News :
Có ASUS việc nhẹ tênh, làm việc hiệu quả hơn cùng các chiếc laptop ASUS Vivobook đáng mua Giông bão rồi cũng qua Nhận định bóng đá Celta Vigo vs Real Madrid, vòng 27 La Liga Uống cà phê sai cách cũng HẠI sức khỏe như uống dầu! Chuyên gia dinh dưỡng nói thẳng: Đừng làm 5 việc! Nữ diễn viên 49 tuổi gãy nát xương bàn chân sau tai nạn khi du lịch Thất lạc 25 năm, chàng trai từ Canada vượt 7.000km về quê tìm cha đẻ 4 loại cây hại phong thủy lại dễ gây họa cho gia chủ, có thì chặt bỏ ngay Hà Tĩnh: Cần tính giá đất cụ thể để đẩy nhanh tiến độ các dự án đầu tư NHẠC TẾT CĂNG NHẤT 2026 – NHẠC ĐÓN TẾT 2026 HAY NHẤT – NHẠC REMIX CHÀO XUÂN BÍNH NGỌ 2026 HAY NHẤT – YouTube Mùa Xuân của Mẹ Chỉ cần mắc lỗi này, người dân có thể bị mất quyền lợi BHYT 5 năm liên tục Phát hiện nhiễm HIV khi khám thai, tôi chết lặng khi chồng thú nhận từng ‘ăn vụng’ 15 lời chúc ngày 8/3 dành cho sếp nữ hay, ý nghĩa năm 2026 Tài xế xe ben che biển số, lấn làn, chèn ép ô tô khác Không cần bán điện thoại, Sony vẫn ‘thu tiền’ trên mỗi chiếc iPhone hay Android được tiêu thụ Có HP việc nhẹ tênh: Mua laptop HP văn phòng chỉ từ 13.19 triệu, thu cũ đổi mới trợ giá đến 2 triệu Nếu cả đời không rực rỡ thì sao? Thua ngược Crystal Palace, Tottenham bên bờ vực xuống hạng Chồng tôi 35 tuổi, đang dùng rất nhiều kẽm Xúc động hình ảnh cuối cùng của Kasim Hoàng Vũ trước khi qua đời ở tuổi 46 Một người tử vong vụ ô tô tông hàng loạt xe trên đường Nguyễn Chánh ở Hà Nội Câu Chuyện Của Hoa Hồng – Vietsub – Tập 8 Công an thông báo tới tất cả những ai nhận được tin nhắn, cuộc gọi video Zalo có nội dung sau Mở bán Galaxy S26 series tại Việt Nam: Bản Ultra chiếm tới 90% Lịch thi đấu vòng 16 V-League 2025/26 mới nhất 30 tuổi mắc ung thư thận giai đoạn cuối dù không rượu bia, không hút thuốc: Bác sĩ chỉ ra vật dụng đựng đồ ăn là “thủ phạm” Bác sĩ: Những điều cần biết khi dùng tía tô Bên trong Vin Nexus Center – Trường giáo dục chuyên biệt chuẩn quốc tế Bên trong biệt thự 170 triệu USD của tỷ phú Mark Zuckerberg Doanh nghiệp đề xuất nghiên cứu di dời Trường ĐH Bách khoa về khu đô thị ĐHQG TP.HCM CÁCH TẢI GAME NGƯỜI NHỆN PC – MARVEL’S SPIDER-MAN REMASTERED VIỆT HÓA TPHCM đầu tư 21.000 tỷ đồng mở rộng đường cửa ngõ đông bắc lên 10-14 làn xe Bảng xếp hạng V-League 2025/26 – Vòng 15 mới nhất 20 thực phẩm giàu chất béo tốt: Có món bán đầy ngoài chợ Việt nhưng nhiều người chưa biết Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều nói về bốn gương mặt của đại lộ thi ca Main nữ xinh đẹp – Vân Thâm Bất Tri Mộng Tập 16 đến tập 17 Thuyết Minh Hotsale mở bán HONOR X8d: Giảm ngay 300K, thu cũ đổi mới trợ giá đến 1 triệu hoặc giảm 200K cho tài xế công nghệ, HSSV Đặt trước iPhone 17e tại Thế Giới Di Động & TopZone: Nhận ưu đãi khủng, giá tốt Sà lan tông cầu Ghềnh, nhiều người đi xe máy ngã trên cầu Đàn anh bí mật Malaysia kháng cáo bất thành, tuyển Việt Nam vì đâu lại… áp lực Khoảnh khắc ấm áp: 8 “soái ca” quyền lực của ACB lần đầu tiên cùng xuất hiện phát kem trong 3 giờ đồng hồ tặng nhân viên nữ nhân dịp 8/3 Quy định mới về định mức, giảm giờ dạy giáo viên mầm non Chồng tương tư cô hàng xóm, người vợ xử lý cao tay Lần đầu về ra mắt nhà bạn trai, cô gái được 30 người xếp hàng chào đón Hà Tĩnh: Giá đất nền ổn định, quỹ nhà thu nhập thấp ít Kiếm hiệp hành động – Vạn cổ kiếm đế từ tập 9 đến 16 Thuyết minh Cách làm thẻ căn cước cho trẻ dưới 14 tuổi ngay tại nhà, phụ huynh cần biết ngay Hướng dẫn cách tạo thiệp chúc mừng 8/3 trên MoMo – Món quà nhỏ, ý nghĩa lớn Xbox thế hệ mới lộ diện với mã Project Helix, tham vọng dẫn đầu hiệu năng và chơi cả game PC lẫn console

Đàn anh bí mật


blogradio. vn – Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

***

Có người vì nói ra mà bỏ lỡ, cũng có người vì không dám nói mà bỏ lỡ. Không phải tình yêu đâu, là tình bạn thôi?

Sẽ có một lúc nào đó, khi bạn gặp một người mà chỉ cần gặp lần đầu đã có ấn tượng rất lớn, gặp lần đầu mà bạn có thể đoán ra họ là ai, làm gì, họ có sở thích như thế nào, họ mong muốn điều gì. Bạn có tin không?

Cách đây hai năm, tôi rời xa gia đình để lên Sài Gòn học đại học. Từ nhỏ đến lớn, ngoài trường học và nhà tôi ra thì tôi chưa từng đi tới chỗ nào khác. Mọi thứ trên Sài Gòn thật lạ lẫm, đấy là một nơi xa xôi với sức hút kì lạ từ hàng trăm toà nhà cao tầng, đường xá khang trang, xe xe cộ cộ dập dìu. Một nhịp sống năng động. Điều đó khiến tôi khá lo sợ khi bản thân chưa từng sống xa nhà, mà lần này lại còn sống với những người xa lạ.

Tự nhủ bản thân phải hòa nhập thật nhanh, phải phóng khoáng, thân thiện để được mọi người xung quanh yêu quý, tôi tham gia một số chương trình của trường học, nhằm hỗ trợ các bạn sinh viên bỡ ngỡ như tôi lần đầu đến nhập học. Tôi được mọi người xung quanh yêu mến, được quan tâm giúp đỡ. Điều đó khiến tôi vô cùng vui sướng nhưng hạnh phúc chỉ tồn tại lúc đó và khi về phòng, đối diện với 4 bức tường, tôi mới thật sự là chính mình.

Tôi không phải là một người thân thiện vui vẻ, không có khiếu hài hước, không phải là một người bao dung từ tốn để có thể đối xử nhẹ nhàng với tất cả mọi người. Và tôi không phải là một người mạnh mẽ có thể thích ứng nhanh đến nỗi không nhớ nhà nhớ quê, trở thành một người để các bạn cùng khóa tôi có thể dựa vào trong những ngày bỡ ngỡ vào sống ở một nơi xa lạ này. Chẳng qua những điều tôi làm cũng vì để khỏa lấp cảm giác cô đơn bằng cách làm bản thân bận rộn hơn thôi. Tôi không sợ ở một mình, tôi sợ lạc lõng.

Tôi tình cờ gặp người mà vừa gặp tôi đã muốn kết bạn. Anh là một sinh viên năm 2, lớn hơn tôi một tuổi, anh xuất hiện tại chương trình từ những ngày đầu và nhiệt tình đến độ tôi cứ nghĩ chương trình này là do anh xây dựng. Thế nhưng thứ để tôi chú ý là gương mặt lạnh tanh lúc nào cũng cau mày lại với tôi, không hiểu thế nào mà tôi lại thấy nó quen thuộc đến kỳ lạ.

Có thể gọi tôi là nhà tiên tri khi tôi có thể đoán ra ngành học, tính cách, và thật tình cờ lại có những thứ lại giống hoàn cảnh của tôi. Điều đó làm tôi tò mò về người này hơn. Tôi thỉnh thoảng ở lại lâu hơn cùng mọi người để nhìn anh loay hoay phụ việc cùng mọi người, rồi không hiểu sao lại vô thức bắt chước theo những hành động của anh ấy, học hỏi cách làm việc, nói chuyện, đối xử với mọi người.

Có một ngày, một ngày nắng đẹp, nhìn các bạn được phụ huynh săn sóc, quan tâm, dắt tay các bạn vào một môi trường mới, tôi bỗng cảm thấy chạnh lòng, nỗi tủi thân dâng lên nghẹn lại ở cổ họng. Tôi tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn, phải cứng rắn, phải làm thật tốt công việc và không để một ai thấy được bản chất yếu đuối của mình. Một người, hai người, nhiều người bỗng cảm thấy khó chịu với những quy tắc sàng lọc mùa dịch phải lặp đi lặp lại mỗi khi họ ra vào cổng. Thật ra tôi cảm thấy việc đó khá phiền nhưng lại là cách đơn giản và ít tốn nhân lực và tài nguyên nhất để sàng lọc ban đầu những ai có dấu hiệu bệnh đang đi vào khu vực đông sinh viên. Thế nhưng không phải ai cũng thông cảm cho việc đó, họ khó chịu và thay vì phản ánh đến ban tổ chức, họ chọn cách mắng chửi tôi như thể tất cả những việc đó điều là do tôi có lỗi và phải chịu trách nhiệm tất cả. Tôi không giận họ, tôi chỉ cảm thấy nỗi tủi thân lên đến cùng cực và tuôn trào ra. Tôi đã cố nén, nhưng tôi đã bật khóc.

Lúc đó tôi cảm giác như cả thế giới này thật đáng ghét, một mình tôi đứng bật khóc giữa một không gian rộng lớn. Thật yếu đuối làm sao! Tôi nhìn đàn anh ở phía xa đang đứng cạnh các anh chị cùng tổ chức chương trình. Tôi bước lại anh, nhờ anh thay vị trí của tôi một lát, đó là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh. “Cảm ơn anh”, tôi nói khẽ, gương mặt cứ cúi xuống, khi anh đi khỏi tôi mới dám ngẩng đầu lên. Tôi muốn ở cạnh các anh chị, những người duy nhất có thể giúp đỡ và quan tâm tôi ở đây. Thật ra tôi nhờ anh ấy đi thay vị trí của mình vì sợ anh sẽ thấy gương mặt thảm hại của mình trong lúc này rồi sẽ cười nhạo mất. Các anh bảo vệ hỏi tôi “Em bé này bị say nắng hay sao?” tôi chỉ lắc đầu và bảo tôi mệt, các chị khóa trên kéo tôi vào chiếc ô to có bóng mát để tôi ngồi nghỉ ngơi. Tôi nhìn xa xa bóng dáng đàn anh bước đi, anh ấy không ngoảnh mặt lại, có lẽ đã thấy dáng vẻ tệ hại của tôi và cũng đang thắc mắc trong lòng, nhưng anh không chọn cách hỏi, anh ấy chỉ khẽ đồng ý và bước đi.  

Thế sau đó thì thế nào. Tháng ngày trôi qua, sau lần đó tôi không còn tiếp xúc với anh ta nữa. Tôi có tìm hiểu và theo dõi Vlog của anh, âm thầm động viên cho các dự án hay những điều nhỏ nhoi mà anh chia sẻ, cứ như nhìn thấy chính tôi đang cố gắng từng thứ nho nhỏ.

Có phải do lực hấp dẫn không nhỉ? Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?

Tôi có ít bạn bè, tôi có thời gian bị trầm cảm vì không có ai để trò chuyện, chính xác hơn là để chia sẻ. Tôi từng nghĩ thứ tôi tìm kiếm trên cuộc đời này không phải là tình yêu mà là tình bạn. Tôi thiếu thốn đến mức thế cơ à? Có những người đi qua trong cuộc đời tôi, họ phát ra tần số mà tôi cảm thấy bị thu hút, tôi muốn làm bạn với họ, nhưng mỗi khi đối diện họ, tôi lại không thấy tự nhiên. Mọi thứ khá gượng gạo vì tôi sợ mất lòng người đối diện, kết quả họ không hiểu được tôi và tôi thì tình yêu không có, tình bạn cũng chẳng tồn tại được.

Vậy liệu họ có thể cùng tôi làm bạn không?

Một ngày tôi lấy hết can đảm để làm bạn với người đó, tuy nhiên mọi thứ không như tôi mong đợi. Ban đầu chúng tôi giao tiếp rất ổn, vẫn làm bài cùng, vẫn hỏi thăm, tôi tặng cho người đó một món quà xinh xinh. Đó là cách tôi thường dùng để bày tỏ tình cảm với người bạn mới quen nhưng lại rất quý. Tôi chọn cách tặng quà lén lút như thể sợ mọi người xung quanh sẽ nhìn thấy. Tôi gọi ấy là đàn anh bí mật. Tiếc là, tình bạn đó đã dừng lại. Không ai biết tại sao, chẳng ai liên lạc lại với nhau câu nào. Tôi cất gọn tất cả vào tim, như chưa có chuyện gì xảy ra, chưa từng gặp nhau và coi nhau là những người xa lạ. Cảm giác khó chịu nhất không phải là không kết nối được với một người mà là giả vờ rằng chúng ta là những người chưa từng biết gì về nhau.

Sau đó chúng tôi có còn gặp lại

Thật ra tôi cũng không biểt trên dòng người tấp nập, chúng tôi có cùng tấp vào một góc mà bắt gặp nhau hay không. Mà nếu có gặp liệu tôi có nở một nụ cười mà chào anh không, hay anh là người chào tôi trước. Tôi nghĩ ra một viến cảnh của một vài năm tới

Khi tôi quay về ngôi trường mà tôi đã học, tôi gặp anh vẫn mang chiếc ba lô nặng nề bước ra sau giờ học. Đó là một buổi chiều đầy gió tô vẽ ánh nắng cuối ngày trên từng chiếc ghế đá, hàng cây, ánh nắng chiếu vào soi sáng những đường nét trên khuôn mặt anh, khiến chúng trở nên tươi tắn hơn hẳn.

Tôi với tay gọi tên anh từ phía hàng ghế đá, tôi mong anh quay lại với một vẻ bất ngờ nhưng không, anh nhẹ quay mặt sang với một vẻ điềm đạm kèm theo một nụ cười tươi.

“Em đi đâu đây?”

Chúng tôi ngồi trên một chiếc ghế đá dài men theo lối đi. Cảm giác ngồi cạnh anh lúc này vẫn như những ngày xưa cũ, tôi vẫn ngại ngùng lúng túng, tôi vờ như bình thường nhưng cử chỉ lại phản bội lại ý nghĩ của tôi. Tôi vẫn lén lút đưa ánh nhìn sang anh, rồi rụt rè thu lại ánh mắt ấy. Tôi sợ anh sẽ bắt gặp dáng vẻ tôi nhìn anh như thế.

“Anh vẫn ổn chứ? Bao giờ mới học xong đây?”

Anh đưa mắt nhìn tôi cười rồi vô tình đưa tầm mắt ra một khoảng vô định như đang suy nghĩ gì đó, hoặc như đang né tránh chạm ánh mắt của tôi “Anh cũng không biết nữa em ơi, nhưng sắp rồi đó, anh sẽ còn học thêm rất nhiều”

Chúng tôi ngồi nói về những dự định hiện tại, tương lai, nói về những gì đã qua ở ngôi trường thân thuộc này. Sau bao nhiêu năm tháng, nơi này đã kết nối hai con người xa lạ có cơ hội làm bạn và giờ đây họ đang ngồi trò chuyện với nhau. Dọc theo con đường đi đến cổng, nhiều bạn sinh viên đi về với gương mặt thật rạng rỡ, tôi nhớ đến tôi của những lúc ra về, đi cùng đám bạn vui vẻ cười nói về bài giảng, về những chuyện trên lớp hay chỉ là mấy quả dâu tằm trong trường mà chúng tôi luôn lăm le đến hái. Những ngày vô tư như thế, tôi thật muốn một ngày quay lại.

Tiếc thật, cuộc gặp lại đó chỉ là giấc mơ. Nhưng cũng may thật, việc tôi từng làm bạn với anh, việc mà tôi ấp ủ hơn 2 năm đại học đã trở thành sự thật. Chỉ là nó không trọn vẹn, không viên mãn.

© Như Ngọc – blogradio.vn


Để lại một bình luận