News :
‘Hẹn em ngày nhật thực’: Tôi bị gãy ngay câu hỏi của nhân vật: Nó có đạo không? Hansi Flick nói gì Lamine Yamal không ăn mừng Barca thắng Atletico Huy động hơn 200 người, dùng flycam tìm thợ điêu khắc mộ mất tích bí ẩn Đặc sản Điện Biên có món nhiều người ngại thử, có món được ví như ‘thần dược’ Sẽ nhớ những gì anh nói Nướng gà bằng nồi chiên không dầu: Bí quyết làm món ngon tại nhà Đặt trước iPad Air M4: Giá chỉ từ 16.69 triệu, trả chậm 0% lãi suất, mỗi ngày trả chỉ từ 39K Phát thanh trực tiếp 2026: Tìm lời giải chinh phục công chúng trong kỷ nguyên mới Mỹ mất máy bay hơn 100 triệu USD trong chiến dịch giải cứu phi công ở Iran Biến thể ve sầu của COVID-19 (BA.3.2) lây lan như thế nào? Công ty của Viettel sắp đi buôn quặng và xây nhà ở xã hội, cổ tức 27% Loài cây dại ở châu Á có thể là khắc tinh của ung thư phổi Lôi kéo, ép người khác uống rượu, bia bị phạt 1 – 3 triệu đồng Lý do cô gái ngoan hiền từ chối học bổng 500 triệu khiến gia đình bàng hoàng Những đồ án tốt nghiệp ‘đốt nóng’ sàn diễn của sinh viên Trường ĐH Tôn Đức Thắng Đại học Quốc gia Malaysia vô địch sau loạt luân lưu nghẹt thở Nghe đồn là: Samsung Galaxy Z Flip8 siêu mỏng dưới 6 mm, chip Exynos 2600 và pin 4.300 mAh Galaxy S26 FE chậm hơn S26 tới 33%, Samsung có chip tốt hơn mà không dùng? Chiến dịch “đánh lạc hướng” của CIA giúp giải cứu phi công Mỹ ở Iran Chỉ cần đặt đúng 2 vật này trong nhà: Tưởng đơn giản nhưng lại giúp hút tài lộc, người giàu đều áp dung Lịch nghỉ lễ Giỗ Tổ Hùng Vương 2026 được nghỉ bù tổng cộng 02 ngày, lương tăng ca tính như thế nào? Các loại miễn dịch trong cơ thể: Vai trò và cơ chế hoạt động – Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh Giá vàng nhẫn, vàng miếng chiều ngày 6/4 Tầm soát quy mô lớn ở TPHCM: Cứ 10 người đi khám, ra 6 bệnh nhân Hoa hậu Hà Kiều Anh tuổi 50 trẻ đẹp, danh hài Thúy Nga hở bạo Messi ghi bàn đặc biệt, cùng Suarez giải cứu Inter Miami Dự báo thời tiết 5/4/2026: Áp thấp phía Tây mở rộng, miền Bắc nắng nóng trở lại Từ tháng 4, nhiều khoản phí trên VNeID được giảm đến 50%: Người dân cần biết để tránh mất quyền lợi Nhật Bản đảm bảo đáp ứng đủ lượng dầu thô cần thiết cho đến đầu năm 2027 2 cách rán đậu giòn vỏ mềm trong, ngon hơn ngoài hàng Bí quyết tắm giúp người Nhật sống khỏe, sống thọ hàng đầu thế giới Xác định 6 đội bóng vào tứ kết U15 quốc gia Camera ghi lại toàn cảnh nam tài xế xe máy ‘cướp đường’ tàu hỏa ở Hà Nội Giá dịch vụ Starlink sẽ được giám sát chặt chẽ tại Việt Nam Tính năng mới mà người dùng Vietcombank nên biết Xiaomi 18 Pro và Xiaomi 18 Pro Max dự kiến giữ màn hình phụ, nâng cấp AI và camera Chip Android mạnh nhất chạy game AAA mượt, nhưng ngốn điện “không tưởng” “Nhân dân khỏe mạnh – Đất nước phát triển” Nắng nóng: Ăn uống thế nào để thận khỏe, tránh quá tải? Phụ nữ quốc gia nào cao nhất Đông Nam Á? Cháy nhà 6 tầng có 2 người mắc kẹt bên trong ở trung tâm TPHCM Samsung Galaxy S26 FE lộ diện trên Geekbench: Chạy Android 17, chip Exynos 2500 Thời tiết hôm nay 6/4: Nắng nóng trên diện rộng, nhiều nơi vượt 38 độ C Ấm siêu tốc đóng cặn: 5 mẹo làm sạch nhanh, bật sáng như mới trong vài phút Toàn bộ Lịch nghỉ lễ 30 4 và 1 5 2026 và Quốc khánh 2 9 năm 2026 của Người lao động bắt đầu nghỉ từ ngày nào? Hướng dẫn cách chia sẻ 4G trên iPhone nhanh, dễ thực hiện Nhận định HAGL vs Ninh Bình: Ngày về của ông Vũ Tiến Thành Cánh hoa không lời Chuyên gia: Thước đo của khoa học là sản phẩm cụ thể, tạo ra giá trị thực tiễn Các Mẫu quyết định chấm dứt hợp đồng lao động chuẩn nhất 2026 dành cho doanh nghiệp phải đảm bảo những nội dung nào?

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến


 Có những điều nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi đang sống trong một gia đình rất bình yên. Một ngôi nhà có đủ người, đủ tiếng nói, đủ những bữa cơm quây quần, đủ cả những dịp sinh nhật vẫn nhớ, vẫn có bánh, vẫn có nến, vẫn có những câu chúc nghe qua tưởng như ấm áp. Nhưng chỉ có tôi mới biết, đằng sau tất cả những thứ “đủ đầy” đó là một khoảng trống kéo dài rất lâu, rất sâu, và rất khó gọi tên.

Tôi đã từng cố gắng giải thích cảm giác của mình, nhưng rồi nhận ra có những nỗi cô đơn không thể diễn đạt trọn vẹn bằng lời. Nó không ồn ào, không dữ dội, không khiến người khác dễ dàng nhận ra. Nó chỉ âm thầm ở đó, len vào từng khoảnh khắc rất nhỏ, khi tôi ngồi trong bữa cơm mà không ai thực sự để ý tôi ăn gì, khi tôi im lặng giữa một cuộc trò chuyện mà chẳng ai nhận ra tôi chưa từng được hỏi, khi những câu chuyện, những kế hoạch, những lần đi chơi của anh chị diễn ra rất tự nhiên… và tôi thì không nằm trong đó.

Không ai nói rằng tôi bị bỏ ra ngoài. Nhưng cũng không ai thực sự kéo tôi vào.

Có những buổi sinh nhật của chính mình, tôi đứng giữa mọi người, nghe tiếng hát, nhìn ánh nến, nhận những lời chúc… nhưng lại không cảm thấy niềm vui. Không phải vì tôi vô ơn, cũng không phải vì tôi đòi hỏi quá nhiều, mà là vì tôi cảm nhận được sự gượng gạo trong từng nụ cười, sự vội vàng trong từng hành động. Mọi thứ vẫn diễn ra, nhưng giống như một việc cần phải làm hơn là một điều thật sự muốn làm. Và trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu, có những sự hiện diện không đi kèm với sự kết nối.

1500 hinh anh avatar buon co don tam trang 1655716337 1

Tôi đã sống với cảm giác đó trong một thời gian rất dài. Dài đến mức có những lúc tôi tưởng rằng đó là cách cuộc sống vốn dĩ phải như vậy. Rằng mình không nên mong đợi được thấu hiểu, không nên chờ đợi sự quan tâm, không nên tin rằng sẽ có ai đó đủ tinh tế để nhận ra những điều nhỏ bé như việc tôi dị ứng với tôm và cua, hay việc tôi luôn là người ăn phần còn lại sau cùng.

Tôi đã từng yếu đến mức không muốn làm gì cả. Có những ngày chỉ cần mở mắt ra thôi cũng thấy mệt. Không phải mệt vì công việc, mà là mệt vì phải tiếp tục cảm nhận mọi thứ. Tôi đã từng rơi vào những khoảng tối mà không ai nhìn thấy, hoặc có thể họ nhìn thấy nhưng không biết phải làm gì, hoặc đơn giản là không đủ để quan tâm. Và tôi cũng không trách ai cả, vì đôi khi, người ta chỉ có thể cho đi những gì họ có.

Nhưng điều mà không ai biết là tôi đã tự mình đi qua những ngày đó như thế nào.

Không có một bước ngoặt lớn, không có ai nắm tay kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ nặng nề. Chỉ là từng ngày một, tôi học cách tự đứng lên. Có những ngày tôi vẫn thất bại, vẫn rơi xuống, vẫn thấy mình nhỏ bé và không quan trọng. Nhưng rồi tôi lại tự nhắc mình rằng nếu không có ai thực sự nhìn thấy mình, thì ít nhất mình không được phép quay lưng với chính mình.

Tôi bắt đầu học cách sống một mình, không phải là cô lập, mà là không phụ thuộc. Tôi học cách tự lắng nghe cảm xúc của mình, tự an ủi khi buồn, tự giữ mình lại khi mọi thứ trở nên quá tải. Tôi học cách chấp nhận rằng có những khoảng trống sẽ không bao giờ được lấp đầy bởi người khác, và nếu mình không tự đối xử tử tế với chính mình, thì sẽ không ai làm điều đó thay mình.

Nhưng mạnh mẽ không có nghĩa là không đau.

Đến bây giờ, vẫn có những lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhận ra mình không được nhớ đến trong những điều rất nhỏ. Vẫn có những khoảnh khắc tôi ước ai đó sẽ hỏi một câu đơn giản thôi, rằng tôi có ổn không, rằng tôi có muốn đi cùng không, rằng tôi có ăn được món này không. Những điều tưởng như rất bình thường, nhưng với tôi lại là những điều chưa bao giờ trở thành thói quen của người khác.

Và có một điều tôi ít khi nói ra, nhưng lại luôn ở trong đầu, tôi cũng muốn yếu đuối. Tôi cũng mệt. Tôi cũng có những ngày chỉ muốn dừng lại, muốn buông hết tất cả, muốn được phép không cố gắng nữa. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi mình, nếu tôi dừng lại, liệu tôi có quên mất rằng mình đã từng cố gắng mạnh mẽ như thế nào không? Nếu tôi cho phép mình yếu đuối dù chỉ một lần, liệu tôi có ngủ quên luôn trong sự yếu đuối đó không? Liệu tôi có còn đủ sức để đứng dậy thêm một lần nữa?

b53433986aae6b41429941bd868f76c6

Có lẽ đó là điều khiến tôi vừa mềm, vừa gai góc theo một cách rất riêng.

Tôi không còn cố gắng chứng minh mình xứng đáng được yêu thương. Tôi không còn giải thích quá nhiều khi bị hiểu lầm. Tôi không còn tự trách bản thân vì những khoảng cách mà tôi không tạo ra. Thay vào đó, tôi giữ lại năng lượng cho chính mình, cho việc trở nên vững vàng hơn, cho việc không để những tổn thương cũ kéo mình quay lại những nơi mà mình đã rất khó khăn mới thoát ra được.

Tôi vẫn sống trong căn nhà đó. Vẫn là một phần của gia đình đó. Nhưng tôi không còn là phiên bản của mình ngày trước, người luôn cố gắng thu nhỏ lại để vừa với cảm nhận của người khác, người luôn im lặng để giữ hòa khí, người luôn nhường nhịn đến mức quên mất bản thân mình cũng cần được giữ lại một phần.

Bây giờ, tôi vẫn mềm. Tôi vẫn dễ buồn. Tôi vẫn có những lúc thấy mình lạc lõng. Nhưng tôi không còn yếu.

Tôi biết mình đã đi qua những gì. Tôi biết cảm giác phải tự kéo mình ra khỏi những ngày tăm tối là như thế nào. Tôi biết việc tiếp tục sống, tiếp tục cố gắng, tiếp tục không từ bỏ bản thân mình, dù không ai nhìn thấy, đã là một dạng dũng cảm rất riêng.

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn, kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

© Liely- blogradio.vn

 

Xem thêm: Yêu Bản Thân, Yêu Người Làm Mình Rung Động |Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận