blogradio.vn – Là một người mẹ nuôi hai con, chị đã quen với những vất vả chất chồng và những lời đối xử không mấy tốt đẹp từ cuộc đời. Nhưng điều làm tim chị thắt lại nhiều nhất vẫn là những ngày đợi con phẫu thuật tim. Từng phút trôi qua dài không thể miêu tả, vừa lo lắng, vừa đau đớn đến nghẹn thở. Chị chỉ biết nắm chặt đôi bàn tay và cầu mong mọi điều bình yên sẽ đến.
***
“Chị” là mẹ nuôi hai con, đã đi qua biết bao ngày tháng mà chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ nhói lòng. Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn, phũ phàng đến mức tưởng như mình không thể đứng dậy được nữa. Có những lúc người đời quay lưng, có những lúc phải chịu điều tiếng, chịu sự lạnh nhạt, nhưng vẫn lặng lẽ bước tiếp… vì bên cạnh còn hai trái tim nhỏ bé cần được chở che…
Dẫu hai mẹ con đã từng trải qua nhiều lần phẫu thuật trước đó, vẫn không thể quên được nỗi sợ này. Mỗi lần bước vào phòng mổ là mỗi lần trái tim như bị ai siết lại. Người ta nói “quen rồi sẽ bớt lo”, nhưng với một người mẹ, nỗi sợ chẳng bao giờ nhỏ đi, thậm chí ngày một lớn hơn. Bởi càng thương con bao nhiêu, càng thấu hiểu những đau đớn mà con phải trải qua, thì càng run rẩy.
Dẫu hiểu rất rõ, hiểu rõ những rủi ro, hiểu rõ những giờ phút dài đằng đẵng ngoài cửa phòng mổ, hiểu rằng dù con mạnh mẽ, dù bác sĩ tận tâm, mà sao nỗi lo vẫn nhiều đến thế. Mỗi lần trao tay con cho phòng mổ, lại thấy như mình đang trao cả thế giới vào tay người khác, mà chỉ biết đứng đó cầu xin sự bình an.
Từng ngày chờ đợi ca phẫu thuật trôi qua là những ngày dài sống trong nỗi lo sợ thường trực: dù loa thông báo chỉ gọi tên bệnh nhân khác nhưng cũng đủ khiến tim như dừng lại. Giây phút phải ký tờ cam kết mổ… đó là khoảnh khắc không bao giờ quên được, cây bút nặng như cả bầu trời. Sợ nỗi sợ lớn hơn bất cứ điều gì trên đời này. Sợ không còn được nghe con gọi “mẹ ơi”, sợ phải đánh đổi bằng điều mà không đủ mạnh để đối mặt. Nhưng vẫn phải ký, bởi là “Mẹ”.
Khoảnh khắc bác sĩ nói: “Ca mổ thành công”, đôi chân như mềm nhũn, rồi bật khóc như một đứa trẻ. Bao tháng ngày thấp thỏm, bao nỗi sợ như cơn bão cuốn tung tất cả. Giây phút được gọi nhận lại con được ôm con vào lòng, cảm nhận hơi thở bé nhỏ nhưng bình yên, và biết rằng chỉ cần con sống, mọi hy sinh đều xứng đáng.
Viện Tim không chỉ là bệnh viện, mà là ngôi nhà thứ hai của con. Nơi ấy đã giữ con lại với cuộc đời, nơi ấy có những bác sĩ, điều dưỡng đã chăm con như chăm chính người thân của họ, nơi mà sự giúp đỡ không phân biệt là lạ hay quen… Nhờ vậy trái tim non nớt của con được hồi sinh, được tiếp tục đập. Và trong những ngày khó khăn nhất, không thể quên những bàn tay đưa ra giúp đỡ từ người quen đến người xa lạ, từ một lời động viên đến sự hỗ trợ lặng thầm tất cả trở thành điểm tựa để đứng vững hơn. Càng không cho phép mình quên những ân tình ấy. Nhờ họ, mẹ con có thêm sức mạnh để đi tiếp. Lòng luôn khắc ghi, bởi có những người tuy không máu mủ nhưng lại thương mẹ con bằng cả tấm lòng. Cũng nhắc nhở chính mình: không bao giờ được quên những ân nhân đã giúp đỡ mẹ con lúc yếu lòng nhất.
Dù cuộc đời từng không tử tế, dù bị tổn thương, nhưng nhìn hai con cười tươi, lại có đủ sức mạnh để đi tiếp. Mẹ con đã cùng nắm tay nhau vượt qua những tháng ngày tăm tối nhất. Mặc kệ giông bão, mặc kệ thử thách, chỉ cần mẹ con còn bên nhau, còn thương nhau, thì chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua.
Bằng cả trái tim từng đau đớn và bằng chính tình yêu và nghị lực đã giúp mấy mẹ con vượt qua những ngày tăm tối nhất.
Bởi cuối cùng, điều quý giá nhất không phải là những điều đã mất đi, mà là những gì vẫn còn ở lại: tình yêu của gia đình, người thân, hơi thở của con, và niềm tin chưa bao giờ tắt.

Tải VPBank
Tất cả những dòng trên là một câu chuyện miêu tả trọn vẹn nỗi lo, nỗi sợ và tình yêu sâu thẳm của một người mẹ tên “Chị” dành cho con. Đó là hành trình cảm xúc chân thật, là những nhịp thở thắt lại, là những giọt nước mắt lăn xuống vì thương con đến tận cùng.
Cũng là lời nhắc nhở dành cho phận con, rằng phía sau mỗi bước chân mình đi, luôn có bóng dáng của cha mẹ âm thầm dõi theo. Những lo lắng mà mẹ trải qua, những nỗi sợ mà mẹ giấu kín, những hy sinh không lời… tất cả đều được dệt nên chỉ để con được bình an.
© Phan Thị Thuận – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- Hành trình bước ra khỏi ‘thế giới không mùi’ sau gần 8 năm chung sống
Những năm tháng sống trong "thế giới không mùi"Với anh T. (37 tuổi), mùi hương từng là một phần thân thuộc của cuộc sống. Hương cà phê sáng, hương hoa sữa cuối thu hay mùi thơm của những bữa cơm gia đình. Nhưng mọi t...
- Thời tàn của các “ông trùm”, “bà hoàng” hàng giả
- Hướng dẫn cách làm ốc nhồi xào măng giòn thơm ngon
- Hóa ra không phải bị khai tử, Galaxy S26 Edge sẽ vẫn được ra mắt: Mỏng hơn, nhưng liệu còn sức hút?
- Có phải bạn vẫn nghĩ quần áo phải giặt nước nóng mới sạch?
- REDMI K90: Điện thoại Snapdragon 8 Elite, pin 7.100mAh rẻ nhất của Xiaomi
- Cây bút công nghệ: "Dùng thử mẫu điện thoại Trung Quốc này, tôi bất ngờ vì nó bé tí hon mà hơn cả iPhone"
- Nhận định bóng đá hôm nay 5/11: Qarabaq vs Chelsea, Man City vs Dortmund


