News :
Diana Unicharm thông tin về lô mỹ phẩm dung dịch phụ nữ bị thu hồi Chú rể trả lại phong bì cho bạn thân giữa tiệc cưới, khách mời ngỡ ngàng Tết lên A – Xài cực đã: Tham gia khảo sát, nhận ngay lì xì 500K Thông tin iPhone mới bất ngờ lộ diện Sau khi ký hợp đồng lao động điện tử thì có bắt buộc gửi về Nền tảng để gắn ID không? Cụ ông 72 tuổi sống một mình nhiều năm vẫn mắc giang mai: BS chỉ ra “con đường lây bệnh” nhiều người Việt bỏ qua Mổ mắt miễn phí, trao lại ánh sáng cho bệnh nhân nghèo Nghỉ hưu, bán nhà phố về quê tận hưởng, ai ngờ lương hưu 37 triệu đồng/tháng vẫn không đủ sống Đi đâu cũng về nhà [CES 2026] Acer mở rộng toàn diện hệ sinh thái công nghệ: Từ gaming gear, màn hình đến e-mobility và máy trạm AI Công ty Đồ hộp Hạ Long lên tiếng về thông tin liên quan thịt lợn bệnh Cục Chăn nuôi và Thú y nói gì về thịt heo bệnh thành sản phẩm của Công ty Đồ hộp Hạ Long? Nghiên cứu mới chỉ ra thời điểm nên chạy bộ Các dự án giao thông là động lực tăng trưởng mạnh mẽ, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết của Đảng Sắm tết sớm – Lì xì to: TGDĐ tung hàng ngàn mã giảm online lên đến 1 triệu Sau nhiều năm hoạt động độc lập, Realme chính thức quay trở về làm thương hiệu con của OPPO Viettel lãi 56.800 tỷ đồng năm 2025, đặt mục tiêu đến 2030 là trở thành tập đoàn công nghệ toàn cầu Hé lộ kết quả kinh doanh năm 2025 của Vietcombank Clip bảo vệ Bệnh viện Bạch Mai ném chăn người nhà bệnh nhân gây “bão” mạng: Bệnh viện nói gì? Trường ĐH Y Dược TPHCM hướng tới top 100 trường ĐH hàng đầu châu Á Giúp việc bất ngờ mang bầu, tôi mệt mỏi vì lời đàm tiếu của hàng xóm 5 loại hoa bị cho là mang “vận rủi”, nên tránh cắm trong nhà dịp năm mới 2026 Chồng bỏ đi 10 năm theo người khác nay xin quay về, tôi có nên cho cơ hội? CES 2026: ASUS Republic of Gamers giới thiệu dải sản phẩm laptop gaming đột phá Cựu nhân viên Apple tiết lộ sai lầm lớn nhất của người dùng iPhone Phó Giám đốc Trung tâm Đột quỵ, Bệnh viện Bạch Mai: Vào mùa lạnh, có 3 thời điểm dễ xảy ra đột quỵ nhất Trước vụ án thịt nhiễm bệnh tại Đồ hộp Hạ Long: Cổ đông ngoại bán sạch cổ phiếu, Chủ tịch và Kế toán trưởng đồng loạt từ nhiệm Pate lợn có 5 dấu hiệu này, người bán chèo kéo mấy cũng nên đặt xuống và quay lưng Ngộ độc do nhầm nấm rơm với nấm dại: Bác sĩ lên tiếng cảnh báo Những dấu hiệu người dùng Facebook cần đổi mật khẩu ngay 5 trường hợp bị Vietcombank, VietinBank, Agribank… ngừng toàn bộ giao dịch rút/chuyển tiền Samsung cảnh báo: điện thoại, laptop sắp tới khó tránh tăng giá vì “cơn khát” AI Người lao động nước ngoài làm việc tại Việt Nam nhưng không có giấy phép lao động thì hợp đồng đã giao kết có bị vô hiệu không? MIT-Harvard tổng hợp thành công hợp chất nấm chống ung thư Dự tiệc tất niên ở công ty vợ, chồng mất ăn mất ngủ vì câu nói bâng quơ Boot Lenovo là gì? Cách vào BIOS, Menu Boot Lenovo cực đơn giản Hướng dẫn cách đăng ký gói cước 5GSPORT để bạn xem bóng đá nét căng, không lo giật lag Màn hình iPhone bị tối: Nguyên nhân và cách khắc phục nhanh Quốc tế coi Việt Nam là điểm sáng ổn định vĩ mô và tăng trưởng kinh tế Giá iPhone X hiện nay bao nhiêu? Có còn đáng mua trong năm 2026? iPhone 17 “cân cả làng” flagship Trung Quốc: Doanh số vượt tổng Xiaomi, Huawei, OPPO cộng lại Cách dùng Google Dịch hình ảnh trên điện thoại cực nhanh Wealthcons được vinh danh trong Top 500 doanh nghiệp tư nhân lớn nhất Việt Nam Kiểm tra nhà bếp và phòng tắm ngay! 10 thứ phải VỨT BỎ ngay cả khi chưa hỏng vì dễ chứa độc tố, vi khuẩn Nestlé chủ động thu hồi sản phẩm nhằm mục đích phòng ngừa ‘Anh thì hợp em nhưng nhà anh thì không’: Lời từ biệt của cô gái 24 tuổi sau buổi ra mắt đầy bão táp Nga đưa “mắt thần” vào lò phản ứng hạt nhân: Hiệu quả gấp 3 lần con người, gây chấn động ngành năng lượng [CES 2026] Acer ra mắt loạt laptop AI Copilot+ PC, trải dài mọi phân khúc Thông tin mới về bảo hiểm y tế người dân cần biết 5 món từ thịt lợn dễ bị trà trộn thịt bệnh, trong đó có pate

Một đời đi tìm chỗ đứng


blogradio.vn –  Có những ngày tôi vẫn tự ti, vẫn so sánh mình với người khác, vẫn thấy mình như kẻ đi lạc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn mắng nhiếc chính mình. Tôi chỉ nói thầm: không sao cả, mình vẫn đang ở đây. Tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng rất quan trọng: “Không phải ai cũng có một điểm xuất phát công bằng. Và cuộc đời không phải là một cuộc đua mà ai đến trước cũng là người thắng”

***

Có những câu chuyện không phải nói ra để được thương hại, mà để người nói học cách thôi làm tổn thương chính mình. Đây là một câu chuyện như thế.

 Có những đứa trẻ lớn lên từ rất sớm, không phải vì thông minh, mà vì quá quen với việc ở một mình. Tôi là một đứa như vậy.

 Từ những năm tiểu học, căn nhà rộng nhưng thiếu vắng bóng người. Bố mẹ thì bận đi làm, anh trai tôi khi đấy còn đi học, còn tôi ngày nào cũng cắp sách tới trường rồi về nhà với cô giúp việc, với ông nội, và với rất nhiều khoảng lặng không ai gọi tên.

 Khi người ta quen với im lặng quá sớm, họ sẽ học cách tự chịu đựng, trước cả khi học cách được yêu thương.

 Những lúc anh trai tôi không phải đến trường là lúc tôi được chỉ dạy cách vo gạo nấu từng nồi cơm, chiên từng quả trứng, nấu từng nồi canh, để vượt qua những ngày tháng thiếu vắng sự chăm sóc từ bố mẹ. Tuổi thơ của tôi không thiếu vật chất, nhưng thiếu một thứ khó có thể đo được đó là cảm giác an toàn và sự sẻ chia.

 Tôi từng chứng kiến bố mẹ cãi vã, từng thấy ranh giới gia đình chao đảo, từng sợ rằng mọi thứ mình đang có có thể vỡ bất cứ lúc nào. Rồi mọi chuyện lại “ổn”, nhưng nỗi sợ thì vẫn ở lại.

 Lớn hơn một chút, tôi bắt đầu nổi loạn theo cách rất lặng lẽ. Lơ là học hành, ham chơi, không còn tin vào những khuôn mẫu người lớn vẽ ra. Tôi từng bỏ ngang một kỳ thi quan trọng chỉ vì một câu nói xúc phạm từ người lẽ ra phải bảo vệ học trò.

 Tôi bước tiếp với một lựa chọn nửa vời: học một ngành không vì đam mê, chỉ vì nghĩ nó dễ, vì nghĩ bằng cấp cũng chỉ là tờ giấy. Nhưng sâu xa hơn, đó là vì bố mẹ tôi không muốn tôi đi xa khỏi căn nhà này. Họ sợ tôi sẽ gặp khó khăn, sợ tôi bị dụ dỗ giữa đời.

D6Gfit 0821

 Rồi tôi bước vào năm nhất khi bản thân đã đủ trưởng thành , nhận thức được những điều xung quanh thì đấy là lúc ông nội tôi rời xa thế giới này , người đã từng chắt chiu từng đồng , giấu từng miếng bánh ngon đã không còn bên cạnh tôi nữa . Cùng năm đó, tôi cũng tự tay khép lại mối tình đầu .

 Hai sự mất mát đến cùng lúc khiến tôi hiểu ra một điều: có những thứ mất rồi, chúng ta sẽ không thể nắm giữ lại được nữa.

 Sau nhiều biến cố, tôi bỏ dở việc học. Những cuộc đấu tranh tư tưởng với bố mẹ bắt đầu xảy ra , tôi rời khỏi căn nhà ấy và mang theo một quyết định chưa thật sự chắc chắn, để bước ra một xã hội đầy chông gai và thử thách.

 Công việc đầu tiên của tôi là thứ đã thay đổi tôi hoàn toàn. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu đồng tiền khó kiếm đến mức nào, và ngoài kia con người ta đã phải cực khổ ra sao để sống. Quan trọng hơn cả, tôi được gặp những con người xa lạ, những tầng lớp khác nhau trong xã hội. Họ dạy tôi cách ứng xử, cách tồn tại, cách sống sót giữa đời. Tôi đã từng trốn vào nhà vệ sinh để khóc. Không phải vì nhớ nhà, mà vì lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là tự đứng trên đôi chân mình.

 Tôi nhận ra rằng, những năm tháng tôi cắp sách đến trường, là những năm tháng bố mẹ tôi nai lưng ra kiếm từng đồng để nuôi tôi lớn lên. Tôi thay đổi dần. Từ một đứa nhút nhát, chơi bời , vô lo vô nghĩ , tôi đã học cách nói chuyện với người lạ, đứng trước đám đông để thể hiện những ưu điểm của bản thân , học cách quản lý thời gian và tiền bạc, quan trọng nhất là tôi học được cách chịu trách nhiệm với bản thân mình .

 Rồi tôi lại yêu, lần này bằng tất cả những gì mình có: thời gian, công sức và cả những lựa chọn quan trọng trong đời. Nhưng tình yêu ấy kết thúc nhanh đến mức tôi không kịp hiểu vì sao. Cùng lúc đó, tôi thất nghiệp. Tôi như rơi xuống đáy của vực thẳm . Không việc làm ; không tình yêu ; không phương hướng , tôi như đã mất đi tất cả . Gần 30 tuổi, nhìn bạn bè yên bề gia thất, tôi chỉ còn lại những câu hỏi không lời giải đáp:

“Có lẽ đây là hình phạt cho những năm tháng của tuổi trẻ chăng ?”

“Tại sao tôi đã chăm chỉ thay đổi đến vậy rồi mà mọi chuyện không hay cứ xảy ra với tôi vậy”

 May mắn thay, có lẽ do sự hoạt bát và biết lấy lòng người khác tôi đã có một công việc mới, những người đồng nghiệp gần gũi, thân thiện và tử tế đến mức tôi coi họ như người nhà

 Lần đầu tiên, tôi cảm thấy yêu thích công việc đến như vậy . Mọi người ở đây luôn hỗ trợ , quan tâm và chỉ bảo tôi như anh em trong nhà . Có những lúc tôi đi làm từ sáng đến tối , rồi tranh thủ chạy đi học thêm . Thì thấy trên bàn các anh chị đã chừa tôi phần ăn của buổi trưa để ăn có sức mà tiếp tục , có lẽ vì tôi làm việc xa nhà, lại phải lo nhiều chi phí, nên mọi người luôn để ý và giúp đỡ tôi theo cách âm thầm nhất. Không ai nói gì lớn lao. Nhưng chính những điều nhỏ như vậy khiến tôi lần đầu tiên cảm nhận được sự quan tâm mà không đi kèm kỳ vọng.

 Tôi đã làm việc quên thời gian, không phải vì tham vọng, mà vì đó là nơi tôi không phải đối diện với nỗi trống rỗng của chính mình. Rồi sau bao kì vọng và sự tin tưởng của mọi người , tôi đã được trao cho 1 vị trí tốt hơn trong công ty . Và cũng chính lúc đó, có lẽ là sự khởi đầu của những đau thương sau này.

Gui Toi Minh Va Cau

 Tôi bắt đầu cảm thấy áp lực, kỳ vọng và cảm giác không đủ giỏi đè nặng lên một người đã mệt từ rất lâu. Khi tôi đang chênh vênh và mọi thứ đang đè nặng lên tôi , thì đấy là lúc bố tôi đổ bệnh nặng . Khoảnh khắc nhìn bố nằm trong phòng hồi sức, giữa máy móc và dây dợ lạnh lẽo, tôi hiểu thế nào là bất lực. Người từng là chỗ dựa lớn nhất đời tôi giờ đây yếu ớt đến đau lòng.

 Khi bố tôi đã trải qua thập tử nhất sinh . Cũng là lúc tôi mất phương hướng hoàn toàn.. Tôi dừng công việc, ở nhà chăm bố phụ mẹ, và lần đầu tiên trong đời phải đối diện với chính mình: một người không tình, không việc, không tiền, và một trái tim đầy vết xước.

 Khi đi ra ngoài tôi phải vác bộ mặt tươi cười và những câu nói vô tri , nhưng khi về nhà tôi chỉ muốn nhốt 1 mình vào góc tối , những suy nghĩ tiêu cực bắt đầu bủa vây. Có một giai đoạn trong đời, người ta không còn hỏi mình muốn gì, mà chỉ tự hỏi:

“Mình còn chịu được bao lâu nữa?”

 Tôi không sụp đổ theo cách ồn ào. Tôi chỉ rút mình lại. Không giải thích. Không hy vọng. Chỉ im lặng tồn tại.

 Cho đến khi tôi nhận ra: chính việc luôn cố tỏ ra ổn mới là thứ làm tôi kiệt sức. Tôi bắt đầu ở lại với chính mình, không bằng những khẩu hiệu tích cực, mà bằng những điều rất nhỏ. Ở lại với những buổi sáng không vội. Ở lại với những bữa ăn không ngon miệng. Ở lại với cả những suy nghĩ tiêu cực mà không vội xua đuổi.

 Lần đầu tiên, tôi cho phép mình không cần phải tiến lên. Tôi không còn ép mình phải yêu ai đó để chứng minh rằng mình ổn. Tôi cũng không vội tìm một công việc chỉ để lấp đầy khoảng trống.

 Có những ngày tôi vẫn tự ti, vẫn so sánh mình với người khác, vẫn thấy mình như kẻ đi lạc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn mắng nhiếc chính mình. Tôi chỉ nói thầm: không sao cả, mình vẫn đang ở đây. Tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng rất quan trọng:

“Không phải ai cũng có một điểm xuất phát công bằng.

Và cuộc đời không phải là một cuộc đua mà ai đến trước cũng là người thắng”

 Việc đứng dậy của tôi không ồn ào, không có tiếng vỗ tay. Nhưng mỗi ngày trôi qua mà tôi vẫn còn ở đây, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn cố gắng sống tử tế, với tôi đã là một chiến thắng.

 Giờ đây, tôi không dám nói mình đã ổn. Nhưng tôi biết mình đang tốt hơn hôm qua.

 Tôi chưa có gì trong tay, nhưng ít nhất, tôi đã có lại chính mình.

“Sống chậm lại”

 Có lẽ tôi nên sống chậm lại, để hiểu rõ bản thân hơn, để lắng nghe chính mình nhiều hơn. Tôi đã dành gần như cả một đời để đi tìm một vị trí đặc biệt ở một nơi nào đó. Và đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng: có lẽ nơi mình cần ở nhất, chính là ở lại với bản thân mình.

© Thành Lê – blogradio.vn


Để lại một bình luận