Nhưng họ không ngờ, cú lội ngược dòng, khoản thừa kế trị giá 26 triệu tệ (khoảng 90 tỷ VNĐ) đang chờ đợi phía sau.

Tài sản thừa kế và bản di chúc “vô tình”

Trong căn nhà cổ ám mùi nhang khói và bụi bặm, tiếng vị luật sư vang lên khô khốc:

“Tô Cường: 5,2 triệu tệ tiền mặt”.

“Tô Mai: 4,73 triệu tệ tiền mặt”.

“Tô Lan (mẹ tôi): Không nhận tiền mặt”.

Không khí đặc quánh lại. Mẹ tôi – người đã tận tụy chăm sóc bà ngoại liệt giường suốt 6 năm qua – bàng hoàng đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Cậu Cường thản nhiên nhả khói thuốc, bảo rằng 6 năm qua mẹ ở đây “ăn bám” nhà ngoại nên coi như trừ nợ. Dì Mai thì mỉa mai, nói mẹ không có việc làm nên giữ căn nhà nát này là tốt rồi.

Đau lòng hơn cả là thái độ của bà ngoại. Bà lạnh lùng yêu cầu mẹ tôi phải ký vào một bản thỏa thuận: Nhận quyền sở hữu căn nhà cổ bà đang ở và gánh khoản nợ tu bổ 200.000 tệ. Nếu không ký, bà sẽ đem quyên góp cho từ thiện.

Bà ngoại chia thừa kế: Cậu, dì nhận tiền tỷ, mẹ tôi tay trắng nhưng cú 'quay xe' phút cuối khiến tất cả ngỡ ngàng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Sự lựa chọn của người con “ngốc”

Tôi kéo mẹ định bỏ đi vì uất ức, nhưng mẹ tôi đã dừng lại. Ánh mắt mẹ không có oán hận, chỉ có sự bi thương tột cùng. Mẹ nói: “Mẹ không cần tiền. Đây là nhà của bà, cũng là nhà của chúng ta”. “Dù nợ bao nhiêu, con cũng sẽ giữ lấy nó” – mẹ tôi nói với bà ngoại.

Khi mẹ đặt bút ký và ấn dấu vân tay đỏ chót, cậu Cường và dì Mai cười thầm trong bụng vì đã trút bỏ được gánh nặng. Họ vội vàng cầm tiền vì sợ dính líu đến căn nhà “vận đen” ấy.

Cú lội ngược dòng 26 triệu tệ

Khi mọi thủ tục xong xuôi, bà ngoại đột ngột thay đổi thái độ. Bà đưa cho tôi một phong thư cũ. Bên trong không phải là giấy đòi nợ, mà là một văn bản đóng dấu đỏ chót: Thông báo quy hoạch khu phố văn hóa lịch sử.

Căn nhà nát ấy hóa ra nằm trong vùng lõi bảo tồn quốc gia. Tổng tiền đền bù và tiền thưởng lên tới 26 triệu tệ. Chưa hết, mẹ tôi còn được quyền kinh doanh cửa hàng tại khu phố này và miễn thuế suốt 10 năm.

Tiếng cậu Cường thét lên kinh hãi, chiếc điện thoại đắt tiền rơi vỡ tan tành. Dì Mai quỳ xuống xin mẹ tôi chia lại tài sản. Nhưng vị luật sư đã chặn đứng: “Ông bà đã ký vào bản cam kết tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi phát sinh liên quan đến căn nhà này để đổi lấy tiền mặt rồi”.

Khoản thừa kế và đạo lý làm người

Bà ngoại run rẩy ngồi dậy, lần đầu tiên sau nửa năm liệt giường. Bà nhìn hai đứa con tham lam với sự thất vọng cùng cực: “Tao đã bán sạch cổ phiếu dưỡng già và thế chấp trang sức để có được 10 triệu tệ ‘mua đứt’ sự tham lam của chúng mày. Tao muốn xem, trong cái nhà này, ai mới thực sự coi trọng cái ‘gốc’, ai chỉ coi trọng cái ‘tiền’.”

Bà vuốt ve bàn tay thô ráp đầy chai sạn của mẹ tôi và bật khóc: “Lan à, đừng trách mẹ nhẫn tâm, mẹ không làm thế thì lũ sói này sẽ xé xác con mất. Đây là những gì con xứng đáng nhận được”.

Lục lại tờ báo cũ từ 20 năm trước, bà ngoại đã viết một dòng chữ nhỏ: “Của cải muôn vàn không bằng một tấm chân tình. Hãy để lại cho đứa con hiếu thảo nhất.”

Di sản thực sự mà cha mẹ để lại không bao giờ là tiền bạc, mà chính là sự phản chiếu của lòng người. Kẻ toan tính cuối cùng sẽ tính mất đi tình thân, còn người biết chịu thiệt thòi lại nhận được kho báu vô giá. Ăn ở có đức, mặc sức mà ăn – đạo lý ấy chưa bao giờ sai lệch.

Câu chuyện của gia đình bà Tô Lan đang được chia sẻ trên nền tảng Soha và được nhiều người đọc, bình luận.

Mẹ trao hết tài sản cho con trai, đến lúc ốm lại mò đến ép con gái chăm sócSau khi tặng hết tài sản cho con trai, người mẹ bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà con gái lúc ốm đau, già yếu. Câu nói của bà đã đẩy mối quan hệ mẹ con đến bờ vực đổ vỡ.

Theo Gia đình và Xã hội