blogradio.vn – Trong lòng mỗi người, là một khoảng lặng – không tên, không màu, chỉ kéo dài mãi như một bản nhạc bị bỏ lửng.
***
(Tiếp theo phần 1)
Chiều hôm đó, trời âm u. Không mưa, nhưng cũng chẳng có nắng.
Nam đến. Không hẹn trước. Chỉ đơn giản là… nhớ cô.
Cô Thanh mở cửa, có chút bất ngờ. Cô đứng im một lát, rồi lùi lại.
“Vào đi.”
Không ai nói gì trong vài phút đầu. Căn phòng như thở ra sự im lặng, đè nặng lên từng hơi thở.
Nam ngồi xuống ghế, mắt nhìn khung cửa sổ mờ đục. Cô đứng quay lưng lại, như thể đang cố giấu một nỗi gì đó đang cuộn lên trong lòng.
“Em không nên đến,” cô nói, khẽ như sợ chính mình nghe thấy.
“Em biết. Nhưng em vẫn đến.”
“Cô là giáo viên. Em là sinh viên. Em còn trẻ… và cô thì đã không còn gì để mất nữa.”
Nam ngẩng lên.
“Cô nghĩ em đến vì thương hại sao?”
“Không. Cô nghĩ em đến… vì em chưa đủ hiểu cái giá phải trả khi đi ngược lại với thế giới này.”
Cô quay lại, đôi mắt đầy giằng xé.
“Em có biết, chỉ một tin nhắn. Một ánh mắt. Một lần người ta thấy em rời khỏi đây… là đủ để cả hai chúng ta bị cuốn vào thứ gọi là tai tiếng?”
“Em không sợ.”
“Vì em chưa bị mất gì cả, Nam à.”
Nam đứng dậy, bước về phía cô.
“Cô nhìn em đi. Em không phải một thằng con trai chỉ biết mộng mơ. Em hiểu rất rõ cô đang sợ gì. Cô sợ mọi người. Sợ đạo đức. Sợ mất nghề. Nhưng… có bao giờ cô tự hỏi: nếu mình cứ sống như thế, thì có còn lại gì?”
Cô khựng lại. Gục đầu.
“Cô sợ bản thân mình nữa, Nam. Sợ rằng… nếu cô thực sự bước ra khỏi ranh giới ấy, cô sẽ không còn là chính mình nữa. Một người đàn bà có chồng, có danh phận, có lương tâm… ”
Nam tiến gần hơn.
“Cô vẫn có tất cả điều đó. Nhưng cô không có sự hạnh phúc.”
Câu nói như một nhát dao chậm rãi cắt qua ngực cô. Cô nhìn Nam, lần đầu để nước mắt rơi.
Và trong khoảnh khắc ấy, cả hai chẳng cần gì nữa – không định nghĩa, không lối thoát, không tương lai.
Nam bước đến, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Cô run lên. Không phải vì sợ… mà vì trong bao năm, đây là lần đầu cô thấy mình được cần, được nhìn thấy, như một người đàn bà đúng nghĩa.
Họ không hôn nhau. Không ai nói yêu. Chỉ là hai cơ thể chạm vào nhau trong một chiều không có ánh nắng – nhưng sáng hơn bất kỳ buổi chiều nào họ từng sống qua.
Tin đồn bắt đầu bằng những lời thì thầm rất nhỏ. Một nữ sinh lớp bên nói rằng thấy Nam bước ra từ nhà cô Thanh vào sáng sớm.
Cô Thanh nghe được những lời ấy trong hành lang giảng đường.
Chúng không lớn. Nhưng đủ để tim cô thắt lại.
Nam thì khác. Cậu vẫn đến lớp, vẫn lặng lẽ ngồi cuối dãy. Nhưng ánh mắt không còn trong trẻo như trước. Mỗi lần nhìn cô, là một lần có chút gì đó nặng trĩu – không phải hối hận, mà là lo sợ… cho cô.
Tan học hôm đó, cô không gọi Nam ở lại. Nhưng Nam tự đứng dậy sau khi những sinh viên khác đã ra về, tiến đến bục giảng.
“Cô nghe rồi đúng không?”
Cô gật nhẹ.
“Em xin lỗi.”
Cô lắc đầu.
“Không phải lỗi của em. Là lỗi ở chỗ… cô đã quên mất rằng, có những hạnh phúc không nên có.”
Nam nhìn cô rất lâu. Rồi hỏi:
“Vậy… bây giờ cô muốn em làm gì?”
“Muốn em… ngừng gặp cô.”
“Cô nói vậy, là vì muốn tốt cho em, hay vì sợ cho chính mình?”
Cô lặng đi. Câu hỏi của Nam như chiếc gương phơi bày nội tâm cô trần trụi.
Cô sợ mất nghề. Sợ bị điều tiếng. Nhưng sâu thẳm hơn – cô sợ yêu một người mà mình không thể giữ. Sợ rằng nếu Nam bị thương tổn, chính cô sẽ là người không thể tha thứ cho bản thân.
Đêm hôm đó, cô ngồi bên đàn, nhưng không đánh nổi một nốt nhạc. Nam thì lang thang dưới mưa Hà Nội, không dù, không áo khoác – chỉ có nỗi đau chạy quanh trong lồng ngực.
Họ đều nghĩ đến nhau.
Đều muốn bước tới.
Nhưng đều đứng lại… trước lằn ranh mà xã hội dựng lên như một bức tường vô hình.
“Có những tình yêu không được gọi tên. Nhưng nếu không dám gọi, thì nó sẽ chết dần trong lòng mình.”
Nam nhắn tin cho cô – chỉ một dòng, rồi tắt máy.
Cô Thanh đọc tin nhắn, bàn tay siết chặt điện thoại. Nước mắt trào ra. Không phải vì đau, mà vì biết: nếu không dám đối mặt, cô sẽ đánh mất thứ tình cảm chân thật nhất mà đời mình từng có.
Một tuần trôi qua.
Không tin nhắn. Không gặp. Không ánh mắt tình cờ giữa hành lang.
Cô Thanh giảng bài như một cái bóng.
Nam cũng vắng mặt nhiều buổi học, dù tên vẫn có trong danh sách điểm danh.
Trong lòng mỗi người, là một khoảng lặng – không tên, không màu, chỉ kéo dài mãi như một bản nhạc bị bỏ lửng.
Tối thứ bảy. Trường tổ chức buổi biểu diễn nhỏ của khoa Âm nhạc.
Sinh viên tham gia đông. Cô Thanh được mời chơi một bản độc tấu piano.
Cô định từ chối. Nhưng rồi lại nhận lời. Có lẽ, cô cần một kết thúc.
Một cách nào đó để nói… lời chia tay.
Khi cô bước lên sân khấu, ánh đèn rọi vào khiến mọi thứ phía dưới nhòa đi. Nhưng cô biết Nam có ở đó. Bằng một cách nào đó, cô càm thấy được sự hiện diện của em – trong nhịp tim mình.
Cô đặt tay lên phím đàn.
Không phải Chopin. Không Beethoven.
Mà là bản nhạc cô đã viết đêm mưa hôm ấy – bản nhạc không tên, chưa từng công diễn, và sẽ chỉ chơi một lần trong đời.
Giai điệu vang lên – không kỹ thuật, không hoàn hảo, nhưng đầy cảm xúc.
Có lúc da diết như tiếng nức nở. Có lúc ngập ngừng như bước chân người không dám quay lại.
Nam lặng người ngồi trong góc tối. Mắt cậu rưng lên. Từng nốt nhạc như đang kể lại tất cả những gì họ đã có – từ ánh nhìn đầu tiên, đến cái ôm chiều mưa, đến những ngày im lặng đau đớn.
Khi bản nhạc kết thúc, cô đứng dậy, cúi chào. Khán giả vỗ tay, nhưng cô không nghe thấy gì. Cô chỉ nghe tiếng tim mình đập – và biết: mình cần gặp Nam, lần cuối.
Đêm hôm đó, Nam đứng chờ cô trước cửa nhà. Không lời hẹn. Nhưng cả hai đều biết sẽ gặp nhau.
“Cô chơi đẹp quá… ”
“Là bản nhạc cuối rồi, Nam.”
“Em không muốn nó là bản cuối.”
“Nhưng nó nên là vậy.”
Họ đứng lặng trong gió lạnh. Cô mặc áo khoác dài, tay run lên vì rét. Nam đưa tay định nắm lấy, nhưng cô khẽ lùi lại.
“Nam à, cô không muốn em vì cô mà đánh mất tương lai.”
“Em không sợ.”
“Nhưng cô thì sợ. Cô không muốn em trở thành một người đàn ông mang trong tim một ký ức mà xã hội gọi là sai trái.”
Nam cúi đầu, như một đứa trẻ.
“Vậy… cô có từng yêu em không?”
Cô nhìn Nam, rất lâu.
“Có. Đó là điều chân thật nhất mà cô từng có… sau nhiều năm.”
Nam không nói gì. Cậu bước tới, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, như một lời tạm biệt.
Cô nhắm mắt, nước mắt rơi. Nhưng không ngăn cậu lại.
Cô biết – tình yêu không phải lúc nào cũng là ở bên nhau. Đôi khi, tình yêu là buông tay… để người kia có thể đi xa hơn.
Hà Nội mùa đông. Mưa bay nhẹ, đường phố lặng lẽ dưới ánh đèn vàng.
Nam bước vào quán cà phê nhỏ trên phố Triệu Việt Vương, nơi cậu từng nghe cô kể ngày xưa rằng rất thích đến để đọc sách và yên tĩnh.
Giờ Nam không còn là cậu sinh viên trẻ tuổi. Cậu là một giảng viên đại học, sống điềm đạm, có tiếng trong nghề – nhưng vẫn độc thân. Nhiều người bảo Nam kén chọn. Chỉ Nam biết, có một khoảng trống trong tim mình chưa ai có thể lấp.
Cửa quán mở.
Một người phụ nữ bước vào, dáng cao gầy, tóc cắt ngắn hơn xưa, nhưng ánh mắt thì không lẫn đi đâu được.
Nam quay lại.
Là cô.
Cô Thanh.
Họ nhìn nhau như hai người xa lạ, nhưng ánh mắt mang một ký ức quá rõ ràng.
Cô gật đầu chào nhẹ, rồi ngồi xuống đối diện.
“Em vẫn nhớ chỗ này.”
“Vì em từng nghe cô nói thích nơi này.”
“Còn nhớ nhiều quá ha… ”
Cô cười. Nụ cười buồn, như bản chất con người cô luôn vậy.
Nam nhìn cô rất lâu. Không vội vàng. Không hỏi han nhiều. Chỉ một câu:
“Cô có hạnh phúc không?”
Cô im lặng rất lâu. Rồi khẽ lắc đầu.
“Cô sống ổn. Nhưng không hạnh phúc.”
“Còn em?”
“Em sống tốt. Nhưng trong lòng vẫn có một điều tiếc.”
Họ nhìn nhau. Không nước mắt. Không bi lụy. Chỉ có sự thật.
Cô kể, sau lần đó, cô xin chuyển công tác vào miền Trung, sống một mình, dạy nhạc ở một trường dân lập.
Còn Nam, sau khi tốt nghiệp, du học rồi trở về, dạy chính trong ngôi trường từng có cô.
“Hồi ấy… cô sợ mình phá hủy em.”
“Nhưng thật ra, cô lại là người dạy em thế nào là yêu thật sự.”
Trời bên ngoài mưa nặng hạt. Nam bảo cô ở lại thêm chút nữa. Cô không từ chối.
Họ ngồi đó, uống trà nóng, nghe nhạc nhẹ, kể về những điều không tên.
Không ai nói đến chuyện bắt đầu lại. Vì cả hai đều biết – tình yêu ngày ấy chỉ tồn tại đúng ở khoảnh khắc ấy. Giữ lại, là để sống tiếp. Chạm vào, là để vỡ tan.
Khi cô đứng dậy ra về, Nam đưa cô ra tận cửa.
“Lần này… em không tiễn cô bằng một cái ôm nữa đâu.”
“Vì sao?”
“Vì nếu ôm… có thể em sẽ không để cô đi được nữa.”
Cô cười. Đôi mắt ngân ngấn nước.
“Lần này, cô không đi vì sợ. Mà đi vì biết… em xứng đáng có một cuộc đời không còn lặng thầm.”
Nam đứng nhìn theo dáng cô khuất dần trong mưa.
Không gọi. Không níu. Không hối tiếc.
Vì cuối cùng, anh hiểu: có những người sinh ra, không phải để đi cùng nhau, mà để khiến ta biết yêu là gì… và lớn lên từ điều đó.
Nếu sau này có ai đó hỏi: “Liệu họ có tiếc không?”, thì câu trả lời có lẽ là không.
Bởi vì, dù chỉ một quãng ngắn trong đời, họ đã từng thật sự yêu. Và đôi khi, chừng đó thôi… cũng đủ để một đời người không cảm thấy cô đơn.
(Hết)
© Hoàng Sâm – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Vì Đã Từng Thuộc Về Nhau | Blog Radio
Thời Sự
Sự thật clip cựu chiến binh 90 tuổi bị ngăn cản xem diễu binh trên phố Nguyễn Thái Học
Th9
Thể Thao
Kết quả bóng đá hôm nay 31/8/2025: Sôi động sân cỏ châu Âu
Th9
Sức Khỏe
Đàn ông đã lão hóa hay chưa, cứ nhìn vào “chuyện ấy” là rõ
Th9
Thời Sự
Xem Lễ diễu binh ngày 2/9: Không cần vào trung tâm – Top 6 điểm cầu truyền hình trực tiếp tại các cửa ngõ Thủ đô
Th9
Thông Tin Tiêu Dùng
Tháng 7 âm lịch năm 2025: Những điều tuyệt đối không nên làm để tránh xui rủi
Th9
Thời Sự
Ô tô biến dạng dưới vực, bên cạnh là thi thể người đàn ông ở Lạng Sơn
Th9
Thể Thao
Đả bại Fulham, Chelsea tiếp tục bay cao
Th9
Giải Trí
‘Khoảnh khắc đi ngang Lăng Bác, tôi trào nước mắt vì biết ơn’
Th9
Thời Sự
Hành trang, ứng phó thời tiết khi xem diễu binh ngày 2/9
Th9
Thông Tin Tiêu Dùng
Bí mật nút âm lượng điện thoại: 6 tính năng ẩn cực hay, 90% người dùng không hề biết
Th9
Thời Sự
Hà Nội ghi dấu ấn đẹp trong lòng du khách dịp Đại lễ Quốc khánh 2/9
Th9
Giải Trí
Loài cá bề ngoài khiến nhiều người sợ chết khiếp lại là đặc sản Bình Định, có cái tên thoắt ẩn thoắt hiện gây tò mò
Th9
Thời Sự
Động thái mới sau chỉ đạo ‘nóng’ của Chủ tịch TPHCM về dự án 3.400 tỷ đồng chậm tiến độ
Th9
Thể Thao
Fenerbahce trúng đậm giá cổ phiếu khi sa thải Mourinho
Th9
Giải Trí
Cục trưởng Xuân Bắc nói về sức hấp dẫn của văn hóa Việt khi đưa vào game
Th9
Thời Sự
Thời gian và “Tọa độ Vàng” để ngắm phi đội bay CASA, Trực thăng sáng 2/9
Th9
Thông Tin Tiêu Dùng
Tổ Tiên nói cấm có sai: Xây nhà 2 cổng cả của và người đều lao đao, con cháu nhớ cho kĩ
Th9
Công Nghệ
Khách hàng báo chuyển khoản thành công qua Zalopay, người đàn ông kiểm tra tài khoản ngân hàng rồi báo công an
Th9
Thời Sự
Hồ Gươm rợp sắc đỏ ngày tổng duyệt diễu binh, diễu hành mừng Quốc khánh
Th9
Thời Sự
Sở Xây dựng họp đánh giá mức độ ảnh hưởng kết cấu cầu Vĩnh Tuy sau vụ cháy trăm xe máy
Th9
Sức Khỏe
Điều tra vụ 2 trẻ em tử vong bất thường tại khu trọ
Th9
Sức Khỏe
Những cuộc trở về từ lằn ranh sinh tử trong dịp Quốc khánh 2/9
Th9
Thông Tin Tiêu Dùng
6 cây phong thủy nên trồng trước nhà để tiền bạc ào ào đổ vào, gia đình ngày càng sung túc
Th8
Thời Sự
Hồ Hoàn Kiếm bừng sáng trong bữa tiệc nghệ thuật 3D Mapping
Th8
Thời Sự
Dự báo thời tiết 31/8/2025: Miền Bắc, Thanh Hóa – Hà Tĩnh vẫn có mưa đến 100mm
Th8
Thể Thao
Djokovic vượt mặt Federer, thiết lập kỷ lục mới tại US Open
Th8
Giải Trí
Cuộc đối đầu lấy nước mắt người xem của Tùng Dương và Hòa Minzy
Th8
Sức Khỏe
Ngồi điều hòa trong 6 giờ sẽ làm giảm chức năng phổi?
Th8
Sức Khỏe
Ho ra máu ‘sét đánh’ người đàn ông suýt tử vong
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Mẹo ướp cá đơn giản cực thơm ngon, khử hết mùi tanh lại chắc thịt, đậm đà
Th8
Thời Sự
Những “chiến sĩ áo xanh” thầm lặng phục vụ A80
Th8
Radio My
Phía sau những nốt nhạc (Phần 2)
Th8
Thời Sự
Những dự án nghìn tỷ của ‘bầu’ Đoan ở Thanh Hóa qua hai thập kỷ vẫn chưa về đích
Th8
Thể Thao
Kết quả bóng chuyền giải vô địch thế giới 2025 hôm nay ngày 30/8
Th8
Giải Trí
‘Nhạc sĩ khó tính nhất Việt Nam’ và những điều chưa từng tiết lộ về gia đình
Th8
Sức Khỏe
Đi bộ theo cách nào để phù hợp với các mục tiêu sức khỏe?
Th8
Thời Sự
Xem lễ Diễu binh ngày 2/9: “Khán đài” Nguyễn Thái Học – Bí quyết chọn vị trí vàng để có ảnh đẹp
Th8
Công Nghệ
Tầng Ozone đang hồi phục có thể khiến hiện tượng nóng lên toàn cầu tăng thêm 40% – Tạp chí Doanh nghiệp Việt Nam
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Đánh trứng với thứ này rồi đem rán, trứng nở phồng, mềm xốp, không tanh
Th8
Công Nghệ
Lý do đằng sau việc phải chọn tất cả các ô có chứa đèn giao thông khi thực hiện đăng nhập, gửi biểu mẫu?
Th8
Thời Sự
Nhiều hoạt động ý nghĩa mừng Quốc khánh tại ngoại thành Hà Nội
Th8
Thời Sự
Quy định về trường hợp được nhận gộp 2 tháng lương hưu, trợ cấp BHXH
Th8
Thể Thao
Modric kiến tạo, Milan thắng trận đầu tiên ở Serie A
Th8
Giải Trí
‘Mưa đỏ’ có những đoạn không dám xem vì đau lòng
Th8
Sức Khỏe
Đại học Y Hà Nội thông báo xét tuyển bổ sung lần đầu sau nhiều năm
Th8
Thời Sự
Xem lễ Diễu binh ngày 2/9: Trải nghiệm trọn vẹn không cần chen lấn – Danh sách các điểm màn hình LED trực tiếp
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Kho cá thêm loại quả này, thịt chắc ngọt, đậm đà, hết hẳn vị tanh
Th8
Công Nghệ
Xiaomi HyperOS 3 ra mắt: Nâng cấp AI, cải thiện hiệu năng, kiểm tra xem máy bạn có được nâng cấp không
Th8
Thể Thao
Nhận định bóng đá hôm nay 31/8: Brighton vs Man City, Liverpool vs Arsenal
Th8
Công Nghệ
vivo V60 5g có những nâng cấp nào so với phiên bản tiền nhiệm?
Th8
Radio My
Những hoạt động làm dịu tâm hồn
Th8
Thời Sự
Bắt nghi phạm nhốt 2 người trong phòng trọ rồi phóng hoả ở Thủ Đức
Th8
Thời Sự
Cộng đồng người Việt Nam tại khu vực cảnh báo sóng thần và động đất an toàn
Th8
Công Nghệ
Chậm khai thuế, nộp thuế do lỗi eTax Mobile có bị phạt?
Th8
Giải Trí
Chốt phương án phục chế Ngai vua triều Nguyễn bị khách bẻ gãy
Th8
Radio My
Trên đời có mẹ chồng như thế này sao?
Th8
Thời Sự
Rút chìa khóa xe khách rồi bỏ đi ở Hà Nội, người đàn ông đối diện mức phạt nào?
Th8
Thể Thao
Benjamin Sesko: Tình yêu cổ tích của bom tấn chuyển nhượng
Th8