News :
Ăn khoai lang buổi sáng: Đúng thì gọn dáng, sai thì phản tác dụng Xây dựng thể chế thông thoáng, hạ tầng thông suốt cho kinh tế tư nhân Luyện khí 3000 năm thuyết minh Tập 09 Thuyết Minh HD Trang bị kỹ năng sơ cấp cứu dịp tết: ‘Thời gian vàng’ quyết định sự sống Tuổi già hạnh phúc của người đàn ông bán rau từng hai lần nhặt trẻ bị bỏ rơi bên thùng rác Thêm một địa phương sẽ lắp đặt camera AI nhận diện vi phạm, người dân chú ý! Xiaomi 17T lộ thông số từ mã nguồn HyperOS: Pin 6.500mAh, chip Dimensity 9500s, có thể ra mắt vào tháng 2 PHIM KIẾM HIỆP-MAI HOA TUYẾT KIẾM -TẬP 7 Khuyên thật lòng: 7 kiểu uống trà biến tốt thành “độc”, cắt ngắn tuổi thọ nhưng rất nhiều người Việt… thích Bị khinh thường vì đi họp lớp trong bộ đồ công nhân, người đàn ông khiến bạn cũ xấu hổ bằng 1 hành động Người phụ nữ bỏ gần 500 triệu để mua vàng nhưng nhân viên nhất quyết báo cảnh sát, giao dịch bị gián đoạn Phim Cù Lao Lúa Tập 31 – Phim Việt Nam – Phim Mới Ấm siêu tốc sạch bong kin kít sau 3 phút được vệ sinh bằng thứ này – không cần cọ rửa Từ Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng: Tạo động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô Những dấu chân không bao giờ mất AI phát hiện “vật thể không thể giải thích” Liên tục sai phạm, ca sĩ Khánh Phương ‘Chiếc khăn gió ấm’ còn lại gì? Quỷ Cốc Tử Tập 8 – Phim Cổ Trang Trung Quốc Hay Nhất 2022 – Phim Hay 2022 Phát hiện 2 độ tuổi mà sức khỏe bỗng xuống dốc rõ rệt – không phải 50 3 loại gia vị NHẤT ĐỊNH phải để trong tủ lạnh, bảo quản sai cách có thể sinh ra chất gây ung thư bậc nhất, nhiều người vẫn làm sai Chủ động các phương án cho ngày bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp Đồng hồ ĐỎ cho Tết thêm ĐỎ: Mua ngay tại TGDĐ giá chỉ từ 490K Cuộc sống kín tiếng của Á hậu Hoàng My trước khi chia tay bạn trai Việt kiều Bạn Muốn Hẹn Hò – Tập 962 Cảnh báo hệ lụy từ món ăn “lấy may” của nhiều gia đình vào ngày Tết Thích một người từ cái nhìn đầu tiên dù đã có chồng sắp cưới Xã Vân Đình triển khai các nội dung trọng tâm công tác bầu cử năm 2026 Microsoft âm thầm thừa nhận “lỡ lời” về các tính năng trong bản cập nhật Windows 11 mới nhất Điện thoại chơi game giờ cũng có thiết kế mỏng nhẹ: Chip Snapdragon 8 Elite, pin 7.000mAh, giá 13 triệu đồng Nghệ sĩ trong danh sách đen Ma Gương 3 (Phim Chiếu Rạp 2022) Trứng đứng thứ 5 trong số các loại thực phẩm giàu protein phù hợp nhất cho người cao tuổi, đứng đầu “món” mà hầu hết mọi người không nghĩ tới Ngày mới với tin tức sức khỏe: Thói quen sau đây có thể dẫn đến suy thận Chỉ cần chọn 1 khung giờ làm việc yêu thích, biết ngay năm 2026 sự nghiệp Cú sốc giá đầu năm 2026: 4 mẫu iPhone cũ đang rớt giá “không phanh” Dân mạng tìm kiếm thông tin Á hậu xinh đẹp có khoảnh khắc gây sốt cùng Đình Bắc Hài Tết 2018 – Tết Ơi Là Tết 1 – Tập 1 – Phim Hài Tết Chiến Thắng, Quang Tèo, Quốc Anh Mới Nhất Nga đã mạnh nay càng mạnh hơn: Công nghệ chế tạo tàu phá băng đạt bước tiến mới, như “hổ mọc thêm cánh” Không phải Phương Anh Đào, đây mới là bạn gái của Tuấn Trần trong phim mới Liên Khúc Nhạc Trữ Tình | Nhạc Vàng Remix Hay Nhất Tháng 4 | Nhạc Trữ Tình Mới Nhất Cách tắt quảng cáo trên điện thoại Realme vĩnh viễn 100% Hòn đảo nào ở Gia Lai chỉ cách bờ biển 24km, cảnh đẹp như phim khiến du khách mê mẩn “không muốn về” Xã Ứng Hòa: Ký kết giao ước thi đua, quyết tâm thực hiện thắng lợi nhiệm vụ công tác Mặt trận năm 2026 5 cách khắc phục lỗi không tải được file ChatGPT cực hay bạn nên thử Ngô Thanh Vân – Huy Trần hiếm hoi khoe con gái đáng yêu Nhạc Vàng Buồn Sầu Nhức Nách – Phản Bội – Nhạc Vàng Bolero Buồn Quang Lập Thông tin mới nhất về bệnh do virus Nipah tại Việt Nam Mẫu Thỏa thuận bảo mật thông tin dự án mới nhất có dạng như thế nào? Vinhomes lãi kỷ lục 1,6 tỷ USD, doanh thu 7 tỷ USD và “núi tiền” 7,1 tỷ USD chưa ghi nhận Cập nhật lợi nhuận ngân hàng sáng 31/1: Vietcombank, VietinBank, BIDV đồng loạt công bố BCTC, Top 10 lãi lớn nhất lộ diện

Những dấu chân không bao giờ mất


blogradio.vn – Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói.

Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

***

Năm đó là 2005, ở một tỉnh miền Nam, nơi ban ngày nắng phủ lên những con đường đất đỏ và ban đêm mọi thứ lặng đi rất nhanh. Có một căn nhà mái tôn cũ nằm khuất sau vườn điều, nhìn từ bên ngoài không khác gì những căn nhà khác trong xóm. Nhưng bên trong, có một cô bé tên Hà đang lớn lên cùng nỗi sợ.

Hà mười tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều đứa trẻ còn vô tư ngủ một mạch đến sáng, Hà đã học cách ngủ trong tỉnh táo. Em nằm im, không dám trở mình, không dám thở mạnh. Tai em căng ra để nghe từng tiếng động trong nhà: tiếng bước chân quen thuộc, tiếng cửa khép hờ, tiếng ho khan vang lên giữa đêm. Chỉ cần một âm thanh hơi khác thường, tim em đã đập mạnh đến nghẹt thở.

Ban ngày, mọi thứ vẫn bình thường. Cha em ít nói, anh trai em sinh hoạt như bao người đàn ông khác trong nhà. Không ai nhìn ra điều gì bất thường. Nhưng khi đêm xuống, căn nhà ấy trở thành nơi không có góc nào thật sự an toàn đối với Hà.

Em không hiểu vì sao chuyện đó xảy ra. Em chỉ biết mình rất sợ.

Hà không cam chịu, nhưng sự phản kháng của em không mang hình dạng của phản kháng. Em không dám kêu cứu, không dám nói ra, bởi ngay từ rất sớm, em đã hiểu rằng trong căn nhà này, tiếng nói của em không có giá trị.

Có những đêm, Hà nài nỉ cô em họ sang ngủ cùng. Em nói bằng giọng rất nhỏ, cố tỏ ra vô tư: “Qua ngủ với em đi, ngủ chung cho vui.” Em không dám nói rằng chỉ cần có thêm một người trong phòng, em sẽ được an toàn. Em không dám gọi tên nỗi sợ của mình, chỉ biết bám lấy sự hiện diện của người khác như một hàng rào mong manh.

Những đêm có em họ, Hà ngủ rất sâu. Sâu đến mức sáng dậy không nhớ nổi mình đã ngủ thế nào. Đó là những giấc ngủ hiếm hoi không bị nỗi sợ đè lên lồng ngực.

Khi không thể nhờ ai ngủ cùng, Hà tìm một cách khác để trốn. Em xin về nhà ông bà nội ngủ lại vài hôm. Không ai nghi ngờ. Không ai hỏi vì sao một đứa trẻ lại muốn rời nhà đến vậy. Ở nhà ông bà, Hà nằm trên chiếc giường gỗ cũ, nghe tiếng quạt quay đều đều, nghe tiếng côn trùng ngoài vườn. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, em dám thả lỏng cơ thể. Em biết mình đang trốn chạy, nhưng đó là cách duy nhất để em tồn tại.

Hà có một căn phòng nhỏ. Rất nhỏ. Chỉ đủ một chiếc giường, một bàn học và một cánh cửa gỗ mỏng. Phía trên bức tường, sát trần nhà, có một khoảng trống để thông gió. Người lớn nói vậy. Nhưng với Hà, đó là một lối vào không cần chìa khóa.

Mỗi tối, em đều cài cửa thật chặt. Nhưng những tiếng động không bao giờ đến từ cánh cửa. Có những đêm, Hà nghe thấy tiếng cọ sát rất nhẹ trên tường, như bàn chân đang tìm điểm tựa, như cơ thể ai đó đang cố leo lên từ bên ngoài. Tim em đập loạn xạ, tai ù đi. Em kéo mền trùm kín đầu, hai tay bịt chặt tai, không dám la, không dám chạy. Bởi em hiểu rất rõ: trong căn nhà này, không có ai đến cứu em cả.

Blog Phu Nu Manh Me

Hà lớn lên trong sự sợ hãi kéo dài. Em học được rằng nói ra là vô ích, khóc chỉ làm mọi thứ tệ hơn, và im lặng là cách ít đau nhất. Em thu nhỏ bản thân mình, đi nhẹ, nói ít, tránh ánh mắt người khác. Dần dần, em bắt đầu tin rằng mình không có giá trị, nên mới bị đối xử như vậy. Không ai nói cho em biết điều ngược lại.

Khi Hà mười sáu, mười bảy tuổi, cơ thể em bắt đầu thay đổi. Những bữa cơm gia đình trở thành một thử thách khác. Có hôm, chỉ vì lỡ mặc một chiếc áo cổ hơi rộng hơn bình thường, Hà cảm nhận được ánh nhìn của người cha già đặt lên người mình quá lâu. Không phải cái nhìn thoáng qua. Mà là ánh nhìn đăm đăm, trần trụi, không che giấu.

Hà cứng người lại trên ghế.

Muỗng cơm trên tay nặng trĩu.

Cổ họng nghẹn cứng.

Em không dám cúi xuống quá nhanh, cũng không dám đứng dậy bỏ đi. Em chỉ mong bữa cơm kết thúc thật sớm. Trong khoảnh khắc đó, Hà hiểu rất rõ một điều: ngay cả cơ thể của mình cũng không còn thuộc về mình nữa. Nỗi sợ không còn đến từ bóng tối hay tiếng động, mà đến từ ánh đèn sáng và sự hiện diện của người khác.

Có một đêm, Hà sang nhà cô bạn thân để viết lưu bút cho một người bạn khác sắp chuyển trường. Đó là một cuốn vở dày, gần như đã được mọi người trong lớp viết xong, chỉ còn trống đúng một trang. Hà cẩn thận nghĩ từng dòng, sợ viết xấu, sợ viết không đủ ý. Đó là lần hiếm hoi em thấy mình được là một phần của điều gì đó bình thường.

Đêm đó, Hà về trễ.

Khi em vừa bước vào nhà, người cha đã đợi sẵn. Trong tay ông là một chiếc chổi. Không hỏi han. Không nghe giải thích. Cây chổi quất mạnh xuống người Hà, hết lần này đến lần khác. Thời gian kéo dài như vô tận. Nửa giờ đồng hồ trôi qua trong tiếng quất và tiếng nức nở bị ép lại.

Hà không còn khóc thành tiếng.

Chỉ run.

Và chịu đựng.

Sau đó, ông giật lấy cuốn lưu bút trên tay Hà. Xé. Xé từng trang. Những mảnh giấy rơi lả tả xuống nền nhà. Hà quỳ xuống, khóc, van xin, nói trong đứt quãng rằng đó là lưu bút của bạn, rằng ngày mai em phải trả lại. Nhưng những mảnh giấy vẫn tiếp tục bị xé vụn, như thể mọi lời nói của em chưa từng tồn tại.

Đêm đó, Hà không ngủ.

Em ngồi nhìn những mảnh vụn giấy nằm rải rác dưới sàn, cảm giác trống rỗng lan dần trong lồng ngực.

Hôm sau, Hà không biết phải đối mặt với cô bạn kia thế nào. Cuốn lưu bút gần như đã hoàn chỉnh, chỉ còn trang của Hà. Nhưng giờ đây, thứ em mang đến chỉ là một quyển vở khác, mới tinh, cùng một lời xin lỗi yếu ớt. Cô bạn không nhận. Không phải vì cuốn vở, mà vì điều đã mất không thể lấy lại.

Cuối cùng, cô bạn mua một cuốn khác, nhờ các bạn trong lớp viết lại.

Chỉ có một điều không thể viết lại.

Tên của Hà không còn chỗ trong cuốn lưu bút ấy nữa.

Đó là lần đầu tiên Hà hiểu rõ cảm giác bị xóa khỏi ký ức của người khác, dù mình chưa từng làm điều gì sai.

Khi trưởng thành, Hà rời khỏi căn nhà đó. Nhưng căn nhà không rời khỏi Hà. Nó theo cô vào từng căn phòng mới, từng giấc ngủ, từng mối quan hệ. Hà rất dễ lệ thuộc vào đàn ông. Chỉ cần một chút quan tâm, một chút dịu dàng, cô đã bám lấy như thể đó là phao cứu sinh. Cô không biết đó là yêu hay là nỗi sợ bị bỏ rơi. Cô cho đi nhiều hơn mức cần thiết, nhẫn nhịn nhiều hơn mức chịu đựng, và im lặng trước những điều khiến mình tổn thương.

Cơ thể Hà nhớ trước cả lý trí. Chỉ cần nghe tiếng bước chân phía sau, tim cô đã đập nhanh bất thường. Chỉ cần cánh cửa đóng mạnh hơn một chút, cơ thể cô đã cứng lại. Có những cái chạm khiến cô đóng băng, không phản kháng, không đẩy ra. Sau đó là cảm giác ghê tởm chính bản thân mình. Cô không biết đó là phản xạ của một người từng bị tổn thương, chỉ nghĩ rằng mình yếu đuối.

Nhiều năm sau, Hà quay lại căn nhà cũ. Căn phòng đã được sửa, khoảng trống phía trên trần đã bị bịt kín, cánh cửa mới chắc chắn hơn. Nhưng bức tường bên ngoài vẫn còn đó. Những dấu hằn mờ của bàn chân vẫn nằm yên ở đúng độ cao năm xưa. Không rõ ràng, nhưng đủ để Hà nhận ra. Không ai khác nhìn thấy. Chỉ mình cô biết. Những dấu chân ấy giống như ký ức của Hà: có thật, nhưng không được thừa nhận.

Một buổi tối rất bình thường, Hà về phòng trọ sau giờ làm. Cô khóa cửa, bật đèn. Ánh đèn chiếu lên trần nhà. Hà đứng yên vài giây theo thói quen. Trần kín, không khoảng trống. Cô biết điều đó, nhưng vẫn phải nhìn. Nếu không nhìn, cô không thể bước tiếp vào phòng.

Hà vẫn sống, vẫn đi làm, vẫn cười nói như một người bình thường. Không ai biết. Không ai hỏi. Câu chuyện của cô không bao giờ được kể ra, bởi nó chưa từng được phép tồn tại.

Và nó tiếp tục như vậy, âm thầm, lặng lẽ, như những dấu chân trên bức tường cũ ở đó, nhưng không thuộc về ký ức của bất kỳ ai, ngoài cô.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn


0B0A17D642Afa1A876186B3D934D5348 Chup Hinh Cuoi Phong Cach Vintage
Hỏi cưới 29/01/2026

Để lại một bình luận