News :
5 hành động mà ung thư “rất sợ”: Làm đúng thì cả gia đình hưởng lợi Bánh chưng bị mốc một góc, cắt đi ăn tiếp có hại gì không? Người dân phản ánh vi phạm đất đai thế nào? Cháu bé 3 tuổi đuối nước tại hồ bơi khu nghỉ dưỡng Thân Thúy Hà được săn đón sau phim 700 tỷ, U50 vẫn lẻ bóng Lexus giảm giá sâu nhiều mẫu xe hybrid Lần đầu tiên trên thế giới: Trung Quốc để AI “chỉ tay” cho con người xây đường hầm, sai một ly đi một dặm Đăng ký thông tin cùng ‘Chiến bình A BỀN’: Cơ hội trúng OPPO A6 miễn phí hoặc các suất mua giảm 50%, 30% Xiaomi 17 Ultra đối đầu Galaxy S26 Ultra: Kẻ “điên” phần cứng hay ông vua AI mới là lựa chọn đáng tiền? Cục Đường bộ sẽ xử lý các nhà đầu tư trạm dừng nghỉ cao tốc chậm tiến độ Kích thước đầu “cậu nhỏ” càng lớn thì nữ giới càng thích khi làm “chuyện ấy”? Bác sĩ sẽ cho bạn biết sự thật Lạng Sơn: Nhìn giống rau cần nên vội hái đem về nấu ăn, 3 người bị ngộ độc phải nhập viện cấp cứu NSND Thúy Mùi ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa XVI Hai xe máy lao ầm ầm vào nhau, 5 người thương vong Điều chỉnh tốc độ một số đoạn tuyến cao tốc Pháp Vân về Nghi Sơn, tài xế cần lưu ý gì? Nhiều người ở Lạng Sơn dù không đầu tư vẫn có tài khoản trên các sàn giao dịch ngoại hối: Công an cảnh báo khẩn! Vì sao bạn nên mua Samsung Galaxy S26 Ultra? Lenovo Legion Y700 (2026) lộ điểm AnTuTu hơn 4,5 triệu, Snapdragon 8 Elite Gen 5 mạnh nhất Android hiện tại Tết này con sẽ về (Phần 1) Bệnh viện Nhi Đồng 1 phát cảnh báo Cúng Rằm tháng Giêng đừng chỉ chọn mỗi Cúc, 3 loại hoa này thần Tài mới ưng Phân cấp quản lý hơn 1.500km đường thủy cho địa phương TP Hồ Chí Minh đề xuất các nhà mạng phát triển thí điểm 6G ‘Chòm sao vệ tinh’ tương tự Starlink của Nga sẽ đi vào hoạt động trong năm 2026 Sau ngày 1/3, điện thoại xách tay vẫn dùng app ngân hàng bình thường: Hiểu sai một chi tiết khiến nhiều người lo oan Khách Tây gọi món ‘1 mâm 16 chén’ 142 nghìn ở TPHCM, trầm trồ ‘no đến hôm sau’ Điều tra vụ nổ xảy ra tại Bệnh viện Đa khoa Trà Vinh ‘Thời điểm vàng’ đi bộ sau bữa ăn giúp kiểm soát đường huyết tối ưu Độc đáo Ngày thơ Hà Nội tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám Chuẩn hóa quản lý rủi ro, nâng tầm giám sát an toàn hàng không Gần 1 tỷ người dùng ChatGPT mỗi tuần, con số ấn tượng chỉ sau 3 năm ra mắt Làm thế nào để tra cứu mã định danh bất động sản? 8/3 này hãy tặng các chiếc đồng hồ này cho những người phụ nữ thân yêu của bạn So kè iPad mini A17 Pro và Huawei MatePad Mini: Tablet nhỏ gọn nào “đáng tiền” hơn năm 2026? Từ 22h ngày 2/3, thu phí 5 dự án cao tốc Bắc – Nam Cứu sống bé gái bị rắn độc cắn nhờ huyết thanh gửi bằng máy bay Vừa mắng con dâu ở bẩn vì chiếc bỉm trên bàn, mẹ chồng chết lặng khi biết sự thật đau lòng phía sau Người xưa mách 4 vật nên đặt đầu giường để ngủ ngon, hút may mắn, tinh thần an yên mỗi đêm Cao tốc thiếu vật liệu xây dựng, Cần Thơ cầu cứu tỉnh bạn, xin mở 6 mỏ cát sông Thị phần Windows 11 chiếm đến gần 75% sau khi Windows 10 ngừng hỗ trợ Ứng dụng VNeID vừa có 5 cập nhật, bổ sung mới, người dùng cần biết để tránh lỡ quyền lợi vivo X300 Ultra xuất hiện tại MWC 2026 với ống kính tele 400mm, zoom quang học 17x Xiaomi có điện thoại giá rẻ mới: Pin 6.000mAh, màn hình 120Hz, giá chỉ hơn 2 triệu Đang dạo vườn, thanh niên Tây Ninh bất ngờ phát hiện Rồng Đất quý hiếm Thanh Hóa buộc Hải Phòng chia điểm siêu kịch tính Điều gì xảy ra với não và gan nếu uống rượu 3-4 buổi mỗi tuần? Ái nữ của Quyền Linh, Trương Ngọc Ánh: Cao lớn, xinh đẹp và khí chất vượt trội Cách cúng Rằm tháng Giêng năm 2026 chi tiết, đúng nghi lễ Khẩn trương khắc phục lỗi, đẩy nhanh cấp giấy chứng nhận kiểm định điện tử cho người dân Chặn số điện thoại lừa đảo trong vài giây với ứng dụng nTrust cực dễ ai cũng làm được, xem ngay hướng dẫn

Tết này con sẽ về (Phần 1)


 

blogradio.vn – Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

***

Chương 1. Tết đến rồi

“Mẹ, mẹ mở mắt ra nhìn con đi…”

Tôi gào lên đến khan cả giọng, cổ họng đau rát như bị ai bóp chặt, nhưng mẹ vẫn nằm đó, bất động, không nhìn tôi thêm một lần nào nữa. Máu nóng loang ra, thấm dần qua từng kẽ tay tôi, nhuộm đỏ cả chiếc áo trắng tôi vẫn mặc đến trường mỗi ngày chiếc áo mà buổi sáng hôm ấy, mẹ còn cẩn thận ủi phẳng cho tôi.

Tôi giật mình tỉnh dậy. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hơi thở dồn dập, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy rõ từng nhịp. Tôi ngước nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, kim giờ đứng lặng ở con số bốn, bốn giờ sáng.

Cơn ác mộng này đã theo tôi suốt sáu năm nay. Đêm nào cũng vậy, nó trở lại, không ồn ào nhưng dai dẳng, bám riết lấy tôi, không cho tôi một giấc ngủ trọn vẹn. Tôi ngồi dậy, với lấy chiếc khăn choàng đặt cuối giường khoác tạm lên người rồi bước ra phòng khách.

Căn hộ tôi đang ở không lớn, chỉ vỏn vẹn một phòng ngủ và một phòng khách. Tôi mua nó cách đây ba tháng, sau hơn hai năm đi làm. Mọi người đều khen tôi giỏi, còn trẻ mà đã biết tích góp, tự mua được nhà. Tôi chỉ mỉm cười cho qua. Họ đâu biết rằng, lý do tôi cố gắng đến kiệt sức như vậy chỉ vì tôi không muốn về quê nơi tôi đã quyết tâm rời đi từ rất lâu.

Từ khi còn là sinh viên, tôi đã đi làm thêm liên tục. Đến khi chính thức đi làm, tôi không còn xin tiền ba nữa. Tôi muốn ông yên tâm rằng tôi đã trưởng thành, cũng muốn ông bớt lo lắng cho tôi dù chính tôi hiểu rõ, có những vết thương trong lòng mình chưa bao giờ lành lại.

7743819 06 11 32 50

Có những nỗi đau tôi giấu rất sâu trong lòng, sâu đến mức chính tôi cũng không dám chạm lại. Người ta chỉ thấy tôi lúc nào cũng mỉm cười, đúng giờ, đúng việc, đúng tác phong của một nhân viên văn phòng mẫu mực, còn những đêm dài mất ngủ, những cơn ác mộng kéo tôi ngược về quá khứ thì không ai hay biết.

Mỗi lần tỉnh dậy sau cơn ác mộng, tôi thường cuộn mình trên chiếc sofa nhỏ, bật tivi lên rồi lướt qua từng kênh trong vô thức, đến khi mệt mỏi quá thì thiếp đi lúc nào không hay. Và sáng nay cũng chỉ là một trong vô vàn buổi sáng như thế.

Sáng sớm, Sài Gòn vẫn ồn ào và náo nhiệt như thường lệ. Dù ai buồn hay vui, thành phố này vẫn cứ vận hành theo nhịp riêng của nó, không bình luận, không sẻ chia. Tôi đến văn phòng không sớm cũng không muộn, tự pha cho mình một tách cà phê rồi lướt điện thoại để sắp xếp lại công việc trong ngày.

Tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng chào nhau buổi sáng vang lên rải rác. Văn phòng dần đông đủ hơn.

“Chị Nguyên, Tết này chị có về quê không?”. Cô bé trong đội tôi bước đến hỏi.

“Vé máy bay với vé tàu hết sạch rồi, em đang nhờ bạn mua giúp vé xe đây,” cô bé nói thêm, giọng có chút lo lắng.

“Sao em mua trễ vậy? Giờ này dù còn cả tháng nữa mới Tết nhưng khó mua lắm,” tôi nói.

“Em cũng không nghĩ là còn xa Tết vậy mà đã hết vé,” cô bé thở dài, rồi chợt hỏi lại, “À, năm nay chị có về quê ăn Tết không?”

Tôi chỉ cười nhẹ, không trả lời.

Đã gần ba năm rồi tôi không về quê ăn Tết. Ba gọi cho tôi nhiều lần, nhưng lần nào tôi cũng lảng tránh, lấy lý do bận công việc. Những ngày Tết ở Sài Gòn vắng người đến lạ. Tôi đã quen với một Sài Gòn tất bật, nhộn nhịp, nên năm đầu tiên bước ra khỏi nhà vào sáng mồng Một, tôi đã không khỏi ngỡ ngàng. Đường phố thưa xe, đi nhanh hơn, nhưng tìm một bữa trưa lại khó khăn vì hầu hết quán xá đều đóng cửa nghỉ Tết.

Những năm sau đó, tôi dần quen với cái Tết của Sài Gòn. Tôi tự lên kế hoạch cho những ngày nghỉ, rồi cứ thế, Tết trôi qua như bao ngày khác.

nhunghinhanhtetxuadepnaolong2c 1674313777

Chuông điện thoại reo lên. Tôi cầm tách cà phê, vừa nghe máy vừa đi về phía phòng làm việc.

“Con khỏe không? Tết này về nhà ăn Tết đi con,” ba tôi mở lời, giọng trầm và chậm.

“Ba với em Khoa khỏe không? Con vẫn khỏe, chỉ là công việc bận quá… con không biết có về được không, nhưng con sẽ cố gắng,” tôi trả lời, dù chính tôi hiểu mình chỉ đang viện cớ.

Ở đầu dây bên kia, ba tôi thở dài.

“Nguyên này, nếu Tết này con không về, ba với thằng Khoa sẽ vào Sài Gòn ăn Tết cùng con.”

Tôi im lặng.

“Đó không phải lỗi của con đâu,” ba nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống. “Về nhà đi con. Lâu lắm rồi nhà mình không còn sum vầy… về thắp cho mẹ con một nén nhang.”

Tôi không nhớ mình đã cúp máy từ lúc nào. Những lời sau đó của ba, tôi không còn nghe rõ nữa. Trí nhớ tôi như dừng lại ở câu nói ấy.

Tôi kéo hộc tủ, lấy ra tấm hình chụp cả gia đình trong sinh nhật mười tám tuổi của tôi. Có lẽ đó là tấm hình cuối cùng tôi chụp chung với mẹ. Trong ảnh, mẹ vẫn cười hiền lành, bao dung như bao người mẹ khác. Ba mẹ ngồi phía trước, tôi và thằng Khoa đứng phía sau. Ai nhìn vào cũng nói gia đình tôi hạnh phúc. Thế nhưng…

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ.

“Chị Nguyên, chị mau đi họp đi, cả phòng đang chờ chị đó,” một cái đầu thò vào nhắc.

Tôi giật mình, vội vàng đáp: “À, chị ra liền đây.”

 (Còn tiếp)

© Bằng lăng tím – blogradio.vn


Để lại một bình luận