blogradio.vn – Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
***
Mở đầu: Mùa đông Paris
Bầu trời Paris những ngày cuối đông ảm đạm đến lạ. Tuyết vẫn rơi dày, phủ kín những ô cửa sổ xám màu thời gian. Trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, hơi thở của tôi yếu dần, thân nhiệt hạ thấp từng chút một, như thể cái lạnh đang len lỏi vào tận xương tủy.
Tôi đã từng nghĩ đến rất nhiều viễn cảnh cho khoảnh khắc cuối cùng của đời mình. Rằng sẽ có các con, có người thân, thậm chí là Từ Chí Trung — người từng đầu ấp tay gối — đứng bên cạnh, nói với tôi một câu vĩnh biệt.
Nhưng không.
Trong căn phòng im lặng này, chỉ còn lại một mình tôi, cô độc chờ chết.
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp.
Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Tôi từng nghĩ mình đã buông bỏ tất cả, rằng mình có thể thanh thản rời đi, để lại sau lưng những gì đã gầy dựng. Nhưng ngay trước khi nhắm mắt, điều còn đọng lại trong tôi lại là một nỗi trống rỗng khó gọi tên.
Hóa ra, tôi đã sống cả một đời tẻ nhạt — chỉ biết cam chịu, rồi lại cam chịu.
Giá như ông trời cho tôi quay lại một lần nữa…
Lần này, tôi sẽ không chọn ra đi. Tôi sẽ ở lại, và đương đầu với tất cả.
Chương 1: Trở lại
“A Thảo, dậy chưa con? Ngủ giờ này là mệt lắm đó, để tối rồi ngủ tiếp.”
Tiếng gọi của má vang lên, gần đến mức tôi tưởng như chỉ cần đưa tay ra là chạm được. Thế nhưng mí mắt tôi nặng trĩu, cơ thể như bị ai đó đè chặt xuống giường. Tôi cố gắng thoát ra khỏi cơn mộng mị đang quấn lấy mình, nhưng vừa tưởng đã tỉnh, lại như rơi vào một giấc mơ khác.
Đầu đau nhức, tay chân mỏi rã rời, tôi không sao ngồi dậy nổi.
“Chị Hai, dậy nhanh đi. Tía má có chuyện muốn nói với chị kìa.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Đó là giọng của em Sáu. Nhưng không thể nào… em Sáu đã hy sinh trong những ngày biến động sau giải phóng rồi kia mà.
Những mảnh ký ức cũ mới đan xen, chồng chéo lên nhau khiến đầu tôi ong ong như sắp vỡ. Phải rất lâu sau, tôi mới gom đủ sức bật người ngồi dậy.
Trước mắt tôi, Huynh Tuyết Hiền đang đứng đó, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“A Hiền… là em sao?”
Tôi đưa tay chạm vào vai nó, giọng run run. “Em… vẫn còn sống à?”

Tôi ôm chặt lấy em, nước mắt cứ thế trào ra, không kìm được. Tuyết Hiền lúng túng đứng yên, rồi khẽ đẩy tôi ra.
“Chị Hai sao vậy? Em có làm sao đâu. Má gọi hoài không thấy chị dậy, nên biểu em vô gọi đó.”
Tôi dần bình tĩnh lại, đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng nhỏ chưa tới mười mét vuông, chật chội nhưng quen thuộc vô cùng. Hai chiếc giường nhỏ kê sát nhau, đủ chỗ cho bốn chị em gái nằm san sát. Chung quanh là những thùng đồ cũ lớn nhỏ xếp chồng lên nhau, có những thùng đã nằm đó từ bao năm, chẳng còn ai mở ra nữa.
Trong không khí luôn thoang thoảng mùi thuốc bắc — mùi hương gắn liền với tuổi thơ tôi, với những buổi sáng bình yên bên má.
Đây… chính là căn phòng tôi đã gắn bó hơn hai mươi năm.
Tôi đứng dậy, nhìn mình trong tấm gương mờ. Gương mặt còn tròn, đôi mắt bồ câu trong veo, ánh nhìn lanh lợi mà đã rất lâu rồi tôi không còn thấy lại. Tôi nhớ ra rồi — tôi từng có một vẻ ngoài ưa nhìn, từng được mọi người khen là đứa con gái xinh nhất nhà ông bà Ba Phát.
Theo má buôn bán từ nhỏ, tôi quen nói chuyện, quen quan sát, quen đối nhân xử thế. Người trong xóm hay nửa đùa nửa thật rằng nhà nào có được tôi về làm dâu thì có phước.
“Gặp được em, chị mừng quá…”
Tôi nói khẽ, rồi chợt hỏi: “Tía má, thằng Ba, thằng Tư, em Năm, em Bảy… đang ở đâu hết rồi em?” Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
“Mọi người chờ chị ngoài kia nãy giờ kìa.” Tuyết Hiền giục. “Chị dậy rửa mặt đi. Hình như tía có chuyện muốn nói.”
Nghe đến đó, tim tôi khẽ trĩu xuống.
Tôi nhớ ra rồi.
Không phải hôm nay… chính là ngày tía má bắt đầu bàn hôn sự cho tôi sao? Hơn một tháng nữa tôi tròn hai mươi. Trong mắt người lớn, con gái tới tuổi đó mà chưa gả đi thì đã là điều đáng lo.
Và cũng chính từ ngày này, cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác.
“Em ra trước đi,” tôi nói với Tuyết Hiền. “Nói với tía má là chị rửa mặt chải đầu xong sẽ ra liền.”
Khi em vừa đi khuất, tôi ngồi lặng xuống mép giường.
Hơn sáu mươi năm cuộc đời như một cuộn phim tua nhanh trong đầu tôi. Hai năm đầu hôn nhân ngắn ngủi, những ngày sau đó là chuỗi dài cam chịu. Tôi không tranh, không giành, chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ khóc, lấy công việc và sự nghiệp làm nơi nương tựa.
Gia đình dần chia rẽ. Chồng… không còn là của riêng tôi. Các con cũng ngày một xa.
Có lẽ, tôi đã ra đi trong quá nhiều tiếc nuối.
Nên ông trời mới cho tôi quay lại.
Lần này, tôi không mong thay đổi số phận của ai khác. Tôi chỉ muốn giữ lấy ngôi nhà này, giữ lấy những người còn đang ở bên tôi — và sống một cuộc đời do chính mình lựa chọn.
Nghĩ đến đó, tôi đứng dậy.
Việc đầu tiên tôi cần làm… là thuyết phục tía má từ bỏ cuộc hôn sự này.
“Tía, má gọi con có việc gì không ạ?”
Tôi lên tiếng, giọng vẫn còn hơi khàn sau giấc ngủ dài.
Tía nhìn sang má. “Bà nói với nó đi.”
Má khẽ gật đầu, giọng chậm rãi:
“A Thảo, thím Năm có giới thiệu cho con một mối hôn sự. Tía má đã tìm hiểu qua, thấy cũng tạm ổn nên hôm nay gọi con ra nói chuyện.”
Má dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Cha mẹ của Chí Trung hiện không sống ở Việt Nam, nhưng gốc gác hai bên cũng giống nhau, cùng là người gốc Hoa. Người ta nói như vậy thì dễ đồng cảm, sau này sống chung cũng bớt va chạm.”
Dù đã biết trước, tôi vẫn hỏi:
“Thím Năm nói gì với tía má về người đó vậy ạ?”
Má kể, giọng đều đều, như đang nói về một chuyện rất đỗi bình thường. Rằng Chí Trung theo tàu sang đây một mình, ban đầu ở gần chợ Bà Chiểu, làm thuê đủ việc. Vài năm trở lại đây thì có một quầy hàng nhỏ bán đồ tiện dụng trong chợ Lớn, sống tiết kiệm, biết lo làm ăn, đến giờ vẫn độc thân.
“Nếu con gả cho nó,” má nói, “nó bảo sẽ giao hết việc trong nhà cho con lo liệu. Nếu con muốn tiếp tục buôn bán, tía má sẽ cho con chút vốn. Còn không thì cứ phụ má ở gian hàng nhà mình. Con tính sao?”
Tôi lặng người.
Nếu là kiếp trước, có lẽ tôi đã tin đây là một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Thực tế, tôi cũng đã từng có hai năm đầu sống trong thứ hạnh phúc êm đềm ấy — cho đến khi mọi thứ vỡ ra, từng chút một, để lại sau cùng chỉ là u uất và cô độc trong chính căn nhà của mình.
Tôi ngẩng đầu lên, giữ giọng thật nhẹ:
“Tía má, cho con gặp người đó một lần rồi hãy tính tiếp được không ạ?”
Tôi chậm rãi nói tiếp, từng lời đều đã cân nhắc:
“Tía má cũng lớn tuổi rồi, mấy đứa em vẫn chưa gánh vác được nhiều. Con muốn ở nhà thêm vài năm nữa phụ tía má. Thằng Ba, thằng Tư cũng đến tuổi lập gia đình rồi, hay là mình lo cho tụi nó trước. Em Sáu, em Bảy còn đang đi học, em Năm mới đi làm… Nhà mình không đến nỗi thiếu thốn, con nghĩ cứ từ từ tính sẽ ổn hơn.”
Tía nãy giờ vẫn im lặng. Ông lấy tờ giấy cuốn thuốc, châm lửa, rít một hơi dài rồi mới lên tiếng.
“Thím Năm con giới thiệu mối này, tía thấy rất tốt.”
Giọng ông trầm và chậm.
Mua Hàng với Shopee
“Bên đó cũng nói nếu đồng ý thì tháng Chạp này cưới luôn. Ông bà xưa nói, cưới vợ thì cưới liền tay. Tía cũng gặp thằng Chí Trung một lần, thấy nó chững chạc, nói năng lễ phép. Bây giờ làm ăn còn nhỏ, ở thuê, nhưng coi bộ chịu khó.”

Tía dừng lại, khói thuốc lặng lẽ tan trong không khí.
“Nó nói sau khi cưới sẽ giao hết tiền bạc cho con giữ. Tía má thương con, sợ con khổ nên mới gật đầu hôn sự này. Giờ mà nói lại, sợ chú thím con mất mặt, người ngoài lại nói ra nói vào.”
Tôi lặng yên nghe.
“Nhà mình không dư dả,” tía nói tiếp, “nhưng khi con cưới, tía má cũng cho con chút vốn. Vợ chồng ráng làm ăn, có một mái nhà riêng, sống yên ổn… vậy là tía má cũng an tâm lúc về già.”
Đây là lần hiếm hoi tía nói nhiều đến vậy.
Tía tôi là người ít lời, ánh mắt nghiêm, chỉ cần không lên tiếng cũng đủ khiến con cái không dám cãi. Ông thương con theo cách của mình, nhưng chính sự nghiêm khắc đó lại tạo ra một khoảng cách mà chúng tôi không dám bước qua.
Tôi biết, một khi tía đã quyết, rất khó thay đổi. Nhưng tôi cũng biết mình không thể bước lại con đường cũ.
Tôi hít một hơi thật sâu:
“Con biết tía má lo cho con. Con cũng tin chú thím là người tốt. Nhưng biết mặt không biết lòng… con chỉ mong tía má cho người tìm hiểu kỹ thêm một chút.”
Tôi ngẩng đầu nhìn tía:
“Con chỉ mong cuộc sống sau này của mình giống như tía má — một vợ một chồng, nương tựa nhau mà sống.”
Ánh mắt tía khẽ động.
“Con nói vậy là sao?” ông hỏi. “Con biết gì về thằng Chí Trung à?”
Tôi vội cúi đầu, tránh ánh nhìn đó.
“Dạ không… con chỉ nghĩ vậy thôi.”
Tía trầm ngâm một lúc lâu rồi quay sang má:
“Bà gặp em dâu Năm thì nói, hôn sự này khoan đã. Để hai đứa nhỏ gặp nhau vài lần, coi sao rồi tính tiếp.”
Nghe đến đó, tôi khẽ thở ra.
Ít nhất… cánh cửa này đã tạm thời mở ra cho tôi một con đường khác.
“Dạ, con cảm ơn tía má đã lo cho con.”
Tôi đứng dậy. “Con vô bếp phụ em Sáu nấu cơm.”
Khi tôi quay lưng đi, không thấy được ánh mắt tía đang dõi theo mình.
“Bà có thấy con Thảo hôm nay lạ không?” tía hỏi nhỏ.
Má xua tay:
“Ối dào, vẫn là nó thôi. Chắc còn ngái ngủ nên nói năng vậy đó.”
Tía không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ hút thuốc, ánh mắt trầm xuống.
(Còn nữa)
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- Xã Ứng Thiên: Đảm bảo tính dân chủ trong lựa chọn nhân sự đại biểu HĐND
Xã Ứng Thiên chăm lo Tết Bính Ngọ 2026 cho người có công và đối tượng chính sách Xã Ứng Thiên: Sẵn sàng cho ngày hội lớn của toàn dân Sau khi hoàn tất việc tiếp nhận hồ sơ ứng cử, xã Ứng Thiên đã tổ chức thành công Hội nghị hiệp thương lần thứ hai, bước vào giai đoạn quan trọng trong vi...
- Chuyên gia Mỹ tiết lộ 6 loại thực phẩm chống lão hóa, giúp bạn trông trẻ hơn 2 tuổi, giảm 2kg trong 8 tuần!
- 5 thứ trong nhà nên coi như rác mà vứt bỏ, nếu không có ngày gia đình gặp nguy
- Tôi bắt đầu tuổi già an yên với 4 lựa chọn rất tỉnh táo
- Bệnh viện đầu tiên ở Việt Nam cắt và ghép thận trong một lần phẫu thuật
- Danh sách 19 đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị khóa XIV
- S.T Sơn Thạch bị bệnh gì mà phải viết di chúc ở tuổi 35?
- Ung thư có nên phẫu thuật không? Chuyên gia đính chính sai lầm về dao kéo



















