Phía sau những nốt nhạc (Phần 2)


blogradio.vn – Trong lòng mỗi người, là một khoảng lặng – không tên, không màu, chỉ kéo dài mãi như một bản nhạc bị bỏ lửng.

***

(Tiếp theo phần 1)

 

Chiều hôm đó, trời âm u. Không mưa, nhưng cũng chẳng có nắng.

Nam đến. Không hẹn trước. Chỉ đơn giản là… nhớ cô.

Cô Thanh mở cửa, có chút bất ngờ. Cô đứng im một lát, rồi lùi lại.

“Vào đi.”

Không ai nói gì trong vài phút đầu. Căn phòng như thở ra sự im lặng, đè nặng lên từng hơi thở.

Nam ngồi xuống ghế, mắt nhìn khung cửa sổ mờ đục. Cô đứng quay lưng lại, như thể đang cố giấu một nỗi gì đó đang cuộn lên trong lòng.

“Em không nên đến,” cô nói, khẽ như sợ chính mình nghe thấy.

“Em biết. Nhưng em vẫn đến.”

“Cô là giáo viên. Em là sinh viên. Em còn trẻ… và cô thì đã không còn gì để mất nữa.”

Nam ngẩng lên.

“Cô nghĩ em đến vì thương hại sao?”

“Không. Cô nghĩ em đến… vì em chưa đủ hiểu cái giá phải trả khi đi ngược lại với thế giới này.”

Cô quay lại, đôi mắt đầy giằng xé.

“Em có biết, chỉ một tin nhắn. Một ánh mắt. Một lần người ta thấy em rời khỏi đây… là đủ để cả hai chúng ta bị cuốn vào thứ gọi là tai tiếng?”

“Em không sợ.”

“Vì em chưa bị mất gì cả, Nam à.”

Nam đứng dậy, bước về phía cô.

“Cô nhìn em đi. Em không phải một thằng con trai chỉ biết mộng mơ. Em hiểu rất rõ cô đang sợ gì. Cô sợ mọi người. Sợ đạo đức. Sợ mất nghề. Nhưng… có bao giờ cô tự hỏi: nếu mình cứ sống như thế, thì có còn lại gì?”

Cô khựng lại. Gục đầu.

“Cô sợ bản thân mình nữa, Nam. Sợ rằng… nếu cô thực sự bước ra khỏi ranh giới ấy, cô sẽ không còn là chính mình nữa. Một người đàn bà có chồng, có danh phận, có lương tâm… ”

Nam tiến gần hơn.

“Cô vẫn có tất cả điều đó. Nhưng cô không có sự hạnh phúc.”

Câu nói như một nhát dao chậm rãi cắt qua ngực cô. Cô nhìn Nam, lần đầu để nước mắt rơi.

Và trong khoảnh khắc ấy, cả hai chẳng cần gì nữa – không định nghĩa, không lối thoát, không tương lai.

Nam bước đến, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Cô run lên. Không phải vì sợ… mà vì trong bao năm, đây là lần đầu cô thấy mình được cần, được nhìn thấy, như một người đàn bà đúng nghĩa.

Họ không hôn nhau. Không ai nói yêu. Chỉ là hai cơ thể chạm vào nhau trong một chiều không có ánh nắng – nhưng sáng hơn bất kỳ buổi chiều nào họ từng sống qua.

Phia Sau Nhung Not Nhac

Tin đồn bắt đầu bằng những lời thì thầm rất nhỏ. Một nữ sinh lớp bên nói rằng thấy Nam bước ra từ nhà cô Thanh vào sáng sớm.

Cô Thanh nghe được những lời ấy trong hành lang giảng đường.

Chúng không lớn. Nhưng đủ để tim cô thắt lại.

Nam thì khác. Cậu vẫn đến lớp, vẫn lặng lẽ ngồi cuối dãy. Nhưng ánh mắt không còn trong trẻo như trước. Mỗi lần nhìn cô, là một lần có chút gì đó nặng trĩu – không phải hối hận, mà là lo sợ… cho cô.

Tan học hôm đó, cô không gọi Nam ở lại. Nhưng Nam tự đứng dậy sau khi những sinh viên khác đã ra về, tiến đến bục giảng.

“Cô nghe rồi đúng không?”

Cô gật nhẹ.

“Em xin lỗi.”

Cô lắc đầu.

“Không phải lỗi của em. Là lỗi ở chỗ… cô đã quên mất rằng, có những hạnh phúc không nên có.”

Nam nhìn cô rất lâu. Rồi hỏi:

“Vậy… bây giờ cô muốn em làm gì?”

“Muốn em… ngừng gặp cô.”

“Cô nói vậy, là vì muốn tốt cho em, hay vì sợ cho chính mình?”

Cô lặng đi. Câu hỏi của Nam như chiếc gương phơi bày nội tâm cô trần trụi.

Cô sợ mất nghề. Sợ bị điều tiếng. Nhưng sâu thẳm hơn – cô sợ yêu một người mà mình không thể giữ. Sợ rằng nếu Nam bị thương tổn, chính cô sẽ là người không thể tha thứ cho bản thân.

Đêm hôm đó, cô ngồi bên đàn, nhưng không đánh nổi một nốt nhạc. Nam thì lang thang dưới mưa Hà Nội, không dù, không áo khoác – chỉ có nỗi đau chạy quanh trong lồng ngực.

Họ đều nghĩ đến nhau.

Đều muốn bước tới.

Nhưng đều đứng lại… trước lằn ranh mà xã hội dựng lên như một bức tường vô hình.

“Có những tình yêu không được gọi tên. Nhưng nếu không dám gọi, thì nó sẽ chết dần trong lòng mình.”

Nam nhắn tin cho cô – chỉ một dòng, rồi tắt máy.

Cô Thanh đọc tin nhắn, bàn tay siết chặt điện thoại. Nước mắt trào ra. Không phải vì đau, mà vì biết: nếu không dám đối mặt, cô sẽ đánh mất thứ tình cảm chân thật nhất mà đời mình từng có.

Một tuần trôi qua.

Không tin nhắn. Không gặp. Không ánh mắt tình cờ giữa hành lang.

Cô Thanh giảng bài như một cái bóng.

Nam cũng vắng mặt nhiều buổi học, dù tên vẫn có trong danh sách điểm danh.

Trong lòng mỗi người, là một khoảng lặng – không tên, không màu, chỉ kéo dài mãi như một bản nhạc bị bỏ lửng.

Tối thứ bảy. Trường tổ chức buổi biểu diễn nhỏ của khoa Âm nhạc.

Sinh viên tham gia đông. Cô Thanh được mời chơi một bản độc tấu piano.

Cô định từ chối. Nhưng rồi lại nhận lời. Có lẽ, cô cần một kết thúc.

Một cách nào đó để nói… lời chia tay.

Khi cô bước lên sân khấu, ánh đèn rọi vào khiến mọi thứ phía dưới nhòa đi. Nhưng cô biết Nam có ở đó. Bằng một cách nào đó, cô càm thấy được sự hiện diện của em – trong nhịp tim mình.

Cô đặt tay lên phím đàn.

Không phải Chopin. Không Beethoven.

Mà là bản nhạc cô đã viết đêm mưa hôm ấy – bản nhạc không tên, chưa từng công diễn, và sẽ chỉ chơi một lần trong đời.

Giai điệu vang lên – không kỹ thuật, không hoàn hảo, nhưng đầy cảm xúc.

Có lúc da diết như tiếng nức nở. Có lúc ngập ngừng như bước chân người không dám quay lại.

Nam lặng người ngồi trong góc tối. Mắt cậu rưng lên. Từng nốt nhạc như đang kể lại tất cả những gì họ đã có – từ ánh nhìn đầu tiên, đến cái ôm chiều mưa, đến những ngày im lặng đau đớn.

Khi bản nhạc kết thúc, cô đứng dậy, cúi chào. Khán giả vỗ tay, nhưng cô không nghe thấy gì. Cô chỉ nghe tiếng tim mình đập – và biết: mình cần gặp Nam, lần cuối.

Đêm hôm đó, Nam đứng chờ cô trước cửa nhà. Không lời hẹn. Nhưng cả hai đều biết sẽ gặp nhau.

Phia Sau Nhung Not Nhac (4)

“Cô chơi đẹp quá… ”

“Là bản nhạc cuối rồi, Nam.”

“Em không muốn nó là bản cuối.”

“Nhưng nó nên là vậy.”

Họ đứng lặng trong gió lạnh. Cô mặc áo khoác dài, tay run lên vì rét. Nam đưa tay định nắm lấy, nhưng cô khẽ lùi lại.

“Nam à, cô không muốn em vì cô mà đánh mất tương lai.”

“Em không sợ.”

“Nhưng cô thì sợ. Cô không muốn em trở thành một người đàn ông mang trong tim một ký ức mà xã hội gọi là sai trái.”

Nam cúi đầu, như một đứa trẻ.

“Vậy… cô có từng yêu em không?”

Cô nhìn Nam, rất lâu.

“Có. Đó là điều chân thật nhất mà cô từng có… sau nhiều năm.”

Nam không nói gì. Cậu bước tới, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ, như một lời tạm biệt.

Cô nhắm mắt, nước mắt rơi. Nhưng không ngăn cậu lại.

Cô biết – tình yêu không phải lúc nào cũng là ở bên nhau. Đôi khi, tình yêu là buông tay… để người kia có thể đi xa hơn.

Hà Nội mùa đông. Mưa bay nhẹ, đường phố lặng lẽ dưới ánh đèn vàng.

Nam bước vào quán cà phê nhỏ trên phố Triệu Việt Vương, nơi cậu từng nghe cô kể ngày xưa rằng rất thích đến để đọc sách và yên tĩnh.

Giờ Nam không còn là cậu sinh viên trẻ tuổi. Cậu là một giảng viên đại học, sống điềm đạm, có tiếng trong nghề – nhưng vẫn độc thân. Nhiều người bảo Nam kén chọn. Chỉ Nam biết, có một khoảng trống trong tim mình chưa ai có thể lấp.

Cửa quán mở.

Một người phụ nữ bước vào, dáng cao gầy, tóc cắt ngắn hơn xưa, nhưng ánh mắt thì không lẫn đi đâu được.

Nam quay lại.

Là cô.

Cô Thanh.

Họ nhìn nhau như hai người xa lạ, nhưng ánh mắt mang một ký ức quá rõ ràng.

Cô gật đầu chào nhẹ, rồi ngồi xuống đối diện.

“Em vẫn nhớ chỗ này.”

“Vì em từng nghe cô nói thích nơi này.”

“Còn nhớ nhiều quá ha… ”

 Cô cười. Nụ cười buồn, như bản chất con người cô luôn vậy.

Nam nhìn cô rất lâu. Không vội vàng. Không hỏi han nhiều. Chỉ một câu:

“Cô có hạnh phúc không?”

Cô im lặng rất lâu. Rồi khẽ lắc đầu.

“Cô sống ổn. Nhưng không hạnh phúc.”

“Còn em?”

“Em sống tốt. Nhưng trong lòng vẫn có một điều tiếc.”

Họ nhìn nhau. Không nước mắt. Không bi lụy. Chỉ có sự thật.

Cô kể, sau lần đó, cô xin chuyển công tác vào miền Trung, sống một mình, dạy nhạc ở một trường dân lập.

Còn Nam, sau khi tốt nghiệp, du học rồi trở về, dạy chính trong ngôi trường từng có cô.

“Hồi ấy… cô sợ mình phá hủy em.”

“Nhưng thật ra, cô lại là người dạy em thế nào là yêu thật sự.”

Trời bên ngoài mưa nặng hạt. Nam bảo cô ở lại thêm chút nữa. Cô không từ chối.

Họ ngồi đó, uống trà nóng, nghe nhạc nhẹ, kể về những điều không tên.

Không ai nói đến chuyện bắt đầu lại. Vì cả hai đều biết – tình yêu ngày ấy chỉ tồn tại đúng ở khoảnh khắc ấy. Giữ lại, là để sống tiếp. Chạm vào, là để vỡ tan.

Khi cô đứng dậy ra về, Nam đưa cô ra tận cửa.

“Lần này… em không tiễn cô bằng một cái ôm nữa đâu.”

“Vì sao?”

“Vì nếu ôm… có thể em sẽ không để cô đi được nữa.”

Cô cười. Đôi mắt ngân ngấn nước.

“Lần này, cô không đi vì sợ. Mà đi vì biết… em xứng đáng có một cuộc đời không còn lặng thầm.”

Nam đứng nhìn theo dáng cô khuất dần trong mưa.

Không gọi. Không níu. Không hối tiếc.

Vì cuối cùng, anh hiểu: có những người sinh ra, không phải để đi cùng nhau, mà để khiến ta biết yêu là gì… và lớn lên từ điều đó.

Nếu sau này có ai đó hỏi: “Liệu họ có tiếc không?”, thì câu trả lời có lẽ là không.

Bởi vì, dù chỉ một quãng ngắn trong đời, họ đã từng thật sự yêu. Và đôi khi, chừng đó thôi… cũng đủ để một đời người không cảm thấy cô đơn.

 

(Hết)

 

© Hoàng Sâm – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Vì Đã Từng Thuộc Về Nhau | Blog Radio

 
 


Để lại một bình luận