News :
Bạn Muốn Hẹn Hò – Tập 917 Người nghi ngờ mắc Nipah sẽ được cách ly, điều trị tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Bệnh viện Nhi đồng 1 lần đầu ghép tế bào gốc tạo máu cho bệnh nhi suy tủy Meta thử nghiệm các gói trả phí trên Instagram, Facebook và WhatsApp Nga đạt bước tiến mới trong lĩnh vực thế mạnh của Trung Quốc, mở ra chương mới trong lịch sử công nghệ Phim Chiếu Rạp Chị dâu phần 1 Ngày 24/11 là ngày gì và ai sẽ được nghỉ làm việc hưởng nguyên lương? Nam lập trình viên đột ngột tử vong ở tuổi 32, bác sĩ nhìn lịch làm việc hoảng hốt: Tim bằng thép cũng không chịu nổi! Yêu nhau 5 năm nhưng bạn gái không muốn kết hôn Chúng tôi và thời đại của chúng ta iOS 16.7.13 có gì mới? Vì sao Apple ra mắt iOS cho iPhone cũ? Hài Tết Phim Hài Trấn Thành, Chí Tài, Miu Lê Phim Hài Tết Mới Nhất Công ty khai thác VÀNG lớn nhất Việt Nam công bố thông tin quan trọng Bất kể nam hay nữ, ăn càng nhiều 5 món này tóc càng rụng “lả tả”, hói lúc nào chẳng hay! Bạn thân của vợ mừng đám cưới 1 chỉ vàng, chồng đại gia có hành động ngỡ ngàng Đảng ủy xã Hòa Xá: Đưa Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng nhanh chóng đi vào cuộc sống Nhạc Trữ Tình Mới Nhất Chọn Lọc 2015 – Nghe Nhạc Online.mp4 Công an TPHCM bắt 3 người bán chất kịch độc cho các phòng nha khoa Ép tim gần 50 phút cứu sống nam sinh ngừng tim giữa giờ học Loại rau tốt bậc nhất thế giới, bổ ngang nhân sâm tổ yến, chợ Việt bán đầy từ 15.000 đồng/kg ChatGPT đang sử dụng Grokipedia của Elon Musk làm nguồn dữ liệu Hiện tượng lạ khiến nhiều hộ dân hoang mang: Công an vào cuộc, phát hiện vật thể không rõ nguồn gốc Mua realme 16 5G | realme 16 Pro 5G rinh về cơ hội trúng xe VinFast Feliz 2025 kèm pin và bộ sạc chính hãng Nữ nghệ sĩ từng thưởng Tết khủng cho hơn 200 nhân viên, tặng xe hơn 700 triệu đồng là ai? Gánh nặng lớn nhất của Mai Tài Phến là ai? Sáng ngày 29/1: Giá vàng thế giới, vàng trong nước liên tiếp xô đổ kỷ lục, thiết lập đỉnh mới Xem phim Sex Education, vợ chồng tôi suýt nữa ly hôn sau khi phát hiện bức tranh con vẽ dang dở Sau buổi họp lớp, tôi đã hiểu vì sao có người an yên, có người chật vật Không chỉ có hoa đào – săn mây, Tà Xùa đốn tim giới trẻ với milky way Chủ tịch Viettel Tào Đức Thắng nói gì khi FPT công bố thành lập nhà máy kiểm thử, đóng gói đầu tiên của Việt Nam? CHING NAM Ở THẾ GIỚI ĐỒ CHƠI #7 – ĐỒ CHƠI HÌNH QUE Nữ idol gãy cổ vì tập pilates Ngoại tình khi đi làm xa, tôi mất tất cả chỉ sau một cuộc điện thoại Con gái ở Nhật Bản báo chuyển khoản thành công 140 triệu đồng, mẹ kiểm tra tài khoản rồi báo luôn công an xã ‘Sao nhí’ Việt gây tranh cãi vì phong cách gợi cảm: Soi 1 chi tiết mới thấy dư luận quá khắt khe Cách em 1 milimet – Tập 41- Người không ăn được cá biển, bổ sung omega-3 thế nào? DJ Koo từ chối quyền thừa kế, gia đình Từ Hy Viên đạt thỏa thuận với Uông Tiểu Phi Théâtre Sénégalais – Nafi (VFC) Vì sao chạy bộ thôi là chưa đủ để ổn định đường huyết? Bác sĩ khuyến cáo các gia đình nên chuẩn bị 5 vật dụng bảo hộ thiết yếu để phòng chống virus Nipah Làm sao để biết thận đang tốt lên hay xấu đi? Kỷ nguyên Skynet đã đến? Robot của Trung Quốc tự thiết lập “mạng riêng” với vệ tinh, hoạt động độc lập ngay cả khi Trái Đất mất sóng Thần Ăn (1996) Thuyết minh | God of Cookery (1996) Thuyết minh Không kinh doanh, buôn bán nhưng tài khoản Techcombank lại phát sinh giao dịch với người Trung Quốc, số tiền 400 triệu: Công an lập tức xác minh Phim Kiếm Hiệp – Đao Kiếm Vô Tình tập 1.3 Tết là lúc người trẻ muốn làm mới mọi thứ, kể cả chiếc điện thoại Phim Cù Lao Lúa Tập 18 – Phim Việt Nam – Phim Mới Ốc bươu ngâm “thủy tinh lỏng”, bác sĩ cảnh báo nóng Nghị quyết Đại hội XVIII Đảng bộ thành phố Hà Nội: Nâng chất lượng sống cho người lao động

Chúng tôi và thời đại của chúng ta


blogradio.vn – Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

***

Một ngày Chủ nhật của tuổi 38 trôi qua nhẹ như một hơi thở nhưng lại đầy ắp những chuyển động mà chính tôi cũng không ngờ mình phải chạy theo. Buổi sáng là lớp tập huấn về năng lực số, buổi chiều lại tiếp tục với trí tuệ nhân tạo và giáo dục STEM. Mọi thứ cứ nối đuôi nhau, như thể thời gian đang thúc giục tôi phải mau chóng thích nghi với một thế giới mà công nghệ là chiếc chìa khóa cần thiết nhất. Chung quanh tôi, công nghệ số không còn là xu hướng – nó là không khí, là mạch đập, là dòng chảy cuồn cuộn cuốn tất cả vào guồng xoay của nó. Những ai không hiểu, không nắm bắt, gần như bị bỏ lại phía sau. Và đôi khi tôi chợt nghĩ: phải chăng chúng ta, những người trưởng thành của thời đại này, cũng đang phải đi học lại từ đầu – học cách sống trong một thế giới quá nhanh, quá mới, quá nhiều tín hiệu khiến trái tim không kịp chạm tới?

Tôi chợt nhớ đến những câu chuyện của cha ông ngày trước. Khi đất nước mới giành lại hòa bình, người ta mở các lớp bình dân học vụ để xóa mù chữ. Đó là một sứ mệnh thiêng liêng: mang chữ nghĩa đến từng mái nhà, từng ngõ nhỏ. Còn bây giờ, khi mọi thứ đều chuyển hóa sang dạng số hóa, tôi bỗng bật cười mà nghĩ rằng: thời đại mới cũng đang có những lớp “bình dân học số”. Chúng ta đi học để xóa mù công nghệ – một loại mù chữ kiểu mới. Ngày xưa thiếu chữ nghĩa thì không đọc nổi báo, không viết nổi thư; ngày nay thiếu kiến thức số thì không theo kịp công việc, không mở được cánh cửa cuộc sống hiện đại. Cả hai thời đều có những nỗi vất vả riêng, nhưng có lẽ chưa bao giờ con người phải chạy nhanh như bây giờ.

Anh Chill Buon Tinh Yeu

Tối nay, sau một ngày dài ngập trong các công cụ và xu hướng mới, tôi mở máy tính và viết vài dòng tâm sự. Nhìn vào màn hình trắng, tôi lại bất giác nhớ về những cuốn nhật ký cũ. Khi ấy, tôi viết lên giấy bằng những cây bút mực tím, mực xanh. Từng nét chữ nghiêng nghiêng như một dấu vết của cảm xúc. Giấy vốn có mùi hương riêng, còn mực thì thấm màu thời gian. Viết lên giấy là viết lên chính mình – mỗi chữ là một nhịp thở. Còn bây giờ, chỉ là những tiếng gõ lạch cạch lên bàn phím, những con chữ vô hồn trên màn hình Word. Tiện lợi đấy, nhanh gọn đấy, nhưng liệu có giữ được chút gì của những rung động thật sự?

Tôi biết rằng ngày mai, AI sẽ len vào từng dòng chữ này. Nó sẽ hỏi tôi rằng tôi đang muốn bộc lộ điều gì, rồi nhẹ nhàng đề xuất những câu văn mềm mại hơn, mượt mà hơn. Nó có thể khiến câu chuyện của tôi trở nên tinh tế, tròn trịa hơn, như thể một người bạn thông minh đang chỉnh sửa dùm tôi từng lỗi nhỏ. Nhưng rồi tôi tự hỏi: có phải nó đang giúp tôi kể chuyện, hay đang kể thay tôi? Bởi suy cho cùng, cảm xúc – thứ mong manh nhất của con người – không thể được mô phỏng bởi bất cứ thuật toán nào. AI có thể phân tích dấu phẩy, trau chuốt ngữ pháp, thậm chí đoán được sắc thái của câu chữ. Nhưng nó không thể hiểu cái lắng đọng trong một chiều mưa, cái thở dài vô cớ, hay cái se sắt len qua lòng khi nhớ ai đó.

Có những lúc, giữa bộn bề lo toan, tôi từng hình dung bản thân sẽ có một buổi chiều đơn giản thôi – đi dưới ánh hoàng hôn, gió lùa qua mái tóc, cùng một người nào đó nói những câu chuyện bình dị. Tôi đã nghĩ rằng đó là thứ hạnh phúc dễ chạm tay. Nhưng càng trưởng thành, càng ở lâu trong thế giới có quá nhiều “kết nối”, tôi lại nhận ra sự thật: những điều tưởng chừng đơn giản ấy ngày càng trở nên xa xỉ. Con người bây giờ có thể nói chuyện với nhau từ hai đầu thế giới, có thể nhìn thấy nhau qua màn hình, có thể gửi hàng nghìn tin nhắn một ngày… nhưng lại khó để gặp nhau trong một buổi chiều thật sự. Thời gian trôi mà lòng người cứ bị hút vào những thiết bị nhỏ bé sáng lên trong tay.

Yeu Mau Hong Anh Tinh Yeu Chill

Cuối tuần của chúng tôi – những con người được xem là “hiện đại” – đôi khi chỉ xoay quanh điện thoại, máy tính, những cuộc họp trực tuyến, những thông báo bật sáng liên tục. Có bao giờ chúng tôi ngồi xuống trò chuyện thật lâu với ai đó mà không bị phân tâm bởi một tin nhắn? Có bao giờ chúng tôi dành trọn một buổi chiều để lắng nghe tiếng gió, thay vì tiếng chuông báo của ứng dụng?

Và thật lạ, cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là sự phát triển quá nhanh của công nghệ, mà là nỗi lo rằng một ngày nào đó chính mình cũng quên mất cảm giác sống chậm. Quên mất vẻ đẹp của một trang giấy trắng, quên mất mùi thơm của gió chiều, quên mất niềm vui khi được ngồi bên cạnh ai đó mà không cần mở khóa màn hình. Công nghệ giúp chúng ta làm được nhiều điều – nhưng đôi khi tôi tự hỏi: nó đã lấy đi những điều gì?

Trong dòng chảy hối hả ấy, tôi mong tâm hồn mình vẫn giữ được một góc nhỏ đủ bình yên để nhớ rằng: dù thế giới đổi thay thế nào, cảm xúc thật vẫn là điều duy nhất khiến con người khác với máy móc. Và chỉ khi còn giữ được điều đó, chúng ta mới thật sự biết cách sống, chứ không chỉ tồn tại giữa những kết nối vô hình.

 


Để lại một bình luận