News :
Apple mở màn năm 2026: Bùng nổ ‘bom tấn’ hay lặng lẽ? Có con, nhà mới có Tết! Bộ GD-ĐT sắp tiến hành khảo sát năng lực tiếng Anh của giáo viên Anh Tú Atus tiết lộ áp lực ở tuổi 33, trả món nợ với danh hài Trường Giang iPhone cũ nhận bản vá bảo mật quan trọng từ Apple Dịch vụ Internet vệ tinh Starlink ra mắt tại Hàn Quốc, giá từ 1,5 triệu đồng Nhận định MU vs Tottenham: Quỷ đỏ tiếp đà thăng hoa Bộ Công an cảnh báo ‘nhảy múa săn kèn’ gây mất trật tự, an toàn giao thông 5 cách làm món ngon từ chân gà đơn giản, hấp dẫn như ngoài hàng Thung lũng đẹp như phim cổ trang, điểm check-in mới ở Ninh Bình Chi tiết các điểm bắn pháo hoa chào đón Tết Nguyên đán 2026 tại TP.HCM Cách sạc pin iPhone đúng cách để pin bền lâu, ít chai Colorful ra mắt iGame X870E VULCAN OC phá kỷ lục Ryzen 6 Cách chuyển dữ liệu từ laptop cũ sang laptop mới đơn giản, nhanh chóng Người giàu nhất lịch sử Elon Musk cảm thán ‘Tiền không mua được hạnh phúc’ Những khác biệt giữa Xiaomi 17 Ultra với Xiaomi 15 Ultra, người dùng có nên chờ đợi? Ubisoft “khai tử” Prince Of Persia Remake, thế mà không chịu “rút phích” một tựa game phát triển 18 năm chưa xong Từ ngày 1/3/2026: Vietcombank, VietinBank, Agribank… dừng hoạt động ứng dụng ngân hàng đối với các thiết bị sau Dùng thử chuột HyperWork Silentium Gen 2: Con lăn ngang, pin 70 ngày và cái giá dưới 500.000 đồng khiến tôi bất ngờ 3 nét tướng “vàng” nơi công sở: Nhìn là biết ai dễ thăng chức, sự nghiệp lên hương Việc sử dụng hợp đồng lao động điện tử thay thế cho hợp đồng lao động bằng văn bản giấy được khuyến khích trong những vấn đề nào? Hướng dẫn kiểm tra IMEI Xiaomi & Check bảo hành chính xác Uống rượu tối hôm trước, hôm sau thổi nồng độ cồn có lên không? Nữ nội trợ U.70 táo bón suốt 10 năm phải cắt gần như toàn bộ đại tràng Rốt cuộc đi bộ bao nhiêu phút mỗi lần là tốt nhất? Cách bao sái bàn thờ, rút tỉa chân nhang đón 2026 tránh phạm phong thủy Tương lai không cần làm việc nhà của con người Trẻ nuôi con, già chăm cháu Giáo sư Ngô Bảo Châu rời Mỹ, gia nhập đại học hàng đầu châu Á ‘Đồng hồ đếm ngược’ tập 4: Thành nhận nhiệm vụ đầu tiên từ thần chết 6,7 triệu vụ tấn công lừa đảo, lời cảnh tỉnh cho người mua hàng online Chuyên gia nước ngoài hiến kế thúc đẩy hệ sinh thái blockchain Việt Nam Nhận định bóng đá Barca vs Mallorca, vòng 23 La Liga Bắt Trương Thị Hồng trong đường dây mua bán hóa đơn khống nghìn tỷ Tiệc tân niên đẳng cấp tại The Reverie Saigon Đặc sản đón năm mới ở Điện Biên ăn giòn rụm, khách đặt ship 500km về làm quà 4 cách làm kim chi chuẩn vị Hàn Quốc, ăn ngon lại dễ chế biến Hòn đảo nào ở Gia Lai chỉ cách bờ biển 24km, cảnh đẹp như phim khiến du khách mê mẩn “không muốn về” Tổng Bí thư Tô Lâm dự Lễ tuyên dương Bí thư Chi bộ xuất sắc và trao Giải Búa liềm Vàng lần thứ X Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh! Tải EVKey – Hướng dẫn cài đặt và sử dụng bộ gõ tiếng Việt chi tiết AMD, Qualcomm nghiên cứu SOCAMM cho sản phẩm AI thế hệ mới Cách giải phóng RAM laptop đơn giản, hiệu quả Tỷ phú Elon Musk tiên đoán thế giới cũ sắp khép lại, một ‘cơn sóng thần siêu nhanh’ có thể thay đổi tương lai nhân loại Tải sticker Tết Zalo 2026 nhanh chóng để trò chuyện đầu năm thêm vui, xem ngay WAG Academy chính thức trở thành tân vương Vietnam League 2025: “đòn đánh quyết định” thuộc về SHIRYU! Rò rỉ dữ liệu Instagram ảnh hưởng đến 17,5 triệu tài khoản người dùng Bỏ tiền mua… ảnh chụp màn hình iPhone: Trào lưu lạ của giới trẻ thời “sống ảo” Cuộc Vui Cô Đơn Đau Ở Đây Này – Nal | Official MV

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!


blogradio.vn – Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

 ***

Đêm ấy, Hà Nội bước sang tháng Năm. Cơn mưa đầu hạ vừa dứt, bầu trời trong và cao đến lạ. Ánh đèn đường nhuộm nền đất một màu vàng nhạt, vài vũng nước còn đọng lại, lấp lánh như chưa kịp quên cơn mưa hối hả vừa qua.

Chúng mình gặp nhau lần đầu vào một đêm như thế.

Con đường rực hoa bằng lăng tím trải dài trước mắt. Anh khác hẳn với những gì em từng tưởng tượng. Ở tuổi hai mươi tám, anh mang dáng vẻ điềm tĩnh của một người đàn ông đã đi qua nhiều hơn một lần tổn thương. Đôi mắt anh sâu, trầm, như luôn giữ lại cho riêng mình những điều không dễ gọi tên.

Em lén nhìn anh trong khoảnh khắc anh chăm chú lái xe. Những ngón tay thon dài đặt hờ trên vô lăng, bình thản và chắc chắn. Chúng mình không nói với nhau quá nhiều. Sự im lặng giữa hai người không hề gượng gạo, mà giống như một khoảng lặng cần thiết để cảm xúc tự tìm thấy chỗ đứng.

Con đường hôm ấy dường như hẹp lại. Anh dừng xe, quay người nắm lấy tay em. Dưới ánh đèn vàng nhạt và ấm áp, anh khẽ ôm lấy khuôn mặt em, nhìn sâu vào đôi mắt em rất lâu.

Anh nói rằng, tấm ảnh của em đã giữ anh lại. Rằng anh đã dừng ở đó rất lâu, bởi trong ánh nhìn ấy có điều gì đó vừa mong manh, vừa nhẫn nại. Một nỗi buồn không ồn ào, nhưng đủ sâu để khiến người khác muốn ở lại.

Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Em chưa từng nhìn sâu vào đôi mắt ai lâu đến vậy. Nhưng vào giây phút đó, em nhìn thấy anh – và nhìn thấy chính mình phản chiếu trong ánh mắt anh.

Hinh Anh Dep Nhat Thuong Mang Den Nhieu Suy Nghi Nhe Nhang Va Sau Lang

Có lần, người ta hỏi em: vì sao em ít khi nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Em chỉ cười, nói rằng: mình không muốn nhìn thấy quá rõ những điều người khác đang cố giấu.

Nhưng nếu một ngày nào đó anh hỏi em, anh là người đàn ông như thế nào trong mắt em, em nghĩ… đôi mắt này sẽ trả lời thay cho mọi lời nói.

Mãi về sau, khi chúng mình ở bên nhau đủ lâu, em mới hiểu vì sao anh có ánh nhìn sâu đến thế. Em gọi điều đó là chất liệu của hạnh phúc.

Một người chưa từng đi qua cô đơn thì không thể hiểu hết nỗi cô đơn của người khác. Một người chưa từng bước một mình trong đêm tối thì khó có được sự thấu cảm dịu dàng đến vậy.

Chúng ta đều mong hạnh phúc, chẳng ai lựa chọn khổ đau. Nhưng có lẽ, nếu khổ đau không từng ghé qua, hạnh phúc sẽ lặng lẽ rời đi mà ta không kịp nhận ra mình đã từng có nó trong tay.

Khi chúng mình bước sang tuổi ba mươi – cái tuổi đã đi qua nhiều hơn một lần thương tổn, dịu lại và thâm trầm hơn – em vẫn giữ cho mình một thói quen rất yêu: viết thư tay cho anh.

Viết thư tay, với em, không chỉ là gửi đi những lời yêu thương, mà còn là cách để em soi chiếu chính mình trong tình yêu của hai chúng ta. Để em học cách trưởng thành hơn, đủ vững vàng để có thể dìu bước cùng anh qua những tháng ngày chông chênh của cuộc sống.

Chúng mình không còn mộng mơ như khi hai mươi tuổi. Nhưng với em, quãng thời gian được gặp anh, yêu anh và được anh yêu, vẫn là những ngày tháng hạnh phúc nhất đời mình. Và nếu ai đó hỏi em thế nào là hạnh phúc, em sẽ kể về những ngày tháng có anh.

Ngày hôm đó, vào một buổi đầu thu, em khoác nhẹ chiếc áo mỏng, nắm tay anh đi trên con phố quen. Gió thoảng qua rất khẽ, những chiếc lá rơi xào xạc dưới chân, cả con phố như khoác lên mình một lớp áo mỏng, dịu dàng chuyển mùa.

Mặt hồ loang một lớp sương mờ. Em bất giác nép lại gần anh hơn, như tìm cho mình một nơi trú ẩn rất riêng. Nắm tay anh trong buổi chiều mùa thu ấy, em mới hiểu: hạnh phúc không phải là điều gì lớn lao, mà là sự hiện diện của hai người trong đời nhau, là cùng đồng hành và dìu bước.

Ly cà phê đặt trên bàn, vị đắng lan nơi đầu lưỡi. Nhưng em không thấy đắng. Em chỉ cảm nhận được một dư vị rất yên trong tim mình.

Rồi em kể anh nghe về cách em nhìn cuộc sống, về sự nhạy cảm quá mức của chính em. Rằng em thích ngắm mưa, thích mơ mộng, thích sống trong thế giới do chính mình tưởng tượng ra.Nhưng em cũng hiểu sự khắc nghiệt trong ánh nhìn của   nhiều người khác – khi người ta cho rằng sống quá nhạy cảm là xa rời thực tế, và xa rời thực tế thì rất dễ lạc lối.

Vì thế, em thường giấu kín những suy tư của mình, chỉ để tránh những tổn thương không cần thiết. Nhưng trước anh, em lại trần trụi tất cả. Anh luôn mong em được là chính mình. Và chính điều đó khiến em yêu anh bằng một tình yêu rất lành lặn – bởi anh đã chạm vào con người thật của em bằng sự dịu dàng và tôn trọng.

Hinh Anh Mua Dong Lanh

Mùa thu đi qua rất khẽ. Tháng Mười Hai gõ cửa. Gió từ mặt hồ thổi về, khiến em bất giác rùng mình vì cái lạnh đầu đông, mưa phùn rất nhỏ nhưng đủ để không khí hạ thấp xuống vài độ. Cái lạnh ấy không chỉ nằm trong không khí. Nó len vào giữa chúng mình, âm thầm và chậm rãi, như thể cả hai đều cảm nhận được điều gì đó đang đổi khác, nhưng không ai đủ can đảm gọi tên.

Chúng mình ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê quen. Vẫn là góc bàn cũ, vẫn là ánh đèn vàng dịu, anh im lặng, không nhìn vào mắt em như cách anh từng nhìn.

Em cũng im lặng. Có điều gì đó lan ra giữa hai người, rồi rơi xuống, vỡ tan như những mảnh thủy tinh mỏng và sắc.

Anh nói, bằng giọng rất khẽ, rằng anh mệt. Rằng anh không còn đủ sức để nắm tay em đi tiếp như trước. Không phải vì anh hết thương, mà vì anh sợ mình làm em buồn thêm nữa.

Em không khóc ngay.
Em chỉ lặng người, như thể tim mình vừa chạm phải một vết cắt rất mảnh, nhưng rất sâu.Em hiểu. Em luôn hiểu. Nhưng hiểu không đồng nghĩa với việc không đau.

Em gật đầu. Ánh mắt vô thức dừng lại ở một khoảng không nào đó, nơi em biết mình không còn níu được gì nữa.

Khi đứng dậy rời đi, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán em, như bao lần trước.
Chỉ khác là lần này, em biết — đó là lần cuối.

Ngoài kia, gió mùa đông thổi qua mặt hồ. Em đứng yên rất lâu, nhìn theo bóng anh khuất dần trong dòng người vội vã. Đêm ấy, em về nhà rất muộn, để mặc cái lạnh phả vào hai gò má đỏ ửng bởi nước mắt lạnh buốt. Căn phòng tối chỉ có ánh đèn vàng hắt vào từ khung cửa sổ một cách trống trải. Em mở ngăn kéo cũ, lấy ra những lá thư đã viết cho anh nhưng chưa từng gửi.

Nét mực vẫn còn đó, ngay ngắn và chậm rãi, như thể em đã từng tin rằng chỉ cần viết đủ lâu, anh sẽ ở lại.

Em gấp lá thư cuối cùng, đặt vào phong thư, rồi cất đi.

Có những lời không cần được nói ra. Có những yêu thương không cần đi tiếp.

Từ khoảnh khắc ấy, em hiểu ra một điều rằng, cuộc đời dài rộng tới như thế, giữa hàng vạn nhân duyên trên đời, có thể gặp được nhau, yêu thương nhau, đã là một phép màu. 

Mùa đông năm ấy, em học cách bước đi một mình. Không oán trách. Không níu kéo. Chỉ mang theo những kỷ niệm đủ ấm, để trái tim mình không hoá lạnh giữa những ngày gió về. Có những buổi sáng mùa đông, ánh bình minh tràn qua ô cửa sổ, rơi xuống nền nhà một vệt sáng mỏng. Em ngồi yên rất lâu, nghe lòng mình dịu lại, không còn đau như những ngày đầu, nhưng cũng chưa từng quên.

Em nhận ra, tình yêu không phải lúc nào cũng kết thúc bằng việc ở lại. Có những yêu thương chỉ đủ để đi cùng nhau một đoạn đường, rồi dừng lại đúng lúc, để ký ức không trở nên méo mó.

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc.
Em không kể về những ước mơ lớn lao, cũng không kể về tương lai. Em chỉ kể về những ngày tháng có anh – khi em được là chính mình, được yêu thương một cách dịu dàng, và được nhìn thấy bản thân trong ánh mắt của một người khác.

Có thể chúng mình không đi cùng nhau đến cuối. Nhưng anh đã từng ở đó, trong một đoạn đời rất đẹp của em.

Mùa đông lại về. Thành phố vẫn đông người qua lại. Em bước đi chậm hơn, lòng nhẹ hơn, không còn chờ một phép màu nào nữa.

Vì em hiểu, phép màu lớn nhất mà cuộc đời từng dành cho em…
chính là, đã từng có anh.

Top of Form

Bottom of Form

© Đông Thảo – blogradio.vn


Để lại một bình luận