News :
Chàng trai 27 tuổi giảm 23kg trong hơn 2 năm nhờ 2 việc đơn giản, ai cũng làm được Nghi ngờ chị dâu nhận con nuôi để che giấu tội lỗi, tôi đi xét nghiệm ADN và nhận cái kết đắng ngắt từ cả gia đình Phát triển bê tông bền hơn, lấy cảm hứng từ vỏ hàu Phim Chiếu Rạp Thẩm Phán Trùng Sinh – Tập 13 (Full HD – Vietsub) HONOR X8d ra mắt tại Việt Nam với pin 7.000mAh trong thân máy siêu mỏng Lỗi bảo mật trong ARC Raiders khiến tin nhắn Discord riêng tư bị ghi vào file game, nhà phát triển phải tung bản vá khẩn Galaxy S26 series lập kỷ lục đặt trước tại Hàn Quốc, vượt thế hệ cũ HLV Mai Đức Chung: Tuyển nữ Việt Nam thận trọng trước Đài Loan (TQ) Ung thư rất “sợ” loại quả này, giàu chất chống oxy hóa mạnh mẽ: Nhiều người Việt biết mà chưa hay ăn Tháng Ba có gì đặc biệt, số 3 may mắn hay xui xẻo? Bạn thấy số 3 trong đời sống mình thế nào? Nghệ An cần hơn 2.300 tỷ đồng để phát triển hạ tầng cảng cá và khu neo đậu BÓNG TÙNG QUÂN – TẬP 19-20 – THVL1 LỒNG TIẾNG – PHIM TRUNG QUỐC – BONG TUNG QUAN Cách phát Wifi từ máy tính Win 10/11, MacBook không cần phần mềm OPPO Reno 16 Pro Max lộ diện: Màn hình lớn, chip cao cấp và camera 200MP Sự cố sà lan tông cầu Ghềnh: Hàng nghìn hành khách đường sắt tất tả ngược xuôi Tết này con sẽ về (Phần 3) Thực đơn trường thọ của người sống đến 100 tuổi có gì lạ? Nghiên cứu cho thấy 4 chế độ ăn này có thể tăng đáng kể khả năng sống thọ 02 phương án hoán đổi Lịch nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương 2026, 30 4 và 1 5 2026: Người lao động được nghỉ bao nhiêu ngày? Hàn Quốc thuê chuyến bay sơ tán công dân mắc kẹt tại UAE giữa căng thẳng Trung Đông Giải Đặc Biệt Tháng Gần Nhất Là Bao Nhiêu? Anthropic vừa tung báo cáo khiến nhiều người giật mình: AI chưa cướp việc của bạn, nhưng đang âm thầm khóa cửa người mới đi làm OPPO Watch X3 được xác nhận chuẩn bị ra mắt cùng OPPO Find N6 RUINER 2 chính thức được công bố: từ game bắn súng cyberpunk thành ARPG, cho phép điều khiển nhiều cơ thể cùng lúc Sau 17 năm, Trung Quốc chính thức tạo ra chiếc điện thoại “nói không với nghe lén”, hàng nội địa 100% CAS giữ nguyên án phạt Malaysia: Đến lúc trả giá vì gian lận Đau đầu lúc thức dậy: Dấu hiệu nào cảnh báo nguy cơ đột quỵ? PGS.TS Bùi Anh Tuấn giữ chức Hiệu trưởng Trường Đại học Hòa Bình Lời chúc 8/3 cho khách hàng, đối tác ấn tượng năm 2026 Nhận định Wrexham và Chelsea (0h45 ngày 8/3), FA Cup 2025-2026 Tập 7 – Tuyết Mê Cung (Vietsub)_DV Hoàng Cảnh Du, Vương Tử Kỳ Khách hàng MB chú ý: Các giao dịch chuyển khoản có thể bị gián đoạn vào cuối tuần Galaxy S26+: Điện thoại dành cho người muốn bước vào kỷ nguyên AI phone trọn vẹn với mức giá “chưa phải Ultra” Clip tài xế xe ben che biển số, chèn ép ô tô trên quốc lộ Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối) Kịch bản bất ngờ: Tuyển nữ Việt Nam hòa Đài Loan (TQ) dễ đi World Cup hơn Hà Tĩnh ứng dụng AI, nền tảng số để tuyên truyền quy định bầu cử Khoa Nội Tổng Hợp Bệnh Viện PhenikaaMec – Điều Trị Các Bệnh Lý Nội Khoa Toàn Diện Có ASUS việc nhẹ tênh, làm việc hiệu quả hơn cùng các chiếc laptop ASUS Vivobook đáng mua Giông bão rồi cũng qua Nhận định bóng đá Celta Vigo vs Real Madrid, vòng 27 La Liga Uống cà phê sai cách cũng HẠI sức khỏe như uống dầu! Chuyên gia dinh dưỡng nói thẳng: Đừng làm 5 việc! Nữ diễn viên 49 tuổi gãy nát xương bàn chân sau tai nạn khi du lịch Thất lạc 25 năm, chàng trai từ Canada vượt 7.000km về quê tìm cha đẻ 4 loại cây hại phong thủy lại dễ gây họa cho gia chủ, có thì chặt bỏ ngay Hà Tĩnh: Cần tính giá đất cụ thể để đẩy nhanh tiến độ các dự án đầu tư NHẠC TẾT CĂNG NHẤT 2026 – NHẠC ĐÓN TẾT 2026 HAY NHẤT – NHẠC REMIX CHÀO XUÂN BÍNH NGỌ 2026 HAY NHẤT – YouTube Mùa Xuân của Mẹ Chỉ cần mắc lỗi này, người dân có thể bị mất quyền lợi BHYT 5 năm liên tục Phát hiện nhiễm HIV khi khám thai, tôi chết lặng khi chồng thú nhận từng ‘ăn vụng’ 15 lời chúc ngày 8/3 dành cho sếp nữ hay, ý nghĩa năm 2026

Giông bão rồi cũng qua


blogradio.vn – Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

***

 

Cơn bão đó đến với gia đình tôi khi hai anh em tôi đang học đại học. Tôi là anh hai trong nhà và chỉ hơn có một tuổi nên hai anh em rất thân nhau, mà trước khi bão đến thì gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Ba tôi là một công chức nhà nước còn mẹ tôi bán vải ngoài chợ, mà gần như suốt từ nhỏ đến lớn cho đến khi vào đại học thì tôi không hề có suy nghĩ hay nghĩ ngợi về chuyện kinh tế gia đình, vì chẳng có điều gì khiến tôi phải động lòng nghĩ ngợi. Vì tôi thấy ba tôi vẫn đi làm mỗi ngày mẹ tôi vẫn ra chợ mỗi ngày và hai anh em tôi vẫn học tốt mỗi ngày với những điều kiện tốt nhất mà ba mẹ luôn dành cho, rồi lần lượt tôi thi đậu và em tôi cũng nối tiếp tôi thi đậu vào năm sau. Hai anh em tuy học hai trường khác nhau và đều ở ký túc của trường nhưng vẫn liên lạc thường xuyên cùng nhau và chúng tôi đều cùng suy nghĩ là học xong sẽ ở lại làm việc chứ không về quê hương.

Tôi sẽ nhớ mãi đến suốt đời ngày tháng năm đó trong buổi tối đó, một ngày của một năm mà gần như cả thế giới và cả đất nước mình đều đứng im vì dịch đang lan rộng. Năm 2021 đã đi vào lịch sử mà ai cũng biết, đó là một năm mà gần như tất cả mọi hoạt động đều bị chựng lại đều bị dừng lại, chỉ có dịch là đang tung hoành khắp mọi nơi. Một năm đất nước im lắng và đầy xao động trong cơn dịch khủng khiếp nhất, cũng là một năm buồn đối với nhiều người một năm không thành công với nhiều người, nhưng với riêng gia đình tôi thì đó lại là một năm hạnh phúc. Khi ba tôi gọi báo tin cho tôi biết trong tiếng thở phào rất nhẹ nhõm của ba và tôi có thể nhìn thấy được gương mặt ba đang dãn ra cùng với nụ cười tươi nhất.

“Hai hả con, nhà mình sạch nợ rồi, ba mẹ vừa trả xong những đồng nợ cuối cùng rồi con.”

Với tôi thì đó là một tin còn hơn cả tuyệt vời, vì cơn bão đã đến và đã bám theo gia đình tôi dai dẳng trong suốt hơn năm năm trời. Nó đã làm ba mẹ tôi cay đắng và thất điên bát đảo cũng như hai anh em tôi không thể yên tâm học tập. Thật sự lúc đó tôi chỉ muốn bay về bên ba mẹ, dù tôi biết chẳng thể giúp được gì nhưng tôi cứ thấy nóng ruột muốn tận mình nhìn thấy ba mẹ ra sao. Tôi cũng trấn an em mình là vẫn còn có một chuyện tốt là hai anh em vẫn đang cố gắng học tốt và đứa nào cũng đang có công việc làm thêm. Thời gian đó tôi thấy những đồng tiền hai anh em kiếm được thật nhỏ nhoi thật ít ỏi nhưng lại trở nên vô cùng quý giá và hữu ích. Khi gia đình tôi đang trong cơn bão của nợ nần vây quanh và của cả sự đe dọa sẽ dính đến luật pháp nếu ba mẹ tôi không thể trả cho họ.

Ba tôi vốn là người rất hiền lành. Ba là công chức trong cơ quan nhà nước đã nhiều năm và cả nhà tôi đều nghĩ ba sẽ làm cho đến lúc về hưu, còn mẹ tôi buôn bán ngoài chợ cũng nhiều năm nên mẹ là người lo kinh tế chính trong nhà. Tôi thấy vậy, tôi nhìn những đồ dùng trong sinh hoạt gia đình. Tôi nhìn tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn. Tôi nhìn những bữa cơm luôn thịnh soạn nhất mẹ dành cho ba và hai anh em tôi cũng như những áo quần đắt tiền những chi phí không hề nhỏ mẹ lo cho cuộc sống chung trong gia đình thì làm sao tôi có thể nghĩ là sẽ có một ngày gia đình mình khốn đốn vì người ta kéo đến đòi nợ người ngoài người trong và mẹ phải vào bệnh viện vì không ăn uống không nói năng được gì.

Lúc đó tôi mới biết đã nhiều năm nay ngoài việc buôn bán ở chợ mẹ tôi còn tham gia chơi huê rất lớn, mà cứ chơi theo kiểu dây chuyền và tin tưởng nhau bằng miệng, cũng vì đã nhiều năm cùng chơi như vậy với mức lãi suất rất cao và uy tín cũng rất lớn nên mẹ càng tin chơi càng lớn. Lúc đó tôi mới biết vì sao ba mẹ có tiền xây được ngôi nhà to và đẹp như vậy, cho đến khi ngưởi chủ kia bị vỡ nợ và bỏ trốn. Khi mẹ tôi liên lạc qua điện thoại không được nên tìm đến tận nhà thì mới ngã người ra khi người ta nói họ đã bán nhà từ lâu và bây giờ là một chủ khác. Lúc đó tôi mới biết mẹ tôi vì quá ham mức lãi suất quá cao như vậy cũng như quá tin vì đã nhiều năm cùng chơi rất êm đẹp không hề có chuyện nhỏ to gì xảy ra nên càng ngày mẹ tôi càng kêu gọi nhiều người cùng chơi, mà trong mắt họ thì họ đâu biết người chủ kia là ai. Họ chỉ biết mẹ tôi là chủ từ xưa đến nay và họ cứ nắm mẹ mà đòi, lúc đó những việc mà mẹ vẫn giữ kín trong chuyện làm ăn bao lâu nay mới vỡ tung ra và ba tôi cũng chết lặng theo.

Cuối cùng ba mẹ chấp nhận giải pháp bán nhà để trả cho mỗi người một ít và cam đoan sẽ trả hết trong thời gian nhanh nhất. Vậy là từ ngôi nhà to lớn sang trọng ở mặt tiền một con đường lớn thì gia đình tôi phải dọn vào một ngôi nhà cấp bốn trong một con hẻm nhỏ để sinh sống. Mẹ cũng sang lại sạp vải ngoài chợ cho người ta vì không thể chịu được cảnh mỗi ngày họ thay nhau kéo đến để đòi nợ. Tôi và em tôi muốn khóc vì nhìn thấy gia đình mình như vậy, nhưng tôi vẫn trấn an ba mẹ là dù sao cả nhà mình vẫn khỏe mạnh là được. Rồi mình sẽ cố làm việc để trả hết cho người ta.

Đó là những năm tôi đã cố hết sức vừa học vừa đi làm thêm để tự lo cho mình và luôn động viên em tôi cũng vậy. Người ta nói sông có khúc còn người có lúc, vì đã là cuộc sống thì ai cũng sẽ có những lúc hạnh phúc những khi khổ đau. Mà tôi thấy ba tôi nói rất đúng đó là phải  nhìn ra được đâu là điểm sáng nhất trong bóng tối cùng cực của cơn bão đang đến với gia đình mình. Đó là hai anh em tôi, ba tôi nói vậy, hai anh em tôi bỗng trở thành điểm tựa yên tâm của ba mẹ khi vừa duy trì được sức học tốt vừa tự lo được cuộc sống của mình ở nơi xa.

Rồi mẹ tôi quay trở lại con đường buôn bán nhưng bây giờ mẹ bán bún bò ngay trước đầu con hẻm cho mọi người ăn sáng. Mẹ nói mẹ đã rất thấm bài học cay đắng của cuộc đời như người ta nói là tham thì thâm nên giờ đây mẹ chắt chiu từng đồng nhỏ kiếm được mỗi ngày để trả nợ dần dần cho người ta. Cho đến hơn năm năm sau thì hết, cũng đúng vào năm có dịch lớn nhất và tất cả dường như bị chựng lại. Tôi thấy đó là điều vô cùng may mắn của gia đình tôi vì suốt mấy tháng dịch hoành hành thì các con đường các con phố vắng lặng như tờ và mẹ cũng dừng lại không thể tiếp tục công việc.

Tôi cũng biết trong suốt thời gian đó ba mẹ đã khổ sở đã lo lắng rất nhiều đã buồn rất nhiều, nhưng như ba tôi nói là trước khi trách người thì phải trách bản thân mình trước. Vì nếu mình không quá tham thì đâu ra cơ sự, mà ba tôi cũng rút ra một bài học là sẽ theo sát bên mẹ, không như trước kia ba rất tin tưởng mẹ nên giao hết mọi việc cho mẹ quản lý và cuộc gọi vào một buổi tối năm ấy. Khi tôi cũng phải dừng lại công việc và đang ở trong phòng, một cuộc gọi đã là niềm mong chờ của hai anh em tôi từ khi bão đến. Nghe ba nói mà tôi chỉ muốn hét tung lên cho thỏa niềm vui của mình, vì sau mấy năm vần vũ quay cuồng trong gia đình tôi thì cuối cùng nó cũng chịu rời đi. Thật là cảm ơn cuộc đời cảm ơn ba mẹ vì đã chịu đựng vì đã trải qua cùng với nó trong những đắng cay trong những tiếc nuối, mà cũng đã mấy cái tết đã qua tôi luôn tỏ ra là chổ dựa vững vàng của ba mẹ của gia đình vì tôi là con trưởng trong nhà.

Tôi nói tuy cơn bão rất mạnh gần như muốn nuốt chửng cả nhà tôi nhưng nó đã không làm được điều đó. Cả nhà tôi vẫn bên nhau vẫn khỏe mạnh vẫn còn có chổ để gọi là nhà. Hai anh em tôi vẫn có ba mẹ để quay về để sum họp để cùng đón tết. Và cũng không cần to lớn như mọi năm, một bữa cơm tất niên đơn sơ, một chậu vạn thọ nhỏ và mặc lại những áo quần cũ vẫn thấy vui mà, vì cả nhà vẫn còn được bên nhau và cùng hy vọng sẽ trả hết nợ cho người ta trong một ngày nhanh nhất.

Tôi ngồi lặng một mình trong căn phòng nhỏ sau cuộc gọi của ba. Vậy là cuối cùng bão cũng chịu rời đi, nó đã rời đi khỏi gia đình tôi trong thời điểm cả nước đang oằn mình chống dịch. Nó đã rời đi vào lúc tôi không ngờ nhất. Tôi cũng cầm máy lên gọi báo cho em tôi và tôi biết ở một nơi cách tôi không xa lắm thì em tôi cũng đang xúc động rất nhiều. Tôi nghĩ dù sao nó cũng không hẳn hoàn toàn là điều xấu. Cơn bão ấy, vì nó đến đã cho cả nhà tôi cho hai anh em tôi những bài học lớn về cuộc đời, như mẹ tôi nói là vết chân của mẹ đã đi và hai anh em phải nhớ và tuyệt đối đừng dẫm vào.

Tôi ngồi viết lại câu chuyện của gia đình mình. Một câu chuyện mà tôi tin là cũng có nhiều gia đình đã có sau nhiều năm bão đã lùi xa, để thấy chẳng có bão giông nào tuy dữ dội đến mấy mà con người không thể vượt qua vì con người có sự thông minh, có ý chí, có niềm tin và nhất là có tình thương dành cho nhau. Tôi ngồi viết mà nghĩ đến ba mẹ nghĩ đến em mình thật nhiều, năm ấy, cuối cùng bão cũng đã tan và lòng người đã bình yên trở lại.

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

© HẢI ANH – blogradio.vn


Để lại một bình luận