blogradio.vn – Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
***
(Tiếp theo phần 16)
Chương 17: Những năm tháng đã qua
Buổi sáng đó, tôi đứng trong cửa hàng của mình, tay xếp lại mấy gói đường mới nhập. Ánh nắng sớm chiếu qua khe cửa, rơi thành từng vệt mỏng trên nền gạch. Ngoài kia, chợ bắt đầu đông, tiếng người gọi nhau, tiếng xe đẩy lách cách những âm thanh rất quen.
Tôi dừng tay lại một chút. Ở kiếp trước, vào đúng khung giờ này, tôi cũng đứng sau quầy hàng. Nhưng khi ấy, lòng tôi lúc nào cũng căng, như đang giữ thăng bằng trên một sợi dây rất mảnh. Tôi sợ sai, sợ thiếu, sợ nếu mình chậm một bước thì cả nhà sẽ đảo lộn. Tôi sống bằng sự cảnh giác kéo dài, quen đến mức không còn nhận ra mình đang mệt.
Còn bây giờ, tôi đứng yên, hít một hơi thật sâu. Tôi biết, nếu có sai sót, tôi có thể sửa. Nếu có chậm, tôi có thể đợi. Không có ai ở phía sau đẩy tôi đi nữa.
Tía ghé qua cửa hàng khi nắng đã lên cao. Ông đứng nhìn tôi xếp hàng một lúc, rồi hỏi: “Hôm nay nhập nhiều vậy?”. “Tại mấy bữa nữa sẽ đông,” tôi đáp. Tía gật đầu. “Ừ. Con tính vậy là đúng.”
Câu nói ấy rất bình thường. Nhưng nó chạm vào tôi theo một cách khác. Ở kiếp trước, tôi đã làm đúng rất nhiều lần, nhưng hiếm khi được thừa nhận. Còn bây giờ, tôi chưa cần chứng minh điều gì lớn lao, vẫn được tin.
Quang Hùng Studio
Một lát sau, má mang sang cho tôi chén trà nóng. Bà đặt xuống, không nói nhiều. Tôi cầm chén trà, thấy tay mình ấm. Tôi chợt nhớ, ở kiếp trước, cũng có những buổi sáng như vậy nhưng lòng tôi luôn lạnh, vì tôi biết, dù có làm tốt đến đâu, tôi vẫn là người phải nhịn.

Một khách quen ghé vào mua đồ. Tôi chào, cười, nói chuyện vài câu. Khi khách đi rồi, tôi nhìn lại cửa hàng nhỏ thôi, nhưng gọn gàng, sáng sủa. Tôi biết, từ đây, tôi có thể đi rất xa. Nhưng điều khiến tôi yên lòng không phải là tương lai đó, mà là hiện tại này: Tôi đang sống trong một đời sống không cần gồng mình.
Tôi nhận ra, thứ tôi đã thoát ra không chỉ là một cuộc hôn nhân sai, mà là cả một cách sống cũ, sống vì sĩ diện, vì bổn phận, vì nỗi sợ. Ở kiếp này, tôi không cần phải hy sinh mình để giữ yên mọi thứ.
Tôi cúi xuống, tiếp tục xếp hàng. Động tác quen thuộc, nhưng lòng rất khác. Tôi không còn là người phụ nữ đứng trong căn nhà không có cửa sổ nữa. Tôi đang đứng giữa ánh sáng, dù chưa chói chang, nhưng đủ để thấy đường.
Những ngày sau đó trôi qua rất lặng. Tôi vẫn xếp hàng, vẫn ghi sổ, vẫn đứng giữa tiếng chợ quen thuộc. Mọi việc diễn ra đều đặn, không có biến cố nào đáng kể. Nhưng tôi biết, bên trong mình đã khác.
Tôi không còn nghĩ nhiều đến việc mình đã thoát ra khỏi điều gì. Tôi chỉ nhận ra rằng, mình đang sống mà không cần phải gồng lên để chứng minh, cũng không cần phải nhẫn nhịn để giữ yên mọi thứ. Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Quang Hùng Studio
(Hết)
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- MÙA XUÂN ĐÓ CÓ EM ➤ LK Nhạc BOLERO Trữ Tình MỚI NHẤT 2026 - Nhạc Xưa DIỄN QUÂN Nghe Cực Êm TAI
...
- Dự báo thời tiết 15/2/2026: Miền Bắc nắng ấm đến 28 độ, sắp đón không khí lạnh
- Tiếp tục làm việc sau khi đủ tuổi nghỉ hưu, người lao động được lợi kép
- Tần suất làm "chuyện ấy" bao nhiêu lần 1 tháng là khỏe mạnh?
- NGHE NHẠC ĐÓN TẾT - Nhạc Tết 2026 EDM Mới Nhất - Nhạc Xuân 2026 Remix Hay Nhất Nghe Là Thất Tết
- Mẹo gói nem để 3 ngày Tết vẫn tươi mới, rán lên vỏ vàng giòn
- Mẫu hợp đồng lao động kèm nội dung thử việc chuẩn nhất 2026 có dạng ra sao?
- Trong nhà có 3 thứ này đều sớm trở nên giàu có. Xem nhà bạn có không?


















