News :
Ưu đãi đến 25%, du lịch quốc tế dễ dàng hơn khi mua eSIM trên app Quà tặng VIP Ngôi sao võ thuật Thành Long (Jackie Chan) suy ngẫm về sai lầm khiến anh bị con trai xa lánh MAM Studio – Terrabook Intro 5 loại hoa nên dùng để cúng ông Công ông Táo Trẻ nuôi con, già chăm cháu Người dùng Facebook sắp phải trả tiền iOS 26.2 hỗ trợ iPad nào? Cách cập nhật iPadOS 26.2 nhanh chóng iOS 26.2 hỗ trợ iPad nào? Cách cập nhật iPadOS 26.2 nhanh chóng Cách em 1 milimet – Tập 4 Uống rượu không lo ảnh hưởng sức khỏe: Bác sĩ tiết lộ “thuốc giải” không cần đến hiệu thuốc iOS 26.2 có lỗi không? Cách khắc phục lỗi trên iOS 26.2 mới Théâtre Sénégalais – La Déchirure (VFC) Loài hoa đang được chị em Hà Nội săn lùng dịp Tết: Giá chỉ bằng bát phở mà sang chảnh như trời Tây, đặt đâu cũng thấy lộc về ‘Gội đầu buổi sáng có thể rút ngắn tuổi thọ’: Bác sĩ nói gì? Lần đầu ghé “phòng thí nghiệm độ bền” iPhone tại Singapore: Tận mắt thấy Apple nhúng nước sôi, quăng quật sản phẩm! Siri iOS 26.2 có những thay đổi gì? Đánh giá Siri trên iOS 26.2 Phát hiện phim của Dương Tử chứa đường lưỡi bò phi pháp Gia đình trái dấu – Tập 29 Hàng loạt sai phạm tại Bệnh viện Đa khoa Bà Rịa Nguyên Phó thủ tướng Đoàn Duy Thành – Chủ tịch đầu tiên của VCCI từ trần Huấn luyện viên đang “khỏe mạnh tuyệt đối” bỗng phát hiện ung thư giai đoạn sớm sau khi làm 1 việc Những loài hoa cát tường nên trưng trong năm Bính Ngọ Tìm hiểu về dòng máy triệt lông Halio và các sản phẩm đáng chú ý iPhone gập sẽ vượt mặt Galaxy Z Fold ở khoản này iPhone 13 Pro Max có nên lên iOS 26.2 không? Luyện khí 3000 năm thuyết minh Tập 15 Thuyết Minh HD Cúng tất niên trước ngày ông Công ông Táo được không? Có con, nhà mới có Tết! Tạo khung ảnh đại diện ảnh bìa Tết Bính Ngọ 2026 mang không khí Tết rộn ràng, xem ngay iPhone XS có lên được iOS 26.2 không? Có nên lên? PHIM KIẾM HIỆP-MAI HOA TUYẾT KIẾM -TẬP 10 Sâu răng nhưng chủ quan, người đàn ông bị hoại tử phần cổ, ngực Ngân hàng, công an cảnh báo: Nhận các cuộc gọi kiểu này, người dân tắt máy ngay iPhone 12 Pro Max có nên lên iOS 26.2 không? Ưu, nhược điểm? Phim Mới 2024 _ THẠCH CẢM ĐANG – Tập 10 _ Phim Bộ Mới Hay Nhất 2024 Uống dầu cá omega-3 trước hay sau ăn thì hấp thu tốt hơn? HONOR Magic V6 đạt chứng nhận 3C: Smartphone gập có sạc nhanh công suất cao nhất từ trước đến nay Mỹ Tâm và Mai Tài Phến từng cãi nhau suýt ‘vỡ tan’ khi làm phim Phim hay – QUÂN SƯ LIÊN MINH |Tập 38 | Phim Bộ Cổ Trang Trung Quốc Hay 2023 Sáng 6/2: Giá vàng giảm 5 triệu đồng/lượng Bé gái 6 tuổi bị “đục” 20 lỗ ở não, suýt thành người thực vật: 5 góc khuất chứa đầy “chất độc vô hình” phải cẩn trọng khi dọn dẹp nhà đón Tết ‘Ông hoàng phòng vé’ bất ngờ báo cưới, danh tính nửa kia gây ngỡ ngàng Bạn Muốn Hẹn Hò – Tập 808 Một gia đình có phong thủy tốt thường có 3 điều không nên động tới: Càng động, vận may càng suy giảm Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái Google Tensor G5 và tăng trưởng ấn tượng giữa khủng hoảng chip Nga ra mắt siêu phẩm mới khiến cả thế giới trầm trồ: Từ linh kiện nhỏ nhất đều có nguồn gốc đặc biệt Sơn Tùng M-TP lần đầu tặng quà Valentine cho fans, ngoài deal hấp dẫn giảm giá 50%, chỉ 1 cơ hội sở hữu bộ quà có chữ ký Phim Chiếu Rạp Móng Vuốt – Tập full Vietsub Chuyện ly kỳ tại siêu dự án điện gió 48.000 tỷ đồng vừa vào tay tỷ phú Phạm Nhật Vượng

Mọi thứ đều vô thường trước vũ trụ bao la


blogradio.vn – Ta chỉ là khách trọ tạm, giữa cuộc hành trình vô định của thời gian. Ngày ta đến, trời không báo. Ngày ta đi, đất cũng lặng. Chỉ có gió – vẫn thổi, mây – vẫn bay, và thế giới – vẫn quay như chưa từng biết ta từng tồn tại. Nhưng có sao đâu. Hạt bụi, dù nhỏ, vẫn phản chiếu ánh sáng khi có nắng. Sự tồn tại của ta, dẫu mong manh, vẫn có thể làm đẹp cho một khoảnh khắc nào đó của đời. Và có lẽ, chỉ cần thế – đã đủ.

***

Có những buổi chiều, tôi ngồi nhìn nắng rót qua khung cửa sổ, thấy từng vệt sáng lặng lẽ đổi màu trên bức tường bám đầy rêu phong xanh rì. Thời gian, ở khoảnh khắc ấy, dường như có hình dạng – mềm như một sợi khói, mong manh như cánh chuồn đang đậu trên giọt nước. Và tôi chợt nghĩ: Phải chăng, tất cả những gì ta đang sống, đang giữ, đang cố níu… rồi cũng chỉ là hư ảnh trong cuộc dâu bể mênh mông này? Vũ trụ quá rộng, đời người quá nhỏ. Giữa bao la của tinh cầu và vô tận của thời gian, ta chỉ như một hạt bụi đang tìm cách khẳng định rằng mình từng tồn tại. Nhưng rồi gió đến – nhẹ thôi – cũng đủ khiến bụi tan.

Người xưa từng nói: “Sắc tức thị không, không tức thị sắc.” Mọi vật sinh ra, đều mang trong mình mầm tan rã. Cái đẹp nào chẳng phai, cái mạnh nào chẳng yếu, cái còn nào chẳng mất. Vô thường không phải lời than, mà là quy luật hiển nhiên. Như bông hoa nở để tàn, như sóng vỗ để tan vào biển, như tiếng cười để rồi lặng lại trong im. Con người, suốt đời đi tìm những điều vĩnh hằng –  một tình yêu không tàn, một hạnh phúc không đổi, một thanh xuân không phai. Nhưng chính trong khát vọng ấy, ta đã quên mất: vẻ đẹp thật sự nằm ở chỗ nó không thể kéo dài. Nếu hoa mãi nở, ai còn chờ mùa xuân? Nếu nắng mãi ấm, ai còn biết thương mưa? Và nếu con người chẳng phai tàn, ai còn biết quý từng phút giây còn được thở? Vô thường – chính là điều khiến cuộc sống có ý nghĩa. Vì có mất nên ta mới giữ. Vì có chia ly nên ta mới học cách yêu trọn vẹn. Vì có giới hạn nên ta mới biết sống sâu.

Đôi khi, tôi ngẩng nhìn bầu trời đêm – nơi ánh sao trải dài như vệt ký ức của vũ trụ. Trái đất, chỉ là một chấm nhỏ trong biển không gian ấy. Còn ta – con người – lại là một chấm nhỏ hơn trong cái chấm nhỏ ấy. Vậy mà ta yêu, ta ghét, ta giành giật, ta tổn thương nhau… như thể mình là trung tâm của vạn vật. Có lẽ, con người buồn là bởi luôn nghĩ mình có thể điều khiển được cuộc đời. Ta quên rằng, đời không thuộc về ta.

Moi Thu Deu Vo Thuong Truoc Vu Tru Bao La

Ta chỉ là khách trọ tạm, giữa cuộc hành trình vô định của thời gian. Ngày ta đến, trời không báo. Ngày ta đi, đất cũng lặng. Chỉ có gió – vẫn thổi, mây – vẫn bay, và thế giới – vẫn quay như chưa từng biết ta từng tồn tại. Nhưng có sao đâu. Hạt bụi, dù nhỏ, vẫn phản chiếu ánh sáng khi có nắng. Sự tồn tại của ta, dẫu mong manh, vẫn có thể làm đẹp cho một khoảnh khắc nào đó của đời. Và có lẽ, chỉ cần thế – đã đủ.

Ta sợ vô thường, bởi ta quá quen với việc níu giữ. Giữ tình, giữ người, giữ ký ức, giữ cả những điều đã lặng im từ lâu. Nhưng càng giữ, ta càng thấy đời nặng. Có những thứ chỉ khi buông, mới thấy lòng nhẹ tựa gió. Buông không phải là quên mà là cách ta chấp nhận: mọi thứ đều có lúc phải đổi thay. Người đi, là vì con đường đã đến cuối. Giấc mơ tàn, là vì bình minh đã đến. Ngay cả nỗi đau, cũng chỉ là khách ghé thăm, không ở mãi trong tim ta được. Chúng ta chỉ thực sự lớn khi biết mỉm cười với mất mát. Khi nhìn lại những điều từng khiến mình rơi nước mắt, mà lòng không còn gợn sóng. Khi hiểu rằng, đời không cho ta điều ta muốn, nhưng luôn cho ta điều ta cần để trưởng thành.

Thời gian là họa sĩ kiệm lời, nhưng tuyệt diệu nhất. Nó vẽ nên nếp nhăn trên gương mặt ta, để nhắc rằng thanh xuân đã đi qua. Nó xóa dần dấu chân của người từng thương, để lòng ta học cách tự đứng. Nó cắt gọt, mài giũa, làm ta rách nát – rồi lại lành – bằng những vết sẹo tinh khôi. Thời gian không tàn nhẫn. Nó chỉ công bằng, vì chính nhờ nó, ta mới biết thế nào là thương, là nhớ, là tiếc, là thôi. Nếu không có thời gian, làm sao ta nhận ra mình đã từng hạnh phúc đến thế? Thời gian – chính là bàn tay vô hình nhào nặn con người. Nó lấy đi tuổi trẻ, để trao lại sự bình thản. Lấy đi ngây thơ, để trả về hiểu biết. Lấy đi những gì ta yêu, để ta học cách yêu mà không cần sở hữu.

Có người nói: “Hiểu được vô thường, sẽ thấy đời nhẹ.” Nhưng hiểu thôi chưa đủ – phải chạm được vào vô thường. Chạm trong cách ta nhìn giọt sương tan, trong cách ta tiễn một người đi, trong cách ta ngồi lại giữa đêm và nghe tim mình đập. Khi ấy, ta thấy mọi điều đều đáng quý – kể cả nỗi buồn. Vì nỗi buồn khiến niềm vui có nghĩa. Vì chia ly khiến gặp gỡ thêm sâu. Vì cái chết khiến sự sống trở nên thiêng liêng. Vô thường dạy ta biết cúi đầu, biết nói lời cảm ơn, biết thương lấy hiện tại – vì giây sau thôi, nó có thể hóa thành quá khứ. Không có gì là mãi mãi. Chỉ có tình người, khi đủ sâu, mới vượt qua được giới hạn của thời gian.

Khi ta thôi đòi hỏi cuộc đời phải yên ả, thì lòng mới thật sự bình yên. Khi ta thôi chạy theo cái không giữ được, ta mới thấy điều mình có là đủ. Vô thường không cướp mất gì cả – nó chỉ nhắc ta về bản chất của mọi điều: Cái đẹp là để ngắm, không để giữ. Hạnh phúc là để sống, không để sợ mất. Và đời người là để đi, không để ở mãi một nơi. Người biết sống không phải là người tìm cách thắng thời gian, mà là người sống trọn trong từng khoảnh khắc nó trôi. Họ không sợ mất, vì biết: mất cũng là một dạng còn.Còn trong ký ức, trong thương nhớ, trong vết sẹo – nơi cuộc đời hóa thành điều đáng để kể.

Tôi từng sợ thời gian, sợ đổi thay, sợ mất mát. Nhưng càng sống, tôi càng hiểu: vô thường không phải kẻ thù, mà là người bạn thật. Nhờ vô thường, ta biết trân quý từng phút giây có mặt, ta cũng dám nói lời “cảm ơn”, ta thấm nhuần câu nói: đời người, suy cho cùng, không cần dài – chỉ cần sâu. Vũ trụ bao la, đời người bé nhỏ. Nhưng trong cái bé nhỏ ấy, ta vẫn có thể tạo ra một vũ trụ riêng – bằng lòng biết ơn, sự dịu dàng và ánh sáng nhỏ bé trong tim. Khi ánh sáng ấy còn, dù vô thường đến đâu, đời vẫn đáng sống.

© Lam – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chuyện Hợp Tan Như Gió Cứ Đến Rồi Đi | Radio Tâm Sự