blogradio.vn – Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
***
(Tiếp phần 1)
Đến một buổi chiều, khi nắng đã dịu hẳn, Trúc Nhi ngồi xuống ghế như mọi ngày, thở ra một hơi rất khẽ như thể đã quen với việc chỉ có một mình. Rồi cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Không vội, không gấp, rất quen.
Lâm xuất hiện, đứng cách cô vài bước, như thể anh chưa từng rời đi.
-Hôm nay đến sớm vậy? Anh hỏi, giọng bình thản.
Trúc Nhi khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Cô quay sang, nhìn anh. Tim cô lệch đi một nhịp, nhẹ đến mức chính cô cũng suýt không nhận ra.
-Em… vẫn giờ đó thôi.
Lâm gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc. Khoảng cách giữa họ vừa đủ không xa hơn trước, cũng không gần hơn.
-Dạo này anh bận à? Trúc Nhi hỏi, giọng cố giữ tự nhiên.
-Ừ, có vài việc.
Anh không nói thêm. Và cô cũng không hỏi tiếp.
Hoàng hôn buông xuống giữa hai người, ánh sáng nhuộm lên gương mặt anh một màu trầm ấm. Trúc Nhi nhận ra, chỉ cần anh ngồi ở đó, mọi thứ bỗng trở lại nhịp cũ nhưng chính điều đó lại khiến lòng cô khẽ chao.
Cô hiểu ra một điều rất chậm: Sự hiện diện của Lâm không còn là điều ngẫu nhiên nữa.
-Mấy hôm nay… hoàng hôn vẫn đẹp. Cô nói, như nói với chính mình.
Lâm nhìn về phía xa, khẽ đáp:
-Ừ. Chỉ là… có lúc người ta không nhìn thấy nó.
Câu nói rơi xuống rất nhẹ, nhưng Trúc Nhi nghe rõ. Cô không biết vì sao, chỉ thấy trong lòng mình dấy lên một nỗi bất an rất mỏng như thể người đàn ông này có thể ở lại, nhưng cũng có thể biến mất bất cứ lúc nào, nhẹ như chính cách anh vừa trở về.
Cô không nói ra điều đó. Chỉ ngồi yên, cùng anh, trong một buổi chiều đã khác đi rất nhiều. Những ngày ấy, Lâm không đến hồ. Không phải vì anh không muốn, mà vì anh biết, nếu còn tiếp tục ngồi đó, nhìn thấy Trúc Nhi trong ánh hoàng hôn dịu như thế, anh sẽ không còn đủ tỉnh táo để giữ mình ở lại vị trí an toàn nữa.
Anh quen với việc đứng trước cái đẹp và không bước tới. Nhưng với Trúc Nhi, cái đẹp ấy không nằm trên toan vẽ, ở đó chứa nhịp sống, chứa hơi thở. Và nó khiến anh muốn ở lại lâu hơn mức cho phép. Lâm ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, cửa sổ khép hờ. Ánh sáng buổi chiều tràn vào một góc bàn vẽ, dừng lại ở những bức tranh còn dang dở. Có một bức, nét bút chưa khô hẳn bờ vai nghiêng, mái tóc khẽ rơi, ánh nhìn hướng về phía hoàng hôn.
Anh không dám vẽ tiếp. Mỗi lần cầm bút lên, Lâm đều có cảm giác mình đang ghi dấu một điều gì đó quá thật, quá gần, đến mức anh sợ một ngày nào đó, chính những nét vẽ này sẽ trở thành thứ duy nhất còn lại. Anh đã từng nghĩ: yêu một người, ít nhất phải cho người ta một tương lai. Còn anh, thứ duy nhất anh có thể cho, chỉ là những buổi chiều hữu hạn.
Lâm tự hỏi liệu Trúc Nhi có nhận ra sự vắng mặt của anh không. Rồi anh lại tự trả lời: không cần biết. Không phải vì anh không quan tâm, mà vì chính anh đang để tâm quá nhiều. Có những buổi tối, anh ngồi rất lâu trong bóng tối, không bật đèn. Thành phố ngoài kia vẫn ồn ào, nhưng trong lòng anh chỉ còn lại một cảm giác rất rõ ràng: thời gian đang rút ngắn lại. Anh tránh gặp cô, không phải để rời đi, mà để giữ cho mình đủ khoảng cách khoảng cách cần thiết để không làm đau một người mà anh chưa kịp yêu bằng lời.

Buổi sáng hôm đó, Lâm thức dậy sớm hơn thường lệ. Anh ngồi dậy, đặt chân xuống sàn, và trong khoảnh khắc rất ngắn, thế giới trước mắt anh chao nhẹ như thể căn phòng vừa nghiêng đi một chút, rồi trở lại bình thường.
Lâm đứng yên, chờ nhịp thở ổn định, không đau, chỉ là… mệt. Một cảm giác mệt không đến từ cơ bắp, mà từ sâu bên trong, như thể cơ thể anh đang cố gắng nói điều gì đó rất khẽ, rất kiên nhẫn.
Anh đưa tay vịn vào bàn, đợi một chút rồi mới bước tiếp. Trong gương, gương mặt anh vẫn bình thản, không có dấu hiệu nào khiến người khác phải lo lắng.
Lâm mỉm cười với chính mình.
-Chắc là do thức khuya thôi.
Anh nói ra câu ấy như một lời trấn an, rồi quay đi, không nhìn lại lâu hơn.
Trên bàn, cuốn sổ vẽ vẫn mở ở trang cũ. Bức phác họa Trúc Nhi nằm đó, chưa hoàn thiện. Lâm khép sổ lại, lần đầu tiên, anh hiểu rõ ràng rằng: Cơ thể này không còn hoàn toàn thuộc về anh nữa. Và cũng từ giây phút ấy, anh biết mình không thể ở gần cô quá lâu, nếu không muốn để lại một khoảng trống mà chính anh cũng không biết phải bù đắp bằng cách nào.
Bệnh viện buổi chiều yên tĩnh đến lạ. Ánh nắng nhạt chiếu qua hành lang dài, trượt lên nền gạch một màu vàng mệt mỏi. Lâm ngồi ở hàng ghế cuối, lưng dựa vào tường, hai tay đan vào nhau, rất khẽ. Anh đã quen với mùi thuốc sát trùng, quen cả với tiếng bước chân gấp gáp của y tá, quen với cách người ta gọi tên bệnh bằng những từ ngữ tròn trịa, chính xác.
Bác sĩ nói chậm, đều, giọng không cao không thấp như thể sợ một nhịp cảm xúc dư thừa cũng là không cần thiết. Kết quả điều trị không như mong đợi. Cơ thể anh đáp ứng kém. Những phương án tiếp theo vẫn còn, nhưng đều chỉ mang tính kéo dài.
Lâm gật đầu. Anh không hỏi thêm, cũng không tỏ ra thất vọng. Có lẽ vì trong lòng anh, câu trả lời ấy đã ở đó từ lâu, chỉ là hôm nay anh thực sự biết thời gian của chính mình là còn bao lâu. Khi ra khỏi phòng khám, anh đứng lại rất lâu trước cửa sổ cuối hành lang. Bầu trời xám nhạt, những đám mây trôi chậm như đang do dự. Lâm đặt tay lên ngực mình, không phải vì đau, mà để chắc rằng nhịp tim vẫn còn đều. Anh chợt nghĩ đến Trúc Nhi. Nghĩ đến cách cô thường ngồi im nhìn hoàng hôn, như thể thời gian có thể chậm lại nếu ai đó đủ kiên nhẫn.
Có lẽ, anh nghĩ, mình vẫn còn một ít thời gian. Ít thôi, nhưng đủ để làm vài điều tử tế dành cho chính mình. Sau ngày ấy, Lâm xuất hiện nhiều hơn. Anh không nói gì về bệnh viện, cũng không thay đổi cách cư xử. Chỉ là ánh mắt anh, mỗi lần nhìn Trúc Nhi, dường như ở lại lâu hơn một chút.
Họ ngồi cạnh nhau trong những buổi chiều muộn, không nói nhiều. Có hôm chỉ cùng uống một tách cà phê nguội, có hôm cùng nhìn mặt hồ loang ánh nắng cuối ngày. Trúc Nhi không biết vì sao mình thấy an tâm khi ở cạnh anh, như thể bên cạnh Lâm, mọi thứ đều được đặt đúng vị trí của nó không dư thừa, không thiếu hụt.
Một lần, Lâm nói rất khẽ:
-Cuối tuần này, có một triển lãm nhỏ. Em có muốn đi cùng anh không?
Trúc Nhi gật đầu, không hỏi thêm.
Phòng triển lãm nằm trong một con phố yên tĩnh. Tranh không nhiều, ánh đèn dịu, mùi sơn dầu và gỗ cũ trộn lẫn vào nhau. Lâm đi chậm, đôi khi dừng lại rất lâu trước một bức tranh, như thể đang trò chuyện với nó bằng một thứ ngôn ngữ riêng. Trúc Nhi đứng bên cạnh, nhìn anh nhiều hơn là nhìn tranh.
Cô nhận ra, khi Lâm nhìn một tác phẩm, ánh mắt anh rất tĩnh không phải sự thán phục ồn ào, mà là kiểu nhìn của một người đã đi qua đủ nhiều mất mát để hiểu rằng cái đẹp luôn mong manh. Có lúc, Lâm nghiêng người lại gần, chỉ cho cô một mảng màu rất nhỏ ở góc tranh, nói rằng:
-Chỗ này, nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ bỏ qua.
Tải VPBank
Trúc Nhi mỉm cười.
Cô chợt nghĩ: có lẽ anh cũng là một chi tiết nhỏ như thế. Nếu không đủ chú ý, sẽ rất dễ lướt qua.
Khi ra về, trời đã sẫm tối. Hai người đi song song, khoảng cách vừa đủ để tay áo khẽ chạm vào nhau mỗi khi bước chậm lại. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều cảm nhận được: những ngày này, dù bình thường đến đâu, cũng đang lặng lẽ trở thành điều đáng nhớ.
Chiều ấy, Lâm đứng bên cửa sổ phòng vẽ, ánh hoàng hôn đổ dài trên nền nhà. Anh đang pha màu thì chợt nhận ra tay mình khẽ run. Rất nhẹ. Nhẹ đến mức nếu không chú ý, chính anh cũng có thể cho đó là do mệt. Lâm dừng lại một chút, hít sâu, rồi tiếp tục. Nhưng nét cọ vừa chạm xuống toan đã lệch đi nửa nhịp. Màu loang ra, không đúng chỗ anh định. Anh cau mày, không vì bức tranh, mà vì cảm giác xa lạ vừa thoáng qua trong cơ thể mình như thể có một phần nào đó đang chậm lại, không còn nghe lời anh nữa.
Anh đặt cọ xuống, xoa cổ tay, chờ cho nhịp run tan đi. Ngoài kia, tiếng xe cộ xa dần, hoàng hôn trôi rất chậm. Lâm đứng im, lắng nghe chính mình, rồi bất giác nghĩ đến Trúc Nhi. Nghĩ đến cách cô ngồi im lặng nhìn trời chiều, như thể đã quen với việc ở cạnh những điều không thể nắm giữ. Chỉ một chút thôi, anh tự nhủ. Mình vẫn còn kiểm soát được.
Lâm rửa tay thật kỹ, lau khô, rồi lại cầm cọ lên. Lần này, nét vẽ trở nên vững vàng hơn. Nhưng ở một góc rất sâu trong lòng, anh biết có những thứ, dù cố đến đâu, cũng chỉ là đang trì hoãn.
Chiều ấy, Trúc Nhi đến muộn hơn thường lệ. Lâm đã ngồi sẵn ở băng ghế quen, lưng tựa vào thành gỗ, mắt nhìn ra mặt hồ đang dần sẫm màu. Khi thấy cô từ xa, anh đứng dậy theo phản xạ và ngay khoảnh khắc ấy, cơn choáng nhẹ ập tới.
Rất nhanh. Như một làn gió lướt qua. Lâm khẽ khựng lại, bàn tay siết vào mép ghế, đầu cúi thấp trong một nhịp thở ngắn. Anh nhắm mắt đúng một giây chỉ một giây thôi rồi mở ra, nở nụ cười vừa kịp lúc Trúc Nhi bước đến.
“Anh đợi lâu chưa?” cô hỏi.
“Vừa tới,” Lâm đáp, giọng bình thản, ấm như mọi lần.
Anh kéo ghế cho cô ngồi, động tác chậm hơn thường ngày nhưng đủ tự nhiên để không ai nhận ra. Khi Trúc Nhi say sưa kể về một điều vụn vặt trong ngày, Lâm lắng nghe rất chăm chú. Không phải vì câu chuyện, mà vì anh cần một lý do để không phải nói gì, để giữ cho hơi thở mình đều lại. Có đôi lần, ánh mắt anh tối đi rất khẽ. Anh quay mặt ra hồ, giả vờ nhìn hoàng hôn, giấu đi cảm giác mệt đang lan dần trong lồng ngực thứ mệt không đến từ cơ thể, mà từ việc phải giả vờ ổn.
Trúc Nhi chợt im lặng. Cô nhìn anh lâu hơn một chút.
“Anh có sao không?” cô hỏi, rất khẽ.
Lâm quay lại, mỉm cười. Nụ cười quen thuộc đến mức chính anh cũng suýt tin là thật.
“Không,” anh nói, rồi ngừng lại một nhịp, “chỉ là hôm nay hoàng hôn đẹp quá.”
Cô gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng khi gió thổi qua, Trúc Nhi nhận ra bàn tay Lâm đặt trên đầu gối hơi lạnh. Cô không nắm lấy chỉ để yên. Còn Lâm thì thở phào, như thể vừa vượt qua một ranh giới mong manh. Anh biết, nếu cô hỏi thêm một câu nữa thôi,banh sẽ không giấu được nữa.

Hoàng hôn hôm ấy đến muộn. Ánh nắng nghiêng mỏng như một dải lụa, trải lên mặt hồ những vệt vàng nhạt, chạm vào hàng cây đang đứng yên trong gió. Trúc Nhi ngồi cạnh Lâm, hai người không chạm vào nhau, nhưng khoảng cách giữa họ đã không còn là khoảng trống.
“Em thích những buổi chiều như thế này,” cô nói, giọng chậm và mềm, như thể đang nói với chính mình.
“Em rung động trước cuộc sống bằng những điều rất nhỏ. Phố xá vào mùa đông khi người ta đi nhanh hơn, mà lòng lại chậm lại. Mùa thu, thành phố đổi màu, lá rơi không ồn ào nhưng đủ làm mình nhớ. Rồi mỗi độ xuân về, mùi hoa cúc thoảng qua, rất nhẹ, rất ngắn… nhưng nếu không để ý, sẽ không bao giờ gặp lại.”
Cô dừng một chút, bàn tay đặt trên đầu gối, các ngón tay khẽ siết lại.
“Em ít khi nói những điều này,” Trúc Nhi tiếp, mắt vẫn nhìn về phía xa.
“Em sợ người khác nghĩ em yếu đuối. Nhưng thật ra… em chỉ nhạy cảm hơn một chút với cái đẹp.”
Lâm lắng nghe, không chen vào. Ánh mắt anh trầm lại, không phải vì buồn, mà vì lần đầu tiên có ai đó nói ra thế giới bên trong của mình một cách không phòng bị trước anh.
Anh im lặng rất lâu, đủ để Trúc Nhi nghĩ rằng mình đã nói quá nhiều. Rồi Lâm khẽ cười nụ cười mỏng và bình thản.
“Anh thì nhìn cuộc sống khác em một chút,” anh nói.
“Anh luôn nghĩ mọi thứ đều vô thường. Người đến, người đi, cảm xúc đến rồi tan. Cái đẹp cũng vậy nó chỉ ở lại nếu mình không cố giữ.”
Anh quay mặt về phía mặt hồ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt.
“Thứ anh yêu nhất là sự tự do,” Lâm nói tiếp, giọng thấp.
“Tự do trong cách sống. Trong cách rời đi. Anh chưa từng yêu ai… dù anh rung động rất nhiều lần trước cái đẹp.”
Câu nói ấy rơi xuống giữa họ, nhẹ như một chiếc lá nhưng không tan.
Lâm bỗng dừng lại. Như thể phía sau câu nói đó còn một điều gì nữa, nhưng anh không bước tiếp. Sự im lặng kéo dài, không nặng nề, mà đầy ẩn ý.
Trúc Nhi quay sang nhìn anh.
Lần đầu tiên, cô nhìn người đàn ông ấy không chỉ bằng sự dịu dàng, mà bằng một tò mò rất sâu tò mò về một thế giới mà anh đang khép lại ngay trước ngưỡng cửa.
Gió thổi qua, mang theo mùi nước và lá ẩm. Hoàng hôn tắt hẳn, thứ ánh sáng huy hoàng còn sót lại tạo thành một vệt sáng rực cuối đường chân trời, nhường chôc cho màn đêm lặng lẽ, cái giây phút giao thoa đó khiến lòng người ngắm dâng lên cảm giác mang mác, buồn nhưng không bi lụy. Bởi giây phút đó giữa hai người họ, một điều gì đó vừa được thắp lên không phải tình yêu, mà là sự thừa nhận âm thầm rằng họ đang bước rất gần vào nhau.
Những buổi chiều sau đó, Trúc Nhi vẫn đến chỗ cũ. Hồ vẫn lặng, hoàng hôn vẫn nhuộm trời bằng thứ ánh sáng dịu dàng như mọi khi, chỉ là chiếc ghế quen không còn người ngồi cạnh. Cô bắt đầu quen với việc mang theo hai ly cà phê rồi lại mang về một. Không có nỗi buồn rõ rệt, chỉ là một khoảng trống nhỏ, nằm gọn trong ngực, thỉnh thoảng nhói lên khi cô vô thức quay sang bên trái.
Trúc Nhi lặng lẽ sống cùng sự vắng mặt ấy, như sống cùng một câu hỏi chưa kịp thành hình. Có những chiều, cô tự hỏi: liệu có phải mình đã tưởng tượng quá nhiều, hay thật sự có một điều gì đó đã từng rất gần, rồi trôi đi. Lâm đứng trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng rơi xuống bức tranh còn dang dở. Anh nhớ rất rõ khoảnh khắc bàn tay mình dừng lại giữa không trung, nhớ ánh mắt Trúc Nhi khi anh im lặng. Chính giây phút ấy, anh hiểu mình đã bước quá gần gần hơn cả ranh giới mà anh tự đặt ra cho quãng đời còn lại. Anh không sợ yêu, chỉ sợ để lại một nỗi đau mà mình không đủ thời gian để ở lại vá lành. Lùi lại, tránh mặt, biến mất… anh biết đó là hèn nhát, nhưng là cách duy nhất anh còn có thể chọn. Lâm khẽ nhắm mắt. Trong lòng anh, một điều gì đó rất đẹp vừa kịp nở hoa, cũng vừa kịp bị chính anh bẻ gãy.
Mưa đã kéo dài tròn một tuần.
Không phải kiểu mưa ào ạt của mùa hạ, mà là những cơn mưa dai dẳng, lặng lẽ, rơi từ sáng đến tối, khiến thành phố như bị phủ lên một lớp màn mỏng ẩm ướt. Người ta đi qua nhau vội hơn, cúi đầu thấp hơn, và những buổi chiều hoàng hôn biến mất sau một màu xám không tên.
Trúc Nhi đếm mưa bằng những buổi chiều không ra quán cà phê.
Cô đã nghĩ, nếu mưa cứ rơi mãi như thế này, có lẽ mọi thứ sẽ tự nhiên trôi qua, giống như một điều chưa kịp bắt đầu đã khẽ khàng khép lại. Không ai hứa hẹn. Không ai để lại số điện thoại. Giữa cô và Lâm chỉ có một điểm hẹn mong manh quán cà phê nhỏ bên hồ, nơi hoàng hôn thường dừng lại lâu hơn một chút. Cô không gọi đó là chờ đợi. Chỉ là, mỗi khi mưa rơi, cô lại nghĩ: Có lẽ hôm nay anh cũng không đến. Rồi hôm sau, và hôm sau nữa. Một tuần trôi qua như vậy, nhẹ đến mức người ta không dám gọi tên nó là thiếu vắng, nhưng đủ dài để lòng người khẽ se lại mỗi khi đi ngang qua con đường quen.
Chiều hôm ấy, mưa ngừng. Không phải ngừng hẳn, chỉ là những hạt nước cuối cùng rơi xuống lặng lẽ hơn, như thể bầu trời cũng mỏi mệt sau một tuần dài. Ánh sáng bắt đầu len qua những tầng mây còn đẫm nước, hoàng hôn hiện ra chậm chạp, loang lổ, phản chiếu lên mặt hồ một màu vàng nhạt pha xám. Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
Trúc Nhi đứng rất lâu trước cửa nhà.
Cô không thay đồ đẹp hơn thường ngày, cũng không chải tóc kỹ hơn. Chỉ khoác chiếc áo mỏng quen thuộc, bước ra ngoài với một cảm giác rất lạ như thể nếu hôm nay cô không đi, thì sẽ có một điều gì đó trong lòng mãi mãi không còn cơ hội được trả lời. Có lẽ hôm nay là lần cuối, cô nghĩ, và tự cười với chính mình vì sự nghiêm trọng không cần thiết ấy.
Quán cà phê vẫn ở đó, mùi cà phê quyện với mùi đất ẩm sau mưa, không gian yên tĩnh hơn thường ngày. Trúc Nhi chọn chiếc bàn quen sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra mặt hồ còn gợn sóng nhẹ.
Cô ngồi xuống, hai tay đặt trên bàn, cảm giác như chính cô đang đánh cược với thời gian, đôi bàn tay siết lại. Anh sẽ không đến đâu, một giọng nói rất nhỏ vang lên trong lòng cô. Và nếu anh không đến, thì sao?
Cô không trả lời được câu hỏi ấy, chỉ biết rằng, trong suốt một tuần mưa, có những buổi chiều cô bất giác quay đầu tìm một bóng dáng không có lý do để tìm. Có những khoảnh khắc cô tự trách mình vì đã mong đợi một điều chưa từng được hứa hẹn. Nhưng mong đợi vẫn ở đó, rất thật. Cùng lúc ấy, ở phía bên kia con đường, Lâm dừng lại dưới một tán cây còn đọng nước.
Anh đến quán sớm hơn thường lệ. Trong một tuần mưa, anh đã nhiều lần đứng trước cửa nhà, rồi lại quay vào. Mỗi ngày đều có một lý do khác nhau để không đi mưa quá lớn, cơ thể mệt hơn bình thường, hay chỉ đơn giản là nỗi sợ mơ hồ rằng nếu gặp lại, anh sẽ không còn đủ bình thản như mình tưởng.
Anh không mong gặp cô, ít nhất, anh luôn nói với bản thân như vậy. Anh chỉ nghĩ, nếu mưa ngừng, anh sẽ đến, nhìn xem quán cà phê ấy còn quen thuộc không, rồi rời đi trước khi hoàng hôn kịp tắt. Chỉ cần biết rằng cô vẫn ổn, vẫn bình yên trong thế giới của riêng mình, thế là đủ.
Nhưng khi đứng trước quán, tim anh khẽ chậm lại. Qua lớp kính mờ hơi nước, Lâm nhìn thấy Trúc Nhi. Cô ngồi đó, dáng người nghiêng nhẹ về phía cửa sổ, ánh sáng hoàng hôn phản chiếu lên gương mặt cô một vẻ dịu dàng rất khó gọi tên. Không có gì khác so với những lần trước vẫn là cô, vẫn là sự tĩnh lặng quen thuộc nhưng trong khoảnh khắc ấy, Lâm nhận ra mình đã nhớ khung cảnh này nhiều hơn anh cho phép.
Anh tự nhủ: Chỉ nhìn thôi. Anh bước chậm hơn khi mở cửa. Trúc Nhi không nhìn lên ngay. Chỉ đến khi có một chuyển động rất khẽ trong không khí một sự thay đổi mà cô không lý giải được cô mới ngẩng đầu. Ánh mắt họ chạm nhau, không ai mỉm cười trước, không ai tỏ ra ngạc nhiên. Chỉ là một khoảnh khắc đứng yên, như thể cả hai cùng thừa nhận: À, hóa ra anh/em cũng ở đây.
Trúc Nhi cảm thấy tim mình lệch đi một nhịp rất nhẹ, cô không nghĩ về việc một tuần qua anh đã ở đâu, hay vì sao anh không đến. Trong giây phút ấy, cô chỉ thấy một cảm giác mơ hồ tràn lên giống như khi đứng trước biển lúc chiều muộn, biết rằng nước đang rút nhưng không kịp giữ lại điều gì.
Lâm gật đầu rất khẽ, như một lời chào không thành tiếng.
Anh chọn chiếc bàn đối diện, cách cô một khoảng vừa đủ để không xâm phạm, nhưng cũng không còn xa như trước. Không ai hỏi vì sao đã biến mất. Không ai nhắc đến mưa. Một khoảng im lặng trải ra giữa họ, êm và mỏng như hơi nước còn đọng lại sau cơn mưa dài. Trúc Nhi nhấp một ngụm cà phê nguội. Cô nhận ra mình đang thở chậm hơn. Cái gì đó đã thay đổi, cô nghĩ. Không phải ở anh, mà ở chính cô trong cách cô nhìn người đàn ông đối diện, trong cảm giác quen thuộc xen lẫn mong manh đang dâng lên rất khẽ.
Lâm nhìn ra hồ, nơi ánh hoàng hôn đang tan dần trên mặt nước. Anh biết mình không nên ở lại lâu. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh cho phép bản thân ngồi yên, lắng nghe nhịp thở của chính mình, và chấp nhận một sự thật đơn giản: Anh đã đến đây vì cô, không ai nói điều đó ra, nhưng cả hai đều hiểu. Bên ngoài, mưa đã thật sự ngừng.
Hoàng hôn kéo dài thêm một chút, như thể thành phố cũng muốn giữ lại buổi chiều này lâu hơn bình thường. Và giữa khoảng không gian vừa đủ ấy, một điều gì đó lặng lẽ bén rễ không gọi tên, không vội vã chỉ âm thầm tồn tại, như ánh sáng còn sót lại sau mưa, dịu dàng và mong manh đến mức người ta sợ chạm vào sẽ tan đi mất. Cơn mưa đến bất ngờ, như thể bầu trời đã chờ sẵn khoảnh khắc họ bước ra khỏi quán cà phê.

Không lớn, không ào ạt, nhưng đủ dai để buộc người ta phải dừng lại. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống mặt đường còn ấm hơi nắng chiều, bốc lên một mùi ngai ngái rất quen. Lâm và Trúc Nhi cùng chậm bước, gần như đồng thời nhận ra họ không mang theo ô. “Trú tạm nhé,” Lâm nói khẽ, giọng anh thấp và đều, như thể mưa vốn là một phần đã được tính trước.
Mái hiên nhỏ của một căn nhà cũ đủ che cho hai người đứng sát vào nhau hơn bình thường. Không quá gần, nhưng cũng không còn khoảng cách an toàn như mọi khi. Trúc Nhi khẽ kéo tay áo xuống, cảm nhận cái lạnh mỏng của mưa len qua không khí.
Cô không nói gì. Chỉ đứng đó, nghe tiếng mưa rơi đều đều, nghe cả nhịp thở của người bên cạnh chậm và trầm, như thể anh luôn biết cách giữ cho mình không vội vàng với bất cứ điều gì. Lâm đứng hơi nghiêng về phía ngoài, một thói quen rất tự nhiên, như thể muốn chắn mưa cho cô dù mái hiên đã đủ rộng. Anh không nhận ra điều đó cho đến khi Trúc Nhi khẽ dịch người, nhường lại cho anh một khoảng nhỏ.
“Anh đứng vào trong chút đi,” cô nói, rất khẽ.
Anh lắc đầu. “Không sao.”
Mưa vẫn rơi.
Trong khoảnh khắc ấy, Trúc Nhi chợt nhận ra một điều rất nhỏ: Lâm luôn đi chậm hơn khi trời tối. Không phải vì anh không vội, mà như thể anh sợ cô bước nhanh quá sẽ trượt ngã, hoặc sợ thành phố trong ánh đèn nhập nhoạng có thể làm ai đó lạc mất.
Cô không hỏi. Chỉ ghi nhớ.
Một giọt mưa lạc nhịp rơi xuống, làm vài sợi tóc mái của Trúc Nhi ướt nhẹ, dính vào gò má. Cô đưa tay lên theo phản xạ, nhưng Lâm đã nhanh hơn một chút. Anh dừng lại giữa chừng bàn tay giơ lên rồi khựng lại trong không trung, như thể vừa nhận ra mình sắp vượt qua một ranh giới vô hình. Anh thu tay về.
“Ướt rồi,” anh nói, chỉ vậy.
Trúc Nhi mỉm cười, rất khẽ. Cô hiểu cử chỉ vừa rồi nhiều hơn lời nói.
Họ đứng dưới mái hiên, nhìn dòng người vội vã chạy qua mưa. Thời gian như chậm lại, đủ để người ta quên mất rằng mình đang chờ điều gì, hay vì sao mình lại ở đây.
Lâm nghĩ đến việc hủy buổi gặp ngày mai. Ý nghĩ ấy đến rất nhẹ, như một thói quen đã bắt đầu hình thành trong anh. Không phải vì anh không muốn gặp cô, mà vì mỗi lần đứng gần như thế này, anh lại phải nhắc mình nhớ một điều gì đó rất quan trọng rằng có những khoảng cách sinh ra không phải để lấp đầy.
Trúc Nhi thì nghĩ khác.
Cô nghĩ, nếu mưa cứ rơi thế này, cô cũng không ngại đứng thêm một chút nữa. Không phải vì cô cần một lời hứa, hay một sự xác nhận nào, mà chỉ vì cảm giác này đứng cạnh một người khiến lòng mình yên không dễ gì tìm lại được.
Mưa nhỏ dần.
Lâm nhìn ra đường, rồi quay sang cô. “Sắp tạnh rồi.”
“Ừ,” cô đáp.
Không ai nói thêm điều gì. Nhưng trong khoảnh khắc mưa ngừng hẳn, cả hai đều hiểu rằng có một điều gì đó đã lặng lẽ thay đổi không đủ lớn để gọi tên, nhưng đủ rõ để không thể làm ngơ.
Họ bước ra khỏi mái hiên, mỗi người mang theo một sự im lặng rất riêng. Và từ buổi chiều ấy, họ gặp nhau nhiều hơn một chút.
Ở cạnh nhau lâu hơn một chút. Gần hơn một chút. Nhưng cũng từ đó, Lâm bắt đầu chậm lại theo một cách khác.
(Còn tiếp)
© Thảo Đông – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- Khu tưởng niệm nạn nhân COVID-19 ở TP HCM: Điểm tựa cho người ở lại, lời nhắc nhở cho tương lai
Khu tưởng niệm nạn nhân COVID-19 ở TP HCM: Điểm tựa cho người ở lại, lời nhắc nhở cho tương lai Công trình này không chỉ là sự tri ân quá khứ mà còn mang tầm vóc của một bài ...
- Tết Bính Ngọ đặt 3 loại cây này trong nhà, Tài - Lộc - Tiền đua nhau vào cửa
- FULL CUỘC ĐẠI CHIẾN CHỐNG NAM HÁN - 938/ NGÔ QUYỀN - BẠCH ĐẰNG GIANG
- Google tích hợp Gemini để Chrome có thể tự động duyệt web thay người dùng
- Người Ấy | Trịnh Thăng Bình | Official Music Video
- Đường hoa Tết trong không gian Di sản Văn hóa Thế giới Hoàng thành Thăng Long
- Vũ và Hiền Hồ khiến fan nghẹn ngào với Người Yêu Cũ & Bước Qua Nhau & Sài Gòn Đau Lòng Quá | Sóng 22
- Chỉ Lặng Nhìn Em Quang Hùng mix nam khánh list 2


















