News :
Giá iPhone cũ tháng 4/2026 mới nhất Workshop TECH TOUR chính thức khởi động chặng 1 tại 3 thành phố lớn: Cơ hội chạm tay flagship và săn quà đến 8 triệu đồng Va chạm xe máy, hai người nguy kịch Hội đồng Bảo an không thông qua dự thảo về an ninh hàng hải tại eo biển Hormuz TP Hồ Chí Minh: 63% người dân tầm soát phát hiện vấn đề sức khỏe  3 dấu hiệu trên ban thờ báo hiệu tài lộc sắp đến, gia tiên an yên phù hộ Các trường xét tuyển học bạ năm 2026 ra sao? Lịch nghỉ 30 4 1 5 năm 2026 của người lao động làm việc vào thứ 7 như thế nào? Bác sĩ Việt có 1 kỹ thuật mổ được thế giới tôn vinh: Hàn Quốc, Singapore, châu Âu đến học Bác sĩ Bệnh viện Chợ Rẫy mổ xuyên đêm cứu 2 nạn nhân vụ xe khách rơi xuống vực Đánh răng kiểu này có thể cứu quả thận của bạn Áo cam gặp sự cố ở chặng 5 giải xe đạp Cúp truyền hình TP.HCM Công an cảnh báo: Lập tức ngắt kết nối mạng, khôi phục cài đặt gốc và đổi mật khẩu ngân hàng, Zalo trên thiết bị sạch khác khi cài phải ứng dụng này Nâng cấp năng suất công việc với OPPO Find N6: AI không chỉ để thử, mà để dùng mỗi ngày Iran chấp nhận ngừng bắn với Mỹ và Israel nhưng cảnh báo: Xung đột chưa kết thúc Người tham chiếu là gì? Đúng dịp 30/4: Tp.HCM động thổ 3 ‘cú đấm thép’ tổng vốn đầu tư hơn 193.000 tỷ do 3 đại gia đứng sau Xăng dầu tăng giá do xung đột Trung Đông khiến người mua laptop thêm khốn khổ Hà Nội công bố 81.448 chỉ tiêu lớp 10 công lập năm 2026 Tay vợt Việt kiều pickleball Alix Trương có quyết định bất ngờ Dự báo thời tiết 7/4/2026: Nắng nóng đầu mùa ‘đổ lửa’ gay gắt, Trung Bộ vượt 40 độ Chậm một nhịp yêu (Phần 2) Phiên bản Lễ Hội 5v5 trong Liên Quân Mobile đã cập bến, cập nhật ngay thôi nào bạn ơi MacBook Neo cuối cùng đã mở đặt trước tại Việt Nam: Giá rẻ nhất lịch sử, sinh viên mua còn rẻ hơn tới vài triệu Iran tuyên bố “chiến thắng lớn”, nói Mỹ phải chấp nhận kế hoạch 10 điểm 4 dấu hiệu ngôi nhà có long mạch: Càng ở càng nhiều phúc khí giàu có Chồng ra điều kiện khi ly hôn, tôi chuyển ngay 2 tỷ để đổi lấy tự do, 3 tháng sau anh quỳ xuống xin quay lại vì một lý do không ai ngờ Hàng nghìn người chen chân dự Lễ hội Quán Thế Âm Hoàng Đức ủng hộ 100 triệu đồng cho học sinh nghèo hiếu học Đường sắt tăng chuyến dịp nghỉ lễ 30/4-1/5, đã bán hơn 44.000 vé The Witcher 4 lần đầu trình diễn rừng siêu thực, NVIDIA hé lộ công nghệ RTX mới Cảnh báo chấn động của Google gửi đến cộng đồng Bitcoin Triều Tiên lên tiếng cứng rắn, phủ nhận khả năng hòa giải với Hàn Quốc Trung tá Bệnh viện 108 kịp thời cứu nam thanh niên bị tai nạn trong đêm Đột quỵ ở người trẻ đang gia tăng báo động: Làm được 7 điều này, giảm đáng kể nguy cơ Nắng nóng: Ngủ máy lạnh sao cho khỏe và tiết kiệm điện? IELTS hay SAT sẽ có lợi thế hơn khi xét tuyển đại học? ‘Bước chân vào đời’ tập 19: Minh sốc trước thân phận thật của cô giáo Giang MU sẵn sàng ‘phá’ hợp đồng 45 triệu euro để có sao La Liga Bản đồ hoa tháng 4 Hà Nội: Hoa bún nở rộ, ngoài cây 300 tuổi còn góc check-in nào? Nga chính thức hoàn thành hành trình dài 7.500km: Kỳ tích đạt được nhờ “bảo bối” nặng 700 tấn, dài 160m Việt Nam thúc đẩy “xanh hóa” hàng không, sân bay chuyển dần sang xe điện Iran đưa ra “cơ sở khả thi”, Mỹ xúc tiến đàm phán chấm dứt xung đột Việc cấp ID hợp đồng lao động điện tử được thực hiện như thế nào? Khi ung thư mới bắt đầu hình thành, người ta thường cảm thấy 3 điều không ổn, nhưng ít ai chú ý đến Lá mơ lông với trứng gà: Bác sĩ chỉ cách dùng hỗ trợ đại tràng, tiêu chảy Đọc lá thư trong ngày giỗ đầu mẹ, con gái bàng hoàng nhận ra điều đau đớn Arsenal tổn thất nặng trước trận tứ kết C1 Cách Hà Nội không xa có một điểm đến “thách thức” dân phượt, mang vẻ đẹp nguyên sơ tựa tiên cảnh Khi AI trở thành “đích ngắm mới” của tấn công mạng

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)


blogradio.vn – Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là… ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân.

***

(Tiếp phần 1)

Ngày cuối cùng của năm mới sắp qua, Vy vừa bước ra khỏi công ty thì vừa vặn nhìn thấy anh đứng đó.

“ Sao anh lại ở đây?”. Cô ngạc nhiên hỏi.

“ Đợi em…chở anh về!”. Anh đáp lại, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.

“ Đi xe buýt đi, không thì bắt grab về. Mà này con xe của anh đâu? Dạo này vứt xó rồi hả? Không dùng thì cho em nhé”

Ai ngờ nghe xong anh liền đáp: “Được, với điều kiện ngày nào em cũng phải chở anh đi làm và đón anh tan làm.”

Cô nhếch môi: “ Thần kinh mới làm như vậy!”

“ Thôi nào, dù sao em cũng có vẻ không thích buổi tất niên của công ty lắm”

Cô đúng là có chút không thích mấy buổi tiệc tất niên của công ty. Những cuộc vui kéo dài đến tận khuya, tiếng cười ồn ào, ánh đèn chói chang và những ly rượu chẳng làm cô vui hơn chút nào. Bị anh nói trúng tim đen khiến cho cô chỉ im lặng, thừa nhận sự thật trong lòng. Đúng là cô không thích mấy bữa tiệc cuối năm của công ty lắm. Những cuộc vui kéo dài đến tận khuya, tiếng cười ồn ào, ánh đèn chói chang và những ly rượu chẳng làm cô vui hơn chút nào.

 “ Nhưng anh phải chở em đấy!”

Đạt được mục đích nên anh không hề từ chối, vui vẻ chở cô trên chiếc xe máy có tuổi đời gần chục năm. Vy ngồi sau, cảm nhận làn gió chiều mát rượi của thành phố, mái tóc bay ngược theo chiều gió, đôi lần chạm nhẹ vào sau cổ anh, mang đến một cảm giác ngứa ngáy nhưng cũng đầy ngọt ngào. Anh khẽ liếc mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu, không biết từ bao giờ cô lại vô thức tựa cằm vào vai anh. Hành động ấy khiến anh cảm thấy như có một cơn sóng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Bao nhiêu năm qua, tình cảm anh dành cho cô vẫn chưa bao giờ tắt, dù đã nhiều lần anh cố gắng quên đi, mong tìm được một mối quan hệ mới nhưng những người bạn gái cũ của anh dường như luôn dễ dàng nhận ra tâm trí anh chưa bao giờ toàn vẹn thuộc về họ. Dù rằng trong thời gian hẹn hò anh chưa từng làm bất cứ chuyện gì có lỗi với những cô gái ấy.

Anh không thể quên được tình cảm dành cho cô, nó như dòng nước ngấm dần vào trái tim anh từng chút một, không ồn ào, không vội vàng. Nhiều năm qua anh đã cố tình muốn gạt đi nhưng từ giờ anh sẽ không như thế nữa.

” Mai là đầu năm, em tính làm gì?”

Vy nghĩ ngợi giây lát rồi nói: “ Không làm gì cả, dù sao cũng chỉ nghỉ có một ngày”

Cô biết, đám bạn thân của mình chắc chắn sẽ không bỏ lỡ dịp này để đi hẹn hò với bạn trai của chúng nó. Và cô, lại chỉ có một mình, như thường lệ.

“ Em muốn đến phòng khiêu vũ của mẹ anh không?”

“ Để học khiêu vũ á?!”

“ Nếu em có hứng thú!”

0f7097ee3d0fce2067d7df28c2808edb

Vy im lặng, suy nghĩ một lúc. Phòng khiêu vũ của mẹ anh cô chỉ mới đến đúng hai lần hồi nhỏ, lúc ấy cô chẳng nhớ rõ gì ngoài không khí ấm cúng, tiếng nhạc nhẹ nhàng và những bước chân uyển chuyển của những người tập luyện. Mọi thứ giờ đây mơ hồ đến mức cô chẳng chắc mình còn nhớ gì nhưng do  anh đã mở thì cô sẽ đến thử, dù gì ở nhà riết cô cũng sắp mọc mầm tới nơi rồi.

“ Được thôi! Nhưng anh biết khiêu vũ không?”

“ Một chút! Anh cũng thường xuyên đến đó giúp bà ấy mà”

***

Ngày Tết dương lịch, Vy lon ton chạy đến phòng khiêu vũ của mẹ anh. Trái với những gì cô từng hình dung, nơi này không chỉ rộng rãi mà còn đông người, đủ mọi lứa tuổi, rộn ràng và ấm áp. Vừa trông thấy cô, mẹ anh đã mỉm cười, nhanh chóng kéo tay Vy mời vào trong. Vy thầm nghĩ, anh hẳn đã thừa hưởng không ít gen tốt từ bà. Đặc biệt là ngoại hình, dù đã gần năm mươi mà bà ấy vẫn xinh đẹp và toát lên khí chất cuốn hút rất riêng, khiến người đối diện khó lòng rời mắt.

“ Đông người quá bác nhỉ?”

Vy vừa nói vừa khẽ ngó nghiêng xung quanh, ánh mắt tìm kiếm quen thuộc, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.

“ Cháu tìm nó hả?”

Câu hỏi bất chợt của bà khiến Vy hơi giật mình. Mẹ anh mỉm cười, kéo tay cô rồi chỉ về phía đối diện.

“Nó ở kia kìa!”

Vy theo hướng tay bà nhìn sang. Anh đứng đó, khác hẳn mọi ngày. Chiếc sơ mi đen được là phẳng phiu, dáng người thẳng tắp, gương mặt nghiêm túc hơn thường lệ khiến cô suýt nữa không nhận ra. Vốn dĩ anh đã rất đẹp nhưng hôm nay lại toát lên một vẻ rất điềm đạm và…đàn ông. Vy khẽ cảm thán!

Đúng lúc này, anh cũng nhìn thấy cô. Anh bước tới, ánh mắt tràn ngập ý cười, rồi lịch sự đưa tay ra trước mặt Vy, giọng nói trầm ấm:

“ Tiểu thư nhảy với tôi một bài nhé!”

“ Nhưng…em đâu có biết nhảy…”

“ Đừng lo, anh chỉ em”

Do dự giây lát, Vy vẫn đưa tay cho anh. Anh lập tức mỉm cười kéo cô ra giữa phòng khiêu vũ. Tiếng nhạc vang lên du dương, tất cả mọi người không chỉ có anh và cô đều nắm tay nhau, chậm rãi hòa vào điệu nhạc êm ái. Bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng bao phủ tay cô, Vy có chút hồi hộp không nói thành lời. Anh từ tốn áp sát lại gần, giọng nói vang lên bên tai cô:

“ Đặt tay còn lại của em lên vai anh!”

“ Ừm…” Cô khẽ đáp, che đi sự bối rối của bản thân.

Bất ngờ, anh vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô sát lại gần hơn. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức, giống như anh đang chuẩn bị ôm gọn cô vào lòng. Sự tiếp xúc thân mật ấy khiến tim Vy đập loạn nhịp, hai má nóng bừng vì ngại ngùng. Cảm xúc này là gì vậy? Tại sao mình lại…

Vy khẽ tự hỏi trong lòng. Cô không dám ngước lên nhìn anh, chỉ biết cúi đầu, để mặc cho trái tim mình khẽ rung động theo từng nhịp nhạc. Tiếng nhạc vẫn êm đềm vang lên bao trùm cả không gian. Ai nấy đều say sưa đắm mình trong giai điệu ấy. Vy khẽ đưa mắt nhìn quanh, trong lòng thầm nghĩ điệu nhảy hẳn sẽ rất phức tạp nhưng hóa ra lại đơn giản hơn cô tưởng.

 “ Đây là điệu nhảy gì thế?”

Anh cúi xuống, ghé sát tai cô nói: “ Điệu nhảy dành cho những cặp tình nhân!”

Vy ngước lên, ánh mắt dò xét nhìn anh, nửa tin nửa ngờ. Anh vẫn chưa chịu buông tha, tiếp tục trêu chọc:  “À quên nói với em, những người nhảy ở đây… đa số đều là vợ chồng hoặc người yêu.”

“ Gì cơ…”

Vy chưa kịp phản ứng thì anh đã bất ngờ ôm chặt lấy cô. Thân hình cao ráo ấy dễ dàng bao trọn lấy thân người nhỏ nhắn của cô. Vy thoáng đóng băng vài giây, cô chưa bao giờ cảm thấy anh lại ấm áp và vững chãi đến thế. Vy thoáng sững sờ, cả người như đông cứng trong vài giây ngắn ngủi. Dường như mọi âm thanh xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của anh. Cô chưa từng nhận ra, hóa ra vòng tay anh lại ấm áp và vững chãi đến thế.

Vài giây sau anh mới buông cô ra, nở nụ cười toe toét: “ Đây là nghi thức kết thúc bài nhảy của anh!”

Vy vẫn chưa hoàn hồn. Cô lặng lẽ nhìn anh, trong lòng dâng lên cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Có lẽ vì đã quen biết nhau suốt hơn mười năm nên cô vô tình quên mất rằng anh sớm đã không còn là “ông anh hàng xóm” tinh nghịch ngày nào nữa. Vy vô thức đưa tay lên, định chạm vào gương mặt ấy. Nhưng lý trí kịp thời kéo cô trở lại ngay khoảnh khắc tim lạc nhịp. Bàn tay đang dang dở bỗng chuyển hướng, nhẹ nhàng vỗ lên má anh một cái:

“ Còn đây là nghi thức kết thúc của em.”

Anh vờ ôm má, giọng điệu đầy oan ức: “Em bạo lực thế à?”

“ Em về trước đây” – Vy nói nhanh, né ánh nhìn của anh: “Mai còn phải đi làm sớm nữa”

Nói xong, cô xoay lưng rời đi, bỏ lại phía sau tiếng nhạc vẫn còn vang vọng… cùng một nhịp tim chưa kịp bình yên.

0f80770de89a426d7f521bdbcf9eec73

***

Sáng hôm sau, Vy tỉnh giấc khi ánh nắng nhàn nhạt len qua khe rèm cửa. Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng chim hót khe khẽ ngoài ban công. Cô nằm thêm vài giây, mắt vẫn khép hờ nhưng những hình ảnh hôm qua lại bất chợt ùa về.

Tiếng nhạc êm dịu…

Vòng tay ấm áp…

Hơi thở gần đến mức khiến tim cô lạc nhịp…

Vy vội đưa tay che mặt, như thể muốn xua đi những suy nghĩ vốn dĩ không nên hình thành. Cô khẽ thở dài, tự nhủ đó chỉ là một điệu nhảy, một khoảnh khắc thoáng qua trong đêm đầu năm. Thế nhưng, nhịp tim hôm qua dường như vẫn chưa kịp trở về quỹ đạo quen thuộc. Vy tự thì thầm với chính mình:

“ Là do mày độc thân quá lâu nên mới thế…”

Cô ngồi dậy, kéo rèm cho ánh nắng tràn ngập căn phòng. Ánh sáng buổi sớm khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn nhưng lòng Vy thì lại mơ hồ hơn bao giờ hết. Vy sửa soạn giây lát sau đó rời nhà đến công ty. Thế nhưng khi bước ra khỏi nhà, cô đã nhìn thấy anh đứng đó, tựa lưng tường, ánh nắng sớm phủ lên dáng người cao ráo một lớp ánh vàng nhạt. Thấy cô, anh ngẩng lên, khóe môi cong nhẹ thành một nụ cười rất khẽ.

“ Em đi làm hả?  Cho anh quá giang hôm nay nhé!”

“ Ừ…” – Vy không từ chối, tay cô khẽ siết chặt quai túi. Chẳng hiểu vì sao tim cô lại đập nhanh thêm một nhịp.

***

Vài ngày trôi qua, công việc của cả hai bận rộn đến mức không có thời gian gặp nhau, và những cảm xúc lạ lẫm dấy lên hôm đó dường như cũng cũng lắng lại trong guồng quay công việc. Một chiều khi Vy đang trên đường về nhà, lúc dừng xe mua vài món đồ cô vô tình bắt gặp cảnh anh đang trò chuyện với một cô gái. Bình thường, Vy sẽ chẳng mấy để tâm, chỉ lắc đầu rồi tiếp tục đi về, nhưng hôm nay không hiểu sao cô lại dừng lại, ánh mắt vô thức hướng về phía con đường đối diện. Vy chăm chú nhìn người đối diện anh. Một khoảnh khắc sau, như có điều gì đó thoáng qua trong tâm trí, cô chợt nhận ra cô gái đó là ai. Vy nhớ đến người bạn cùng lớp của anh năm nào, hình như họ từng là bạn bè chung nhóm, tên cô ấy là gì nhỉ? Vy dừng lại, cố gắng nhớ ra, rồi cuối cùng, cái tên ấy bật lên trong đầu cô như một câu trả lời rõ ràng.

Kiều Diễm!

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là… ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

“ Cũng đâu liên quan gì đến mình!”

Và thế là, Vy không tiếp tục nhìn nữa. Cô vặn ga, lặng lẽ rời đi, để lại đằng sau những suy nghĩ bâng khuâng chưa rõ ràng.

(Còn tiếp)

© Airi – blogradio.vn

 

Xem thêm: Yêu Bản Thân, Yêu Người Làm Mình Rung Động |Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận