mình tưởng.

Tôi không đáp.

Đèn chuyển xanh. Mỗi người phải đi về một hướng.

Anh bước trước vài bước rồi quay lại:

– Thỉnh thoảnh anh vẫn nhớ tới em, nhớ sự dịu dàng của em…

– Nhưng anh biết gì không? Chúng ta đã bước rất xa nhau rồi, có những nuối tiếc chỉ là những thước phim cũ không có cách nào tua lại được.

Tôi nhìn theo bóng anh hòa vào dòng người, tự hỏi rốt cuộc chúng tôi gặp lại để làm gì. Để vá lại điều đã rách, hay chỉ để chắc chắn rằng nó không thể lành?

Đêm ấy, tôi hiểu một điều rất rõ: có những cuộc gặp không phải để bắt đầu lại, mà để học cách chấp nhận rằng mọi thứ đã thật sự kết thúc.

Hoàng biết về cuộc gặp đó theo cách tệ nhất. Một tin nhắn hiện lên khi tôi đang tắm: “Em về nhà chưa?”

Anh không nổi giận.

Không chất vấn.

Anh chỉ nói:

– Anh không ngờ… trong mối quan hệ với anh, em lại thấy trống rỗng như vậy.

Tôi thú nhận:

– Em không có cảm xúc như với người cũ. Nhiều lúc anh khá lạnh nhạt… em không chạm tới được.

Anh gật đầu, rất chậm:

– Anh biết em là cô gái nhiều thế giới hơn anh. Em đi concert, thỉnh thoảng tiệc tùng, có những cuộc trò chuyện anh nghe mà không hiểu hết. Còn anh thì trầm lặng, không biết cách thể hiện cảm xúc. Anh cứ nghĩ chỉ cần ở cạnh đủ lâu, em sẽ hiểu. Nhiều lúc, anh không biết phải nói gì, hay giữ câu chuyện thật lâu với em.

Từng câu của anh rơi xuống như những viên đá nhỏ. Không ồn ào, nhưng đau.

– Có phải khi em rời đi rồi, anh mới hiểu yêu là gì không?

Tôi không trả lời.

– Ở bên cạnh anh, em cứ cảm giác em không thể làm chính em được ấy. Chúng ta tạm chia tay để xem có ổn không anh nhé?

NGOẠI TRUYỆN – LỜI CỦA HUY

Tôi từng nghĩ chia tay chỉ là một sự kiện, giống như kết thúc một hợp đồng: ký tên, đóng dấu, rồi ai về đời nấy.
Hóa ra nó giống một cơn sốt âm ỉ hơn – không đủ giết người, nhưng đủ làm mọi ngày sau đó biến dạng.

Ngày em rời đi, tôi đang ngồi trong thư viện trường. Bài thi CFA còn ba tuần nữa, đầu óc tôi đặc quánh những công thức định giá, những mô hình rủi ro mà tôi học thuộc như một cái máy. Em nhắn một dòng rất ngắn: “Mình dừng lại đi anh.”

Tôi đã nhìn màn hình rất lâu, lâu đến mức tưởng như chữ cũng biết mỏi. Tôi không trả lời ngay. Tôi còn mở laptop, gõ tiếp vài dòng ghi chú, như thể chỉ cần tiếp tục làm việc thì câu nói ấy sẽ tự trôi đi. Nhưng đến khi đứng dậy, tôi phải chạy vào nhà vệ sinh và nôn khan.

Không phải vì áp lực bài thi.
Là vì tôi hiểu: em thật sự đã đi rồi.

Tôi, một chàng trai cao ngạo, chưa từng cúi đầu trước bất kì ai, bị một cô gái đá văng ra khỏi cuộc sống bằng một tin nhắn.

hinh anh chang trai buon va co don 101837725

Chúng tôi có cãi vã vài lần, khi cô ấy quan tâm tôi quá mức và cần sự nhiệt tình từ tôi. Trong khi tôi còn đang áp lực bài thi để thăng chức, tôi cần lo cho mẹ trước.

Tôi lớn lên trong một ngôi nhà nơi cảm xúc bị xem là thứ yếu. Mọi vấn đề đều phải tự giải quyết, nước mắt chỉ làm người khác thêm phiền. Dần dần, tôi học cách đóng cửa với thế giới bên ngoài, tin rằng chỉ cần đủ lý trí thì sẽ không còn gì làm mình đau nữa. Nhưng cái giá của sự lý trí ấy là tôi trở thành một kẻ rất khó gần, khó mềm lòng, và càng khó thừa nhận mình cần ai.

Khi em xuất hiện, tôi vừa muốn giữ vừa muốn né. Em sống thật với cảm xúc và hết mình với mọi thứ. Còn tôi thì quen kiểm soát mọi thứ, kể cả tình yêu. Sự cứng đầu và cao ngạo trong tôi không cho phép mình chạy theo ai, càng không cho phép thừa nhận rằng có lúc tôi yếu đuối.

Tôi biết tin em có người mới vào một buổi tối rất bình thường. Không phải qua em, cũng chẳng phải từ một lời thông báo chính thức nào. Chỉ là một tấm ảnh lướt ngang màn hình: em đứng cạnh một người đàn ông khác, cười thứ nụ cười tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình.

Phản xạ đầu tiên của tôi là tắt điện thoại.
Phản xạ thứ hai là mở lại để nhìn thêm lần nữa.

Tôi không ghen theo kiểu bùng nổ. Tôi chỉ thấy một khoảng trống rất gọn gàng mở ra trong ngực, như ai vừa lấy đi một món đồ đã để quá lâu. Hóa ra cảm giác mất mát sau cùng lại yên tĩnh đến vậy.

Tôi tự hỏi anh ta có hiểu em như tôi từng hiểu không. Có biết rằng sau những ngày nói cười ồn ã, em sẽ rơi vào những khoảng im lặng rất sâu? Có đủ kiên nhẫn với những cơn bão bất chợt mà chính em cũng không gọi tên được? Rồi tôi bật cười đó đâu còn là việc của tôi nữa.

Sự cao ngạo trong tôi muốn tin rằng em rồi sẽ nhận ra không ai chịu được em lâu như tôi. Nhưng phần tỉnh táo hơn lại biết: có lẽ chính tôi mới là người không đủ dịu dàng để ở lại.

Tối ấy tôi vẫn ngồi vào bàn, mở lại tập tài liệu dang dở, làm nốt những việc phải làm. Cuộc đời tôi vốn vận hành theo cách đó, luôn không dừng lại vì bất cứ ai. Chỉ có điều, giữa những con số và kế hoạch, thỉnh thoảng gương mặt em lại đi ngang qua rất khẽ, như một cái gai nhỏ trong tim.

Cũng không ngờ, vô tình gặp lại em, em xinh hơn, trầm hơn, và cuốn hút hơn rất nhiều. Và, tôi biết em đang buồn.

Khi em kể đã chia tay, tôi bật cười:

Anh ta lại bị em sút cho một vố giống anh à?

Câu nói ra nghe có vẻ hài hước, nhưng bên dưới là một cái gai rất nhỏ. Tôi muốn biết người đó là ai, muốn biết anh ta có tốt hơn tôi không, có chịu được tính cách bay bổng của em không, rồi lại ghét chính mình vì những câu hỏi trẻ con ấy.

Em nhấp rượu, mắt nhìn lơ đãng.
Tôi đoán: nếu chưa có ai, em đã không bình thản đến vậy.

Cảm giác ghen của tôi không ồn ào. Nó giống một vết rỉ sét lan rất chậm, chỉ đủ làm kim loại đổi màu chứ không vỡ. Tôi vẫn nói chuyện, vẫn cười đúng chỗ, nhưng trong đầu liên tục dựng lên hình ảnh một người đàn ông khác đứng ở vị trí từng là của mình.

Điều khó chịu nhất không phải việc em có người mới.
Mà là tôi không còn quyền khó chịu vì điều đó.

Tôi nhìn cách em châm điếu thuốc, mùi bạc hà quen thuộc làm tôi nhớ những đêm cũ. Tôi tự hỏi: anh ta có biết em từng sợ bóng tối? có biết khi say em sẽ nói nhiều hơn bình thường? Rồi tôi nhận ra mình đang so đo một cách ngu ngốc. Em không còn là người con gái tôi yêu sâu đậm nữa.

Tôi nhấp ngụm rượu cuối, để vị đắng chặn lại tất cả.

***

Trong những ngày không ở bên cạnh Hoàng, tôi chợt nhận ra, tôi chẳng nhớ anh một chút nào. Chỉ là có những thói quen, bị ghim trong ký ức, thỉnh thoảng lóe lên, rồi lại vụt tắt.

Tôi là một cô gái sống cảm xúc, tôi không rõ, nếu cứ sống tiếp tục, cưới một người để tìm kiếm sự yên ổn, nhưng thực chỉ để che giấu sự cô đơn tới cực điểm, có phải điều tốt không?

Chiều hôm đó tôi gặp lại Hoàng ở quán cà phê cũ, nơi từng chứa đầy những cuộc hẹn dang dở. Anh đến muộn hơn mười phút, vẫn dáng vẻ quen thuộc đến mức làm tôi hơi chới với. Tôi đẩy về phía anh chiếc túi giấy nhỏ, bên trong là chiếc áo tôi đã chọn rất lâu, như chọn một lời tạm biệt vừa vặn.

“Tặng anh. Coi như quà cuối cùng.”

Hoàng nhìn tôi, ánh mắt có chút bối rối. Anh không hỏi vì sao, cũng không từ chối. Chúng tôi nói vài câu chuyện rời rạc về công việc, về những người quen cũ, như hai kẻ lạ đang tập đóng vai người từng thương nhau. Khi đứng dậy ra về, tôi nghe mình nói rất khẽ:

“Chúc anh hạnh phúc.”

Anh gật đầu. Cánh cửa khép lại sau lưng, còn tôi bước ra phố, nhẹ tênh như vừa đặt xuống một vật nặng đã mang quá lâu. Tôi hiểu, có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách rời đi tử tế. Chiếc áo mới rồi sẽ cũ, ký ức cũng vậy. Điều ở lại sau cùng chỉ là tôi và đang học cách yêu chính mình, thay vì đứng đợi một chuyến tàu không bao giờ quay lại.

Tôi chợt hiểu cuộc chia tay này giống hệt chuyến ga nhầm chỗ: mình cứ tưởng đã đến nơi cần đến, bước xuống mới biết chỉ là trạm trung chuyển của đời người khác. Huy từng là nhà ga đầu, Hoàng là ga kế tiếp, còn tôi cứ đi mãi giữa những đường ray không mang tên mình.

 

© Mih Key – blogradio.vn

 


26b959e65a502af29603b6312f111d54 anh co don 45
Không nhớ anh 03/03/2026

Bài viết gợi ý

Để lại một bình luận