blogradio.vn – Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
***
“Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?”
Câu nói này viral dạo gần đây. Lướt mạng xã hội ở đâu cũng thấy người ta bàn tán. Có người an ủi nhau rằng chẳng cần phải rực rỡ hay tỏa sáng, chỉ cần sống một cuộc đời không hối tiếc là đủ. Nhưng cũng có người lại chỉ trích chủ bài đăng, khó chịu khi thấy một người đàn ông lên mạng than thở về cuộc đời tẻ nhạt của mình.
Còn tôi, một đứa 20 tuổi, chỉ biết gãi đầu rồi quay sang hỏi thằng bạn ngồi cạnh:
“Thế nào mới gọi là rực rỡ mày nhỉ?”
Nó khựng lại một nhịp rồi đáp:
“Tao cũng không biết… chắc là phải giàu hả?”
Tôi nghĩ một lúc, thấy cũng có lý. Một cuộc đời hào nhoáng, nổi bật trước vạn người nghe thôi đã thấy “rực rỡ” rồi. Thử tưởng tượng mình được người khác ngưỡng mộ, được chú ý ở bất cứ đâu, lúc nào cũng có thể ngẩng cao đầu vì hơn người… cảm giác đó chắc cũng khó mà diễn tả được.
Tôi quay sang nó:
“Chắc vậy… mà còn phải nổi tiếng nữa cơ!”
Hai đứa gật gù, nói chuyện một hồi rồi thôi. Bẵng đi vài hôm, tôi cứ nghĩ câu chuyện ấy cũng trôi đi như bao lần khác. Vậy mà chiều nay, nó lại quay lại, rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Nếu cả đời mình không rực rỡ thì sao?”
Ban đầu chỉ là một câu hỏi cho vui, giờ lại thành thứ khiến tôi ngồi suy ngẫm cực kỳ nghiêm túc.
“Mà… thế nào mới gọi là rực rỡ?”
Liệu cứ phải giàu có, nổi tiếng, tài năng hơn người thì mới là một cuộc đời đáng giá? Tôi không chắc nữa. Vì những thứ đó, nhiều khi không hẳn là điều mình thật sự muốn, mà là thứ mình được dạy là nên muốn.
Mall) Loa Kiểm Âm Bluetooth EDIFIER MR3/MR5 I Công Suất 36W | Bluetooth 5.4 |
Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nghe những điều giống nhau: phải học cho giỏi, phải vào đại học, phải thành công, phải làm “ông này bà nọ” để rạng danh gia đình. Một con đường quá quen thuộc, đến mức gần như ai cũng mặc định đó là chuẩn.
Thế nên cái gọi là “rực rỡ” mà người ta hay nói, đôi khi không phải ước mơ của họ, mà chỉ là một tiêu chuẩn được đặt sẵn.
Người ta hỏi nhau những câu rất bình thường:
“Làm nghề gì rồi? Lương bao nhiêu?”
“Khi nào lấy chồng?”
“Bỏ đại học rồi giờ làm gì?”

Nghe thì vô hại, nhưng nhiều lúc lại khiến người ta nghẹt thở. Những thứ tưởng như “ai cũng phải có” dần trở thành áp lực. Những gì mình không có, không đạt được, lại biến thành khuyết điểm. Thành thứ để bị so sánh, bị đánh giá. Có người đã đi rất xa trên con đường mà mình cũng từng muốn đi nhưng mãi không làm được. Có người đang sống một tuổi trẻ nhiệt huyết mà mình đã lỡ mất. Có người đã có gia đình, cuộc sống ổn định.
Còn mình thì sao?
Như một ánh sao le lói giữa bầu trời đêm không nổi bật, không ai để ý, vẫn đang cố gắng phát sáng theo cách của riêng mình. Nhưng càng cố, đôi khi lại càng thấy mình nhỏ bé.
“Lỡ mình không bao giờ được như họ thì sao?”
“Sao người ta đi xa vậy mà mình vẫn ở đây?”
“Nếu thất bại thì sao?”
Nghĩ đến đó, tôi tự nhiên chững lại rồi nhớ ra câu hỏi ban đầu.
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt.
Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Tôi nhận ra, “rực rỡ” không nhất thiết phải là trở thành ai đó lớn lao trong mắt người khác. Đôi khi, nó chỉ là việc mình biết mình đang đi đâu, đang cố gắng vì điều gì và vẫn đủ can đảm để tiếp tục.
Có thể tôi sẽ không nổi tiếng.
Có thể tôi sẽ không giàu nhanh như người khác.
Có thể con đường tôi đi sẽ chậm hơn, vòng vèo hơn.
Nhưng nếu mỗi ngày tôi vẫn tiến lên, vẫn học thêm một chút, vẫn cố gắng tốt hơn hôm qua… thì như vậy cũng đã là một kiểu “rực rỡ” rồi.
Nghĩ đến đó, tôi thấy nhẹ hơn.
Câu hỏi ban đầu bỗng không còn đáng sợ nữa. Biết đâu, rực rỡ không phải là thứ người khác nhìn thấy. Mà là thứ âm thầm lớn lên bên trong mỗi người, qua từng ngày họ vẫn chọn bước tiếp. Giống như một ánh sao le lói giữa bầu trời rộng lớn không chói chang, nhưng vẫn đủ để biết rằng nó đang tồn tại, và vẫn đang phát sáng theo cách của riêng mình.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Xem thêm: Hãy Tận Hưởng Từng Phút Giây Được Sống | Radio Tâm Sự
Bài viết gợi ý
- THỊT HEO CHIÊN GIÒN BÌ trên chảo, giòn tan như ngoài hàng !
...
- Mẹo nhận biết thực phẩm kém chất lượng bạn nên biết
- Back to Work: Sắm Laptop, cày đua TOP, mua Laptop GIGABYTE nhận nhiều quà tặng hấp dẫn
- Ngôi chùa đặc biệt ở Nghệ An, nơi 512 nhà báo liệt sĩ ‘trở về’
- Xe tải cẩu vướng dây điện ở Lâm Đồng, tài xế bị điện giật tử vong
- Minh Vương lóe sáng, Đồng Nai thắng kịch tính tại Thống Nhất
- Cách chụp màn hình máy tính bằng chuột trên máy tính Windows
- OPPO Find N5 vs Find N6: Chênh 20 triệu, và đây là những nâng cấp mà người dùng được hưởng


















