blogradio.vn – Họ không hẹn nhau, cũng không nói gì thêm về buổi tối ấy. Nhưng ánh mắt giữa hai người, mỗi khi gặp nhau trong lớp, đã không còn như trước. Vẫn là “cô” và “em”, vẫn là giảng đường và những bản nhạc cổ điển. Nhưng giữa những nốt nhạc, là một thứ khác – thứ mà âm nhạc không thể che giấu: khát khao được chạm vào một tâm hồn khác.
***
Có những mối tình không bao giờ được gọi tên, không thể nắm tay giữa phố đông, không thể công khai một lời yêu. Nhưng điều đó không làm cho nó kém sâu sắc hay ít thật hơn bất kỳ tình yêu nào khác.
Đây là câu chuyện về một mối quan hệ như thế – giữa một chàng sinh viên trẻ tuổi và một nữ giảng viên đứng tuổi. Một tình yêu vượt khỏi khuôn khổ thông thường, khiến họ vừa hạnh phúc, vừa đau đớn, vừa khao khát được bước tới nhưng lại buộc phải lùi lại vì lằn ranh đạo đức, định kiến xã hội và nỗi sợ trong lòng chính họ.
Chúng ta có thể gọi đó là một mối tình sai trái. Nhưng nếu tình yêu là sự chân thành, là thấu hiểu và rung cảm sâu sắc, thì liệu nó có bao giờ thật sự sai?
Câu chuyện này không đi tìm sự tha thứ hay sự đồng tình. Nó chỉ đơn giản là một nốt trầm trong bản nhạc đời – nơi hai con người từng chạm vào nhau bằng tất cả những gì chân thật nhất, rồi buông tay… để cả hai có thể sống tiếp.
Chiều mùa thu Hà Nội. Sân trường Đại học Nhạc viện, rải rác lá vàng rơi. Trong căn phòng tập số 204, tiếng đàn piano vang lên, dịu dàng như gió thoảng.
Nam – sinh viên năm ba khoa sáng tác – đang ngồi ở góc phòng, lặng lẽ nghe từng nốt nhạc mà cô ấy đang chơi. Cô giáo của anh – Thanh – người phụ nữ hơn anh mười một tuổi, có đôi mắt buồn và giọng nói như mưa phùn.
Nam đã yêu cô từ lúc nào không rõ. Có thể là từ buổi học đầu tiên, khi cô bước vào lớp với chiếc áo sơ mi trắng và câu vĩ cầm cũ. Hoặc có thể là khi anh thấy cô ngồi một mình ở quán cà phê, tay ôm ly trà nóng, mắt nhìn xa xăm như đang nghe một bản nhạc buồn không lời.
Anh biết điều đó là sai. Cô có chồng – một người nghệ sĩ nổi tiếng. Cô là giảng viên. Anh chỉ là một sinh viên. Nhưng trái tim không biết lý lẽ. Nó chỉ biết rung lên mỗi khi thấy cô.
Buổi học hôm đó, cô Thanh dạy về một bản sonata của Beethoven. Giọng cô trầm, đều và đầy chất thơ. Mỗi lời cô nói như một sợi chỉ mảnh luồn qua từng kẽ hở trong lòng Nam.
Cô bước đến đàn, nhẹ nhàng ngồi xuống, đặt tay lên phím và chơi đoạn mở đầu. Những ngón tay thon dài như đang thì thầm với phím đàn, dịu dàng nhưng đầy đau đáu.
Nam ngồi cách đó chỉ vài bước, chăm chú quan sát. Nhưng ánh mắt anh không chỉ nhìn vào kỹ thuật. Anh nhìn sâu vào gương mặt cô – từng nét buồn nơi khóe mắt, từng lần nhíu mày vô thức khi đến đoạn cao trào. Anh không hiểu tại sao một bản nhạc có thể mang nhiều cảm xúc đến vậy – cho đến khi anh hiểu, có lẽ chính cô đang sống trong bản nhạc ấy.
Kết thúc buổi học, cô Thanh bước ra ngoài, gió thổi nhẹ vạt áo sơ mi trắng. Anh đứng lặng nhìn theo.
“Nam,” cô gọi khi nhận ra anh vẫn còn trong lớp. “Em có gì muốn hỏi thêm về bài hôm nay không?”
Nam giật mình, tay luống cuống ôm tập vở. “Dạ… không ạ. À… thực ra có.” Anh ngập ngừng. “Em muốn hỏi… tại sao bản sonata đó lại buồn đến thế? Em thấy nó giống như một lời chia tay.”
Cô khựng lại một chút. Rồi cười nhẹ.
“Vì nó đúng là một lời chia tay. Một bản nhạc viết cho người không còn bên cạnh. Nhưng lại không thể thốt nên lời.”
Cô nhìn anh, mắt sâu thẳm như mặt hồ. “Âm nhạc có những điều không nói được bằng ngôn từ, Nam à.”
Câu nói ấy đọng lại trong anh suốt quãng đường về. Đêm đó, Nam ngồi trong phòng ký túc xá, mở bản sonata ấy nghe lại nhiều lần. Anh viết vào sổ tay: “Có lẽ, cô đang chơi chính nỗi cô đơn của mình.”
Từ hôm ấy, Nam bắt đầu đến lớp sớm hơn. Không phải để học. Mà để nghe tiếng đàn.
Cô Thanh thường đến trước giờ giảng khoảng hai mươi phút. Mỗi sáng thứ Hai và thứ Năm, cô sẽ ngồi một mình trong căn phòng tập số 204, gõ lên những phím đàn như đang trò chuyện với chính mình.
Nam ngồi ở hành lang, cách một lớp cửa kính. Anh không dám bước vào, chỉ lặng lẽ nghe. Có hôm cô chơi Chopin, hôm thì Schubert. Nhưng luôn là những bản buồn.
Có lần, cô chơi một giai điệu lạ – không giống bản nhạc nào Nam từng biết. Khi cô rời đi, anh bước vào, nhìn lên giá nhạc. Không có bản chép. Chỉ là những nốt viết tay nguệch ngoạc, như thể cô đang soạn một bản nhạc cho riêng mình.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa.
Sau giờ học, sinh viên vội vã rời khỏi trường. Nam chậm rãi bước ra cổng thì thấy cô Thanh đứng dưới mái hiên, tay che cặp tài liệu, mắt nhìn trời.
“Cô chưa về ạ?” – Nam lên tiếng, tay đưa ra chiếc ô nhỏ của mình.
Cô quay sang, nhoẻn miệng cười nhẹ. “Không mang ô. Lúc đi thấy trời nắng, ai ngờ lại mưa.”
“Để em đưa cô ra bến xe.”
“Cảm ơn em. Nhưng cô đi bộ thôi, gần mà.”
Nam mở ô, bước lại gần. “Cô cho em che chung nhé. Mưa này cô ướt mất.”
Họ cùng đi dưới chiếc ô nhỏ. Gió lồng lộng thổi qua phố cổ. Mưa đập vào mặt đường thành những tiếng nhạc nho nhỏ.
“Nam… ”
“Dạ?”
“Em thích nhạc cổ điển đến vậy sao?”
“Không hẳn. Em thích những người chơi nhạc buồn.”
Cô bật cười khẽ. Nhưng ánh mắt chợt dịu lại. “Buồn là vì có nhiều điều không thể nói.”
Nam không đáp. Anh nhìn sang cô – người phụ nữ đi bên anh trong chiều mưa, áo sơ mi trắng thấm nước mưa, mắt không nhìn về phía trước, mà như nhìn vào ký ức nào xa lắm.
Đến ngã ba, cô dừng lại.
“Cảm ơn em. Cô rẽ ở đây.”
“Vâng. Cô đi cẩn thận.”
Trước khi rời đi, cô quay lại. “Nam này… đừng đến phòng 204 vào sáng sớm nữa nhé.”
Anh sững người.
“Cô không muốn ai nghe thấy những điều cô không thể nói.”
Nói xong, cô quay lưng, bước đi dưới cơn mưa đang nặng hạt. Còn Nam, đứng đó, với chiếc ô trong tay và một cảm xúc không tên nặng trĩu trong lòng.
Tuần ấy, cô Thanh nghỉ giảng một buổi.
Nam không biết lý do, cũng không dám hỏi ai. Chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Phòng 204 sáng đèn nhưng khóa cửa. Tiếng đàn không còn vang lên như mọi khi.
Tối hôm đó, anh lang thang trên phố cổ, lòng chẳng biết muốn đi đâu. Gió se lạnh, đèn đường vàng vọt, những bản nhạc không lời phát ra từ các quán cà phê cứ như đang nhại lại tâm trạng trong anh.
Đúng lúc định quay về, anh nghe tiếng vĩ cầm vang lên từ một ngôi nhà cũ trong con ngõ nhỏ. Âm thanh ấy… không thể nhầm được. Là cô.
Nam đứng sững lại. Qua khung cửa sổ mờ đục, anh thấy cô Thanh đang ngồi một mình giữa căn phòng tối, bên cây đàn vĩ cầm cũ. Căn phòng không có ai ngoài cô. Ánh đèn vàng le lói chiếu lên bức ảnh cưới treo nghiêng trên tường.
Người đàn ông trong ảnh là chồng cô – một nhạc trưởng có tiếng. Nhưng trong khung cảnh đó, cô Thanh như một người góa phụ sống trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Nam đứng đó rất lâu. Khi bản nhạc kết thúc, cô nhìn về phía cửa sổ.
Cô đã thấy anh.
Một lúc sau, cửa mở. Cô không ngạc nhiên. Không trách móc.
“Em vào đi.”
Nam bước vào, tim đập mạnh như trống dội.
“Xin lỗi cô. Em không cố ý theo dõi… ”
“Cô biết. Nhưng em vẫn đến.”
Nam không biết phải nói gì. Chỉ im lặng. Cô rót cho anh một tách trà, ngồi xuống đối diện.
“Em có bao giờ nghĩ… người lớn cũng cần một nơi để trốn không?” – cô hỏi, mắt nhìn vào cây vĩ cầm.
Nam gật. “Em nghĩ… ai cũng cần một góc riêng để giữ lại phần yếu đuối của mình.”
Một khoảng lặng dài.
“Anh ấy đi công tác suốt. Có khi một tháng không nói với cô một lời. Hôn nhân không phải lúc nào cũng là tình yêu.”
Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Nam. “Em còn trẻ. Đừng để âm nhạc của em bị giết chết bởi những điều không thật.”
Nam không nói gì. Nhưng trong lòng anh, một điều rất thật vừa nảy mầm. Cô đang mở lòng. Và anh – không còn là cậu học trò đứng sau lớp kính nữa.
Đêm đó, trước khi rời đi, Nam quay lại hỏi:
“Nếu có một ngày, cô cần người chơi cùng bản nhạc ấy… cô sẽ chọn ai?”
Cô Thanh mỉm cười, mắt ánh lên chút gì đó rất xa xăm.
“Có thể là một người không biết gì về nốt nhạc… nhưng nghe được tiếng tim mình.”
Từ đêm đó, Nam không còn chỉ là một người học trò. Anh trở thành một nhân chứng lặng lẽ cho nỗi cô đơn của cô Thanh.
Họ không hẹn nhau, cũng không nói gì thêm về buổi tối ấy. Nhưng ánh mắt giữa hai người, mỗi khi gặp nhau trong lớp, đã không còn như trước. Vẫn là “cô” và “em”, vẫn là giảng đường và những bản nhạc cổ điển. Nhưng giữa những nốt nhạc, là một thứ khác – thứ mà âm nhạc không thể che giấu: khát khao được chạm vào một tâm hồn khác.
Một chiều thứ bảy, cô Thanh nhắn tin cho Nam. “Nếu rảnh, em ghé nhà cô. Cần giúp chỉnh lại một bản phối.”
Tim Nam đập mạnh. Không phải vì bản phối. Mà vì cô chưa bao giờ nhắn như thế. Chưa bao giờ mời anh đến nhà, giữa một buổi chiều riêng tư.
Ngôi nhà nhỏ nằm trong con ngõ quen thuộc. Cô mặc chiếc váy màu be dài quá gối, tóc buộc gọn, không trang điểm. Nhìn cô không giống một giảng viên, mà như một người đàn bà sống yên tĩnh giữa thành phố quá ồn ào.
Họ ngồi cạnh nhau bên bàn làm việc, sửa bản phối trên laptop. Tay chạm tay. Nhưng cả hai đều im lặng. Không ai rút tay về.
Có khoảnh khắc, Nam nhìn sang cô rất lâu. Rồi khẽ hỏi:
“Cô có thấy mệt không… khi cứ sống trong những điều đã cũ?”
Cô Thanh im lặng. Đôi mắt ướt.
“Có. Nhưng cô quen rồi. Cô nghĩ nếu không sống như thế, thì không còn chỗ nào để về.”
Nam nắm lấy tay cô. “Nếu có một chỗ khác… cô có dám bước tới không?”
Một cái nắm tay. Một câu hỏi. Và một khoảng lặng dài đến ngột ngạt.
Cuối cùng, cô khẽ rút tay về, đứng dậy.
“Cô xin lỗi. Cô không nên để em… đi xa đến thế.”
Nam ra về, mưa lác đác rơi trên phố. Không phải là một lời từ chối. Nhưng cũng chưa phải là một lời chấp nhận.
Tình cảm ấy vẫn chưa có tên. Nhưng nó đang lớn dần lên trong lồng ngực anh, như một bản nhạc bị dừng ngang ở đoạn đẹp nhất – không thể tiếp tục, nhưng cũng không thể quên.
Đêm ấy, cô Thanh không ngủ.
Mưa rơi không lớn, nhưng dai dẳng. Gió lùa qua khe cửa sổ, thổi tung những tờ bản thảo trên bàn. Căn phòng chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ góc học đàn, đổ cái bóng đơn côi của cô lên vách tường loang lổ.
Cô đứng bên cửa sổ, nhìn vào bóng tối đặc quánh ngoài kia. Lòng đầy những tiếng ồn không thành lời.
Nam – cậu sinh viên trẻ tuổi, với ánh nhìn vừa trong trẻo vừa đau đáu – đang khiến thế giới của cô rung lên từng nhịp một.
Không phải vì Nam có tình cảm với cô. Mà vì Nam thấy được cô – người đàn bà đã bị lãng quên trong chính cuộc sống của mình.
Sáu năm hôn nhân. Sáu năm sống như một hình nhân biết chơi đàn.
Chồng cô – một người đàn ông tài năng, lịch lãm, thành đạt. Nhưng tình yêu trong anh đã chết từ lâu. Anh vẫn về nhà, vẫn ăn cơm cô nấu, vẫn nằm chung một giường. Nhưng trái tim anh ở một nơi khác. Có thể là một người đàn bà khác. Có thể là những bản giao hưởng vô hồn được anh viết để giết thời gian.
Cô không hỏi. Không trách. Không ghen. Chỉ âm thầm sống, như một cây đàn không người chơi.
Nhưng Nam… khác.
Ánh mắt em chạm vào những vết nứt mà ngay cả cô cũng đã cố quên.
Giọng nói em, cái cách em im lặng khi cô chơi đàn, như thể đang lắng nghe linh hồn cô gào thét.
“Em có dám yêu một người như cô không, Nam?” – cô thì thầm, không chắc là đang hỏi em, hay hỏi chính mình.
Người đàn bà 33 tuổi, đứng bên cửa sổ lúc nửa đêm, lòng đầy hoang mang như một cô gái mới lớn lần đầu biết yêu.
Sáng hôm sau, cô đến lớp sớm hơn mọi ngày. Không vì muốn giảng, mà vì biết Nam sẽ đến.
Và em đã đến thật.
Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc rất khẽ. Không lời. Không cười. Không một chào hỏi. Nhưng mọi cảm xúc như trào lên trong lồng ngực.
“Em đến sớm nhỉ.”
“Vì muốn nghe cô chơi đàn.”
Cô Thanh ngồi xuống, không đáp. Những ngón tay cô gõ nhẹ lên phím đàn. Không phài Chopin, không phải Beethoven. Mà là bản nhạc cô viết cho riêng mình – lần đầu tiên cô chơi trọn vẹn, với Nam đứng sau lưng.
Và khi bản nhạc kết thúc, cô quay lại.
“Em có biết không, có những bản nhạc… nếu chơi đến lần thứ hai, sẽ không còn nguyên vẹn nữa.”
Nam đáp khẽ:
“Nhưng nếu không chơi lần hai… thì mãi mãi chẳng ai biết nó kết thúc thế nào.”
Họ nhìn nhau – không còn là cô giáo và học trò, mà như hai kẻ cô đơn đang dần tìm thấy nhau giữa những giới hạn.
(Còn tiếp)
© Hoàng Sâm – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cứ Đi Rồi Sẽ Đến, Cứ Làm Rồi Sẽ Thấy Kết Quả | Blog Radio
Thông Tin Tiêu Dùng
Quan hệ lao động có được công nhận khi không giao kết hợp đồng lao động bằng văn bản không?
Th8
Thời Sự
Top 4 địa điểm “vàng” để chiêm ngưỡng trọn vẹn các đội hình diễu binh, diễu hành Tổng duyệt ngày 30/8
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Những người sinh vào các ngày sinh Âm lịch này, cuộc đời làm gì cũng may mắn, con cháu 3 đời thịnh vượng
Th8
Thể Thao
Bị đối phương phong tỏa, Ronaldo vẫn ghi bàn và tạo cột mốc đáng nhớ trong sự nghiệp
Th8
Công Nghệ
Lộ giá bán cả 4 mẫu iPhone 17
Th8
Thời Sự
Chủ tịch nước đặc xá cho 13.920 người dịp 80 năm Quốc khánh
Th8
Thời Sự
Phát hiện 4 thi thể trên lòng hồ thủy điện ở Nghệ An, chưa thể xác định danh tính
Th8
Thể Thao
CAHN đánh bại Hà Nội FC sau cơn mưa bàn thắng
Th8
Giải Trí
Điều tiếc nuối ở ‘Mưa đỏ’
Th8
Thời Sự
Ai là Bộ trưởng Giáo dục lâu năm nhất?
Th8
Sức Khỏe
Taylor Swift luyện tập thế nào mà 35 tuổi dáng vẫn săn chắc và thể lực bền bỉ, bí quyết từ bài cadio độc lạ
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Tập đoàn chi hàng tỷ USD vào Thaco, Vinamilk, REE báo lãi ròng nửa đầu năm 2025 giảm 23%: Thị trường Việt Nam tỏa sáng, lãi từ REE tăng gần 50%
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Hướng dẫn tiền ăn giữa ca cho người lao động khi tính thuế TNCN theo Công văn 805 ra sao?
Th8
Thời Sự
Xem Tổng duyệt diễu binh ngày 30/8 qua màn hình LED ở đâu thuận tiện?
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Ông bà xưa dặn: 4 loại cây cảnh “mạ vàng” nên trồng trong nhà trấn khí, tụ lộc đầy ắp, là cây gì?
Th8
Thời Sự
Đảm bảo nhu cầu đi lại dịp Lễ 2/9 tại TP.HCM
Th8
Ẩm Thực
Cô gái Tày khoe mâm cơm hàng ngày toàn đặc sản rừng núi, không tốn tiền mua
Th8
Thời Sự
Danh tính đối tượng sinh năm 1987 sát hại người xe ôm, bị bắt khi về thăm bạn gái
Th8
Thể Thao
Tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam: Chờ Bích Tuyền đấu SEA Games
Th8
Giải Trí
Hòa Minzy, Soobin Hoàng Sơn hát dưới mưa trắng trời cùng 25 nghìn khán giả
Th8
Thời Sự
Thêm loạt đại học phía Nam xét tuyển bổ sung, trong đó có nhiều trường công lập
Th8
Radio My
Viết tín hiệu cầu cứu bằng máu lên gối, người phụ nữ được giải cứu ngoạn mục
Th8
Sức Khỏe
Quý ông ‘chưa đến chợ đã hết tiền’: Có thể là dấu hiệu cảnh báo nhiều bệnh nguy hiểm khác
Th8
Sức Khỏe
TP.HCM đề xuất đình chỉ hành nghề vĩnh viễn với cá nhân, cơ sở y tế tái phạm
Th8
Thời Sự
Lan tỏa giá trị bài hát “Như có Bác trong ngày đại thắng”
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
3 việc làm này của chị em, nếu làm vào tháng 7 Âm lịch, tài lộc và vận may sẽ bị cắt xén
Th8
Công Nghệ
Đổi điểm thi – Mua điện thoại | tablet không cần nghĩ: Giảm thêm đến 3 triệu, điểm càng cao ưu đãi càng nhiều
Th8
Ẩm Thực
‘Món quà’ từ lòng đất ở miền Bắc ăn giòn ngon lại mát, để lâu càng ngọt, thơm
Th8
Thời Sự
Bắt tạm giam kẻ nổ súng bắn chết người lạ rồi về nhà ngủ
Th8
Thể Thao
Bruno Fernandes ra điều kiện rời MU, nhanh tay ‘giải vây’ Mbeumo
Th8
Giải Trí
Mỹ nam 6 múi cao 1m78 hot nhất phim ‘Mưa đỏ’ là ai?
Th8
Radio My
Vợ chồng ở Cần Thơ đạp xe hơn 1.800km, vượt bão số 5 ra Hà Nội viếng Lăng Bác
Th8
Sức Khỏe
Bắt giam Cục trưởng Cục An toàn thực phẩm Trần Việt Nga
Th8
Sức Khỏe
Bộ trưởng Đào Hồng Lan giữ chức Bí thư Đảng ủy Bộ Y tế
Th8
Thời Sự
Sức mạnh công nghệ quân sự Việt Nam tại triển lãm lớn nhất năm
Th8
Công Nghệ
Ưu tiên đầu tư cho phát triển, ứng dụng năng lượng nguyên tử – Tạp chí Doanh nghiệp Việt Nam
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Người mệnh nào hợp nuôi chó nhất?
Th8
Công Nghệ
Samsung ra mắt tablet AI cao cấp trước thềm iPhone 17, có cả một phiên bản Galaxy S25 mới
Th8
Thể Thao
Nhận định bóng đá hôm nay 29/8: Lecce vs Milan, Al Taawoun vs Al Nassr
Th8
Thời Sự
Kỳ 2: Khi lòng dân dệt nên khúc tráng ca
Th8
Thời Sự
Ba thủ đoạn phổ biến của kẻ lừa đảo về quà tặng 100.000 đồng dịp Quốc khánh
Th8
Thể Thao
Kết quả bóng đá hôm nay 29/8/2025
Th8
Giải Trí
MC Hoài Anh VTV tiết lộ khoảnh khắc ấm lòng hậu trường hợp luyện lần 2
Th8
Thời Sự
Tình cảnh bơ vơ của loạt thí sinh đỗ ‘ảo’, Trường Đại học Sư phạm TPHCM nói gì?
Th8
Radio My
Nữ hành khách gây rối, đấm vào đầu tiếp viên trưởng trên máy bay
Th8
Sức Khỏe
Tóc bốc khói, da đầu bong tróc từng mảng sau khi làm điều này: Nhiều người rất mê
Th8
Thời Sự
Người dân hào hứng tham dự Triển lãm thành tựu đất nước 80 năm
Th8
Công Nghệ
Bộ KH&CN tổ chức diễn đàn định hình tư duy phát triển khoa học công nghệ – Tạp chí Doanh nghiệp Việt Nam
Th8
Thông Tin Tiêu Dùng
Nem rán Hà Nội chuẩn vị xưa có những nguyên liệu gì?
Th8
Thể Thao
Tin chuyển nhượng 29/8: Garnacho tạo thương vụ lịch sử cho MU, Tottenham giành mục tiêu của Chelsea
Th8
Thời Sự
Hà Nội siết chặt quản lý các cơ sở lưu trú, đảm bảo an ninh cho Đại lễ
Th8
Công Nghệ
Có nên sạc đầy 100% pin xe điện? Sự thật khiến nhiều người bất ngờ
Th8
Thời Sự
ĐH Ngoại thương bác thông tin ‘thí sinh 29,75 điểm trượt cơ hội vào trường’
Th8
Radio My
9 việc nên làm trong tháng cô hồn năm 2025
Th8
Thời Sự
Người dân Phú Xuyên đồng lòng giữ sạch môi trường, chào mừng Quốc khánh 2/9
Th8
Thể Thao
Salah lập kỷ lục vô đối Ngoại hạng Anh, Isak vắng vì ngóng Liverpool
Th8
Thể Thao
Luis Enrique: PSG ăn may Siêu cúp châu Âu, Tottenham hay hơn
Th8
Thể Thao
Inter Miami vào tứ kết, tái mặt vì Messi chấn thương
Th8