News :
Nhà có ánh sáng kiểu này dễ khiến tiền bạc bất ổn: 5 dấu hiệu nhiều nhà đang mắc phải CÁNH ÉN ĐƯA TIN VUI | Bolero Đám Hỏi Miền Tây | Nhạc Xuân Cưới Hỏi 2026 Cuộc đua giành quyền kiểm soát tính bằng giây: Trung Quốc thách thức vị thế độc tôn của Mỹ Vụ sà lan tông cầu Ghềnh: Kết quả nồng độ cồn của tài công và nguyên nhân ban đầu Trọng tài Malaysia bắt trận đại chiến Hà Nội FC vs CAHN Hoả tốc: Doanh nghiệp xăng dầu được điều chỉnh giá ngay khi biến động 7%, RON 95 tăng 4.700 đồng/lít Chàng trai 27 tuổi giảm 23kg trong hơn 2 năm nhờ 2 việc đơn giản, ai cũng làm được Nghi ngờ chị dâu nhận con nuôi để che giấu tội lỗi, tôi đi xét nghiệm ADN và nhận cái kết đắng ngắt từ cả gia đình Phát triển bê tông bền hơn, lấy cảm hứng từ vỏ hàu Phim Chiếu Rạp Thẩm Phán Trùng Sinh – Tập 13 (Full HD – Vietsub) HONOR X8d ra mắt tại Việt Nam với pin 7.000mAh trong thân máy siêu mỏng Lỗi bảo mật trong ARC Raiders khiến tin nhắn Discord riêng tư bị ghi vào file game, nhà phát triển phải tung bản vá khẩn Galaxy S26 series lập kỷ lục đặt trước tại Hàn Quốc, vượt thế hệ cũ HLV Mai Đức Chung: Tuyển nữ Việt Nam thận trọng trước Đài Loan (TQ) Ung thư rất “sợ” loại quả này, giàu chất chống oxy hóa mạnh mẽ: Nhiều người Việt biết mà chưa hay ăn Tháng Ba có gì đặc biệt, số 3 may mắn hay xui xẻo? Bạn thấy số 3 trong đời sống mình thế nào? Nghệ An cần hơn 2.300 tỷ đồng để phát triển hạ tầng cảng cá và khu neo đậu BÓNG TÙNG QUÂN – TẬP 19-20 – THVL1 LỒNG TIẾNG – PHIM TRUNG QUỐC – BONG TUNG QUAN Cách phát Wifi từ máy tính Win 10/11, MacBook không cần phần mềm OPPO Reno 16 Pro Max lộ diện: Màn hình lớn, chip cao cấp và camera 200MP Sự cố sà lan tông cầu Ghềnh: Hàng nghìn hành khách đường sắt tất tả ngược xuôi Tết này con sẽ về (Phần 3) Thực đơn trường thọ của người sống đến 100 tuổi có gì lạ? Nghiên cứu cho thấy 4 chế độ ăn này có thể tăng đáng kể khả năng sống thọ 02 phương án hoán đổi Lịch nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương 2026, 30 4 và 1 5 2026: Người lao động được nghỉ bao nhiêu ngày? Hàn Quốc thuê chuyến bay sơ tán công dân mắc kẹt tại UAE giữa căng thẳng Trung Đông Giải Đặc Biệt Tháng Gần Nhất Là Bao Nhiêu? Anthropic vừa tung báo cáo khiến nhiều người giật mình: AI chưa cướp việc của bạn, nhưng đang âm thầm khóa cửa người mới đi làm OPPO Watch X3 được xác nhận chuẩn bị ra mắt cùng OPPO Find N6 RUINER 2 chính thức được công bố: từ game bắn súng cyberpunk thành ARPG, cho phép điều khiển nhiều cơ thể cùng lúc Sau 17 năm, Trung Quốc chính thức tạo ra chiếc điện thoại “nói không với nghe lén”, hàng nội địa 100% CAS giữ nguyên án phạt Malaysia: Đến lúc trả giá vì gian lận Đau đầu lúc thức dậy: Dấu hiệu nào cảnh báo nguy cơ đột quỵ? PGS.TS Bùi Anh Tuấn giữ chức Hiệu trưởng Trường Đại học Hòa Bình Lời chúc 8/3 cho khách hàng, đối tác ấn tượng năm 2026 Nhận định Wrexham và Chelsea (0h45 ngày 8/3), FA Cup 2025-2026 Tập 7 – Tuyết Mê Cung (Vietsub)_DV Hoàng Cảnh Du, Vương Tử Kỳ Khách hàng MB chú ý: Các giao dịch chuyển khoản có thể bị gián đoạn vào cuối tuần Galaxy S26+: Điện thoại dành cho người muốn bước vào kỷ nguyên AI phone trọn vẹn với mức giá “chưa phải Ultra” Clip tài xế xe ben che biển số, chèn ép ô tô trên quốc lộ Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối) Kịch bản bất ngờ: Tuyển nữ Việt Nam hòa Đài Loan (TQ) dễ đi World Cup hơn Hà Tĩnh ứng dụng AI, nền tảng số để tuyên truyền quy định bầu cử Khoa Nội Tổng Hợp Bệnh Viện PhenikaaMec – Điều Trị Các Bệnh Lý Nội Khoa Toàn Diện Có ASUS việc nhẹ tênh, làm việc hiệu quả hơn cùng các chiếc laptop ASUS Vivobook đáng mua Giông bão rồi cũng qua Nhận định bóng đá Celta Vigo vs Real Madrid, vòng 27 La Liga Uống cà phê sai cách cũng HẠI sức khỏe như uống dầu! Chuyên gia dinh dưỡng nói thẳng: Đừng làm 5 việc! Nữ diễn viên 49 tuổi gãy nát xương bàn chân sau tai nạn khi du lịch Thất lạc 25 năm, chàng trai từ Canada vượt 7.000km về quê tìm cha đẻ 4 loại cây hại phong thủy lại dễ gây họa cho gia chủ, có thì chặt bỏ ngay

Tết này con sẽ về (Phần 3)


blogradio.vn – Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

***

(Tiếp phần 2)

 

Chương 3. Cuộc gặp gỡ định mệnh

Sau khi biết tôi âm thầm đổi nguyện vọng, mẹ đã giận tôi rất lâu. Đó không phải kiểu giận dữ ồn ào, mà là sự im lặng nặng nề kéo dài trong những bữa cơm, những chuyến xe đưa đón quen thuộc bỗng dưng thiếu đi vài câu hỏi han như mọi khi. May mắn là tôi thi đậu đúng nguyện vọng mình chọn. Có lẽ kết quả ấy đã khiến mẹ yên lòng phần nào, cơn giận cũng theo thời gian mà dịu xuống. Mẹ vẫn đưa tôi đi học mỗi ngày, vẫn đứng chờ tôi trước cổng trường, chỉ có điều ánh mắt mẹ lúc ấy dường như đã mang theo nhiều suy nghĩ hơn trước.

Năm học mới mở ra với tôi bằng một cánh cửa khác. Trường mới, lớp mới, bạn bè mới – mọi thứ đều mang dáng vẻ của một khởi đầu. Với tôi, đó là cảm giác háo hức rất đỗi quen thuộc. Còn với mẹ, tôi nghĩ đó cũng là một hành trình mới, dù mẹ không nói ra.

Tôi gặp lại Phúc Nguyên một cách rất tình cờ. Hai đứa từng ngồi chung phòng thi trong kỳ thi tốt nghiệp, nhưng khi ấy chỉ dừng lại ở vài câu chào hỏi xã giao, chẳng đủ thân để nhớ tên nhau lâu. Vậy mà bước vào năm học mới, chúng tôi lại được xếp chung một lớp, như thể có một sợi dây vô hình nào đó lặng lẽ nối hai đứa lại từ trước.

Tôi lớn lên trong một gia đình đủ đầy và ấm áp, nên từ bé đã quen với việc cười nói, quen với sự vô tư. Tôi dễ làm quen, dễ bắt chuyện, và cũng dễ mở lòng. Ngoại hình không quá nổi bật nhưng đủ khiến người khác có thiện cảm, cộng với tính cách hòa đồng, tôi nhanh chóng hòa vào nhịp sống mới của trường lớp. Mọi thứ đến với tôi lúc ấy đều nhẹ nhàng, như thể cuộc đời đang ưu ái tôi hơn một chút.

Phúc Nguyên thì khác. Bạn trầm lặng, ít nói, không ồn ào cũng không thích xuất hiện giữa đám đông. Nhưng bù lại, Nguyên học rất giỏi. Có những tiết tôi không theo kịp bài, quay sang hỏi Nguyên vài câu. Hỏi riết rồi quen, quen rồi thành thân lúc nào không hay. Những câu nói chuyện vụn vặt ban đầu dần kéo dài hơn, tự nhiên hơn, và giữa chúng tôi hình thành một sự gắn bó rất nhẹ, rất trong trẻo.

Cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên là người tôi gặp vào một buổi chiều tan học như bao ngày khác. Cô là mẹ đơn thân, một mình nuôi con, điều ấy tôi biết qua lời kể của Nguyên. Nhưng đến khi gặp cô rồi, tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên. Cô có một vẻ đẹp rất đặc biệt, không phải kiểu sắc sảo khiến người ta choáng ngợp, mà là nét dịu dàng trầm lắng, như một người phụ nữ đã đi qua nhiều biến cố nên học cách sống chậm lại với đời.

Cô nhìn tôi, mỉm cười, ánh mắt hiền đến lạ:

“Con là Ngọc Nguyên phải không?”

Tôi lễ phép cúi đầu:

“Dạ, con chào cô.”

Giọng cô Mai nhẹ nhàng, chậm rãi:

“Cô cảm ơn con nhiều lắm, nhờ có con mà thằng Nguyên cởi mở hơn trước.”

Tôi vội xua tay, thấy mình không dám nhận lời cảm ơn ấy:

“Dạ, không có gì đâu cô. Bạn Nguyên giúp con rất nhiều trong việc học, con còn phải cảm ơn bạn ấy nữa. À mà… hôm nay cô đón bạn ạ?”

Hai cô cháu cứ thế nói chuyện từ chuyện học hành sang những điều vụn vặt thường ngày. Có lẽ cô thấy tôi đứng chờ một mình nên muốn ở lại cùng tôi cho đỡ trống trải. Phúc Nguyên đứng cạnh, im lặng như thường lệ, chỉ thỉnh thoảng mới góp vào vài câu khi cô Mai hỏi.

Chúng tôi đứng đó đã hơn mười lăm phút mà tôi vẫn chưa thấy mẹ đến. Điều ấy khiến tôi bắt đầu thấy lạ. Mẹ chưa bao giờ đến trễ. Mỗi lần tan học, chỉ cần tôi bước ra cổng là đã thấy mẹ đứng sẵn ở đó, dáng người quen thuộc giữa dòng người tấp nập.

Tôi nói nhỏ:

“Dạ thôi, cô với bạn Nguyên về trước đi ạ. Con đứng chờ mẹ một mình cũng được.”

Cô Mai lắc đầu, giọng vẫn dịu dàng:

“Cô cũng không bận gì, đứng chơi với con thêm chút nữa.”

Thời gian trôi chậm từng chút một. Sân trường lúc nãy còn rộn ràng tiếng cười nói, vậy mà chỉ trong chốc lát đã thưa dần. Cuối cùng, chỉ còn lại ba người chúng tôi đứng giữa khoảng sân vắng, gió chiều thổi qua làm lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.

Mẹ tôi đến. Vừa dừng xe, mẹ đã vội vàng:

“Con chờ lâu lắm rồi phải không? Mẹ chạy được một đoạn thì bánh xe cán đinh, phải dắt bộ một quãng mới có chỗ vá.”

Mẹ thở gấp, vẻ lo lắng vẫn còn in rõ trên gương mặt. Rồi mẹ quay sang cô Mai, giọng đầy biết ơn:

“Cảm ơn chị nhiều nha, nhờ chị đứng nói chuyện mà bé không phải chờ một mình.”

Cô Mai cười hiền:

“Chào chị, tôi là mẹ của Phúc Nguyên. Hai đứa nhỏ thân nhau mà giờ hai bà mẹ mới gặp.”

Mẹ tôi cũng cười, nụ cười rất thật:

“À, chào chị. Tôi cũng nghe con bé nhắc đến chị lâu rồi. Tôi đi đón con hoài mà nay mới có dịp gặp chị.”

Họ nói chuyện thêm một lúc, rồi trao đổi số điện thoại. Từ khoảnh khắc ấy, hai người phụ nữ xa lạ bắt đầu bước vào cuộc sống của nhau một cách rất tự nhiên, như thể đó là điều đã được sắp đặt từ trước.

Từ đó, mẹ và cô Mai thỉnh thoảng gặp nhau trước cổng trường khi chờ đón con. Hai người có rất nhiều chuyện để nói. Trên đường về, mẹ tôi hay buột miệng:

“Tội nghiệp bạn Phúc Nguyên ghê…”

“Cô Mai giỏi thật, một mình nuôi con lớn từng đó…”

“Con phải cố gắng học cho bằng bạn…”

Không biết từ lúc nào, cô Mai bắt đầu đến nhà tôi thường xuyên hơn. Cô hay mua giúp mẹ vài lọ thuốc, hay mang sang những món ăn nói là “ngon lắm, tiện đường mua”. Mẹ tôi cũng đối xử với cô rất tốt, từ những hộp bánh ba mang về cho đến những món ngon mẹ vừa nấu xong.

Ban đầu, cô Mai rất chừng mực. Cô thường đến khi ba tôi không có nhà. Hai người phụ nữ cùng nấu ăn, cùng trò chuyện. Nếu đến giờ mẹ tôi đi đón tôi hay em trai thì cô mới ra về. Mẹ còn bảo, khi cô Mai bận thì cứ để Phúc Nguyên cùng về nhà tôi cho tiện.

Có lần, tôi tò mò hỏi mẹ:

“Sao lúc thì con thấy cô Mai rảnh lắm, lúc lại bận không thấy đâu vậy mẹ?”

Mẹ chỉ nói ngắn gọn, giọng không muốn đào sâu:

“Chuyện của người lớn, con đừng tìm hiểu. Lo học cho tốt đi.”

Rồi một buổi tối muộn, khi cô Mai đến đón Phúc Nguyên thì chạm mặt ba tôi. Lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt ba tôi thoáng dừng lại, như thể bắt gặp một ký ức cũ. Nhưng khi mẹ tôi giới thiệu, và cô Mai cất tiếng chào bằng giọng của một người xa lạ, ba chỉ khẽ gật đầu rồi bước thẳng vào nhà.

Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn


Để lại một bình luận