News :
Những ‘người mẹ áo trắng’ nơi tuyến đầu sinh tử Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình Honda giảm 5 triệu cho ICON e: tại HEAD Cảnh giác thủ đoạn đánh tráo chip thẻ ngân hàng OPPO A6 hiển thị trạng thái ‘hàng sắp về’, sắp sửa lên kệ tại Thế Giới Di Động Một công ty xây dựng dự kiến trả cổ tức năm 2025 tỷ lệ 40% Lần đầu tại Việt Nam: Bác sĩ phẫu thuật thành công cho bệnh nhân nước ngoài mắc bệnh siêu hiếm, 7 năm “ăn vào là nôn ra” Vận tải Tết tăng trưởng ấn tượng, tai nạn giảm sâu Kỹ sư Việt nghỉ OpenAI vì kiệt sức nhưng để lại cảnh báo lạnh gáy: “AI đang tăng tốc vượt khỏi con người” Điều tra vụ trộm ô tô Mercedes táo tợn giữa trung tâm Đà Nẵng Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng Thầy Xuân Son chia tay CLB Nam Định, HLV Vũ Hồng Việt trở lại Mùa xuân thênh thang sau ca ghép gan của đôi bạn đời Điều dưỡng trưởng Trung tâm cấp cứu A9, Bệnh viện Bạch Mai: 21 năm đi làm thì 16 năm trực đêm giao thừa nhưng “mình chưa bao giờ hối hận” 32 tuổi, tôi hoang mang khi rung động với chị gái của người yêu trong buổi ra mắt Mâm cúng ngày vía Thần Tài 2026 gồm những gì? 4 loại cây hút ẩm – khử mùi, trồng nhà nào nhà đấy Lộc 19 người nhập viện sau khi ăn bánh mì ở Đồng Tháp, Bộ Y tế vào cuộc HUAWEI Watch GT Runner 2 ra mắt: Thiết kế titan siêu nhẹ, GPS siêu chính xác, pin tới 14 ngày 5 việc NÊN làm trong tháng Giêng, 3 việc tuyệt đối KHÔNG NÊN phạm Bệnh viện đa khoa Quốc tế Tân An: Chất lượng ‘vượt tuyến’ giá cả tuyến tỉnh 3 trường đại học lớn thuộc ĐH Quốc gia TPHCM sẽ xét tuyển tổng hợp Diễn viên Vân Trang: Tôi biết ơn cuộc đời Lời khai kẻ dí điện mưu sát vợ, bịa chuyện ‘về quê lo tiền chữa bệnh’ Ronaldo chói sáng, Al Nassr đòi lại ngôi đầu NSND Nguyễn Xuân Bắc chỉ huy Dàn nhạc giao hưởng Quân đội Năm Bính Ngọ 2026: 5 tuổi đại cát khởi công xây nhà, động thổ đón lộc – Xem ngay kẻo lỡ vận may! Công nghiệp ô tô Đức khủng hoảng, có ảnh hưởng đến Việt Nam? Nga không thể đạt mục tiêu phóng 1.000 UAV mỗi ngày!? Đặt trước Galaxy Buds 4 series: Âm thanh Hi-fi thực thụ, tặng ốp lưng, tai nghe 790K, chỉ cần cọc 500K Vinicius lập công, Real Madrid loại Benfica và Mourinho khỏi C1 Các ngân hàng thu hơn 1 triệu tỷ từ lãi cho vay: BIDV, VietinBank, MB nhận về hàng trăm tỷ mỗi ngày, một ngân hàng tư nhân vượt Vietcombank Dự kiến thêm 30 thuốc ung thư và 18 thuốc hiếm vào danh mục bảo hiểm y tế ‘Thỏ ơi!’ của Trấn Thành đạt 300 tỷ, phim có Phương Anh Đào bất ngờ tăng tốc Chồng cũ ngoại tình liên tục, 3 con từ chối góp 1 tỷ cứu bố ung thư giai đoạn cuối Sửa danh mục BHYT, đề xuất thêm 30 thuốc ung thư Đi qua đường tàu, tài xế ô tô cần chú ý điều gì? TP.HCM mở rộng phủ sóng 5G, thí điểm 6G từ năm 2026 Quy định mới cần lưu ý về cấp, đổi thẻ Căn cước có hiệu lực từ ngày 15/3/2026 Xe container tông trạm thu phí trên cao tốc Bến Lức – Long Thành Jose Mourinho lập kỷ lục buồn tại Champions League Vị Chủ tịch 80 tuổi của bệnh viện tim doanh thu 800 tỷ, thực hiện 7.200 ca mổ từ thiện cho trẻ em Một dịch bệnh báo động đỏ sau Tết Tại sao lấy ngày 27/2 là Ngày Thầy thuốc Việt Nam? Hà Nội có chính sách thu hút nhân tài lĩnh vực y tế Du xuân Ba Bể, đắm mình trong không gian văn hóa truyền thống Làn sóng mở ngành Trí tuệ nhân tạo ở nhiều trường đại học năm 2026 Chủ tịch Samsung cảnh báo ‘cơ hội cuối cùng’ 4 tướng cằm phúc khí dồi dào: Càng già càng giàu có Toyota Fortuner hoàn toàn mới lộ diện tại Thái Lan

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng


 

blogradio.vn – Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

***

Năm ấy tốt nghiệp, chúng mình vẫn chưa kịp nói với nhau một lời tạm biệt cho ra hồn. Thế nên tôi luôn tin rằng, nếu là duyên nợ, rồi cũng sẽ có một ngày gặp lại. Tôi đã từng vẽ ra rất nhiều kịch bản cho cuộc tái ngộ ấy, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng mình sẽ đứng cạnh nhau dưới cùng một màu áo xanh tình nguyện màu áo quá đỗi quen thuộc với những vất vả mà tôi đã đi qua suốt những năm tuổi trẻ.

Ngày hợp đoàn, tôi sững người khi thấy anh đứng trong hàng ngũ của đơn vị đồng hành. Sau một ngày kiệt sức ở thành phố, vội vã bắt chuyến bay đêm muộn về miền Trung, tôi xuất hiện trước mặt anh với dáng vẻ không thể “thảm” hơn. Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn mang cái nét nửa đùa nửa thật của năm nào:

“Gặp lại mấy năm rồi mà trông vẫn chán đời thế à?”

Có lẽ anh vẫn nhớ đứa bạn nhỏ xíu, hướng ngoại nửa mùa nhưng than thở thì rất chuyên nghiệp, nên anh chủ động kéo phăng cái vali to gần gấp đôi người tôi đi trước. Trên con đường đất cheo leo, cái nắng 40 độ và những cơn gió Lào rát bỏng táp thẳng vào mặt, bóng lưng anh vẫn vững vàng phía trước, dẫn tôi kẻ muôn đời đến muộn nhất đoàn về nơi tập kết.

Khoác áo xanh đã nhiều năm, tôi quen với những đầu việc nặng nhọc. Miệng thì luôn miệng kêu mệt, nhưng hễ bắt tay vào làm là chẳng thể ngồi yên. Anh đứng nhìn tôi lăng xăng ở sân đổ bê tông rồi lại chạy đi lắp đèn chiếu sáng, cuối cùng cằn nhằn bắt tôi về hỗ trợ đội đem chữ lên bản cho đỡ cực.

“Người thì bé xíu mà cứ đòi kéo cột đèn. Em mà chạy ngoài này hoài là không ai dám nghỉ tay đâu.”

Đám đàn em được dịp hùa theo:

“Anh nói đúng nỗi lòng tụi em quá! Mà thôi anh cứ bảo chị làm đi, chứ chị mà không làm là đi kiểm tra kỹ lắm, lúc đó tụi em còn bị mắng nhiều hơn.”

Cả đội bật cười giữa cái nắng miền Trung gay gắt một sự gắn kết tự nhiên đến mức chẳng cần đặt tên.

72b58aa09f48222d8ee097b1fcab40a5

Những ngày ở bản, ban ngày lúc nào cũng rộn ràng. Tối đến, đám trẻ nhỏ quây quần bên ánh lửa trại bập bùng, còn những người “có tuổi” như chúng tôi lại chọn một góc riêng để giải quyết nốt mớ hồ sơ văn phòng. Và tối nào cũng vậy, anh lại bắt đầu bài ca quen thuộc của một “ông cụ non” về thói quen vừa làm vừa ăn của tôi: cằn nhằn vì tôi ngâm tô cơm cả tiếng chưa xong, rồi lại giục tôi đi tắm sớm để còn nghỉ ngơi.

Chúng mình ở cạnh nhau như thế vất vả, nhưng đầy ắp tiếng cười.

Cho đến khi ánh lửa trại tắt hẳn, trả lại sự tĩnh lặng cho đại ngàn, chúng tôi ngồi cạnh nhau với hai lon bia mở dở. Chúng tôi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện: những dự định của anh nơi Thủ đô, guồng quay công việc của tôi giữa phố thị đông đúc.

Có lẽ cuộc đời là hiện thực, chứ không phải tiểu thuyết. Trách nhiệm và ước mơ riêng vẫn luôn hiện hữu. Chúng tôi hiểu rằng mình phải rời đi để làm tròn lời hứa với chính hoài bão của bản thân. Dưới bầu trời miền Trung đầy trăng sao ấy, chúng tôi vẽ cho nhau nghe rất nhiều viễn cảnh tương lai nhưng tuyệt nhiên không có viễn cảnh nào mang tên “chúng ta”.

Bức tranh sự nghiệp của cả hai đều rực rỡ, nhưng cũng quá chật chội để có thể chứa thêm hình bóng của một người khác.

Rồi bình minh cũng lên. Trên chuyến xe sớm ra sân bay, những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, rọi xuống những hạt cát nóng bỏng của miền Trung. Chúng mình vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn nhắc nhau những điều lặt vặt, chỉ khác là trong tay mỗi người lúc này đã là một chiều đất nước.

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất.

Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Chúc anh thực hiện được ước mơ năm ấy.

Còn em, em về với chốn xô bồ độc hành của mình đây.

© Ngáo – blogradio.vn

 


Để lại một bình luận