blogradio.vn – Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
***
Tiếp theo phần 4
Chương 5. Con xin lỗi mẹ
Trong một lần đi siêu thị, khi ngang qua quán cà phê gần đó, mẹ chợt nhìn thấy xe của ba đậu bên lề đường. Mẹ nghĩ có lẽ ba đang gặp đối tác, hoặc một người bạn nào đó. Mẹ không muốn làm phiền công việc của ba, nhưng như một thói quen đã hình thành từ rất lâu, mẹ vẫn dừng lại, chỉ để được nhìn ba một chút, dù là thoáng qua.
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Mẹ còn chưa kịp nghĩ thêm điều gì thì ba đã đứng dậy, gật đầu chào cô Mai rồi bước ra ngoài. Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhưng đủ để mẹ hoang mang đến mức vội vã nép mình vào đám cây gần quán, như một người chột dạ vừa làm điều gì sai trái, sợ bị bắt gặp.
Mẹ tự hỏi, có chuyện gì mà hai người ấy lại phải giấu mẹ. Những câu hỏi không có lời giải cứ thế chồng chất, kéo mẹ vào những suy nghĩ miên man, rối bời, và càng lúc càng đi xa hơn sự thật.
Mẹ bắt đầu mất ngủ từ những ngày đó.
Không phải kiểu mất ngủ vì lo toan cơm áo, mà là thứ mất ngủ của một người phụ nữ khi trong lòng đã nhen lên nghi ngờ, nhưng lại không đủ can đảm để hỏi cho ra lẽ. Những đêm khuya, khi ba đã ngủ, mẹ nằm quay mặt vào tường, nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc mà lòng trống rỗng đến đáng sợ. Mẹ tự hỏi mình đã làm sai ở đâu, đã thiếu sót điều gì, để người đàn ông đầu gối tay ấp gần hai mươi năm lại dần trở nên xa cách, kín kẽ, và im lặng đến vậy.
Mẹ nhớ rất rõ buổi tối hôm ấy.
Cô Mai đến đón Phúc Nguyên về, trời đã nhá nhem tối. Ba tôi vừa từ ngoài bước vào. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, ngắn đến mức nếu không để ý thì sẽ trôi qua như bao lần chạm mặt khác. Nhưng mẹ đã nhìn thấy.
Ba sững lại trong một giây rất khẽ, ánh mắt thoáng qua rồi lập tức quay đi, gật đầu chào lấy lệ. Cô Mai cũng vậy, nụ cười trên môi cứng lại, giọng chào khách sáo như đang nói với một người hoàn toàn xa lạ. Không một câu hỏi thăm, không một lời nhắc lại chuyện cũ, không một dấu hiệu của quen biết thân tình.
Mẹ đứng trong bếp, tay đang rửa chén, nước chảy tràn qua kẽ tay mà mẹ không hay biết. Mẹ nhìn thấy tất cả, nhưng không ai trong hai người biết rằng mẹ đã nhìn thấy.
Chính sự né tránh ấy khiến mẹ lạnh người.
Nếu họ thật sự không có gì, tại sao phải vội vàng như thế? Nếu là người dưng, sao ánh mắt lại tránh nhau? Còn nếu là quen biết cũ, vì sao không thể thản nhiên như những mối quan hệ bình thường khác?
Từ khoảnh khắc đó, niềm tin trong mẹ bắt đầu rạn vỡ. Không ồn ào, không dữ dội, mà chậm rãi, từng chút một, như một vết nứt nhỏ âm thầm lan dài trên mặt kính.
Những trang nhật ký sau đó dày lên rất nhanh.
Mẹ viết về nỗi hoang mang của mình, về cảm giác bị đứng bên lề cuộc đời của chính người chồng. Mẹ tự hỏi liệu gần hai mươi năm chung sống có đủ để gọi là yêu thương hay chỉ là thói quen. Mẹ trách bản thân đã quá an phận, quá tin tưởng, để rồi khi nhận ra điều bất thường thì đã không còn dũng khí để hỏi.
Mẹ không hỏi ba.
Mẹ cũng không hỏi cô Mai.
.jpg)
Một ngày cuối năm, trời nắng rất đẹp. Cái lạnh miền Trung đã dịu xuống, chỉ còn lại những tia nắng vàng trải dài trên mặt đường. Đó là năm cuối cấp của tôi. Mẹ đứng chờ tôi trước trung tâm học thêm, dáng người quen thuộc giữa dòng xe cộ vội vã.
Những chiếc xe lao đi để kịp những chuyến hàng bán Tết, tiếng còi inh ỏi, gấp gáp. Trong khoảnh khắc ấy, mẹ lại thấy lòng mình trống rỗng lạ thường. Mẹ bước qua đường, chậm rãi, như đang nghĩ về một điều gì đó rất xa.
Rồi tiếng va chạm vang lên.
Tiếng người la hét, tiếng xe thắng gấp, mọi thứ hỗn loạn trong chớp mắt.
Tôi vừa bước ra khỏi trung tâm, còn đang nói cười với bạn thì nghe thấy những tiếng kêu ấy. Tôi sợ máu, nên theo phản xạ chỉ đứng từ xa nhìn về phía con đường, tìm mẹ trong đám đông.
Có người chạy từ hiện trường về, giọng hốt hoảng:
“Hình như là mẹ bạn Nguyên đó!”
Tim tôi thắt lại. Tôi lắc đầu liên tục, như thể chỉ cần phủ nhận thì sự thật sẽ không xảy ra. Nhưng chân tôi nặng trĩu, từng bước đi như dẫm trên đá.
Chiếc váy đầu tiên tôi nhìn thấy quen đến đau lòng.
Khi khuôn mặt đẫm máu hiện ra trước mắt, tôi ngã gục.
“Mẹ ơi…”
Từ ngày mẹ mất, ngôi nhà trở nên trống vắng đến lạ. Không ai còn nhớ tưới mấy chậu hoa ngoài hiên, chúng héo dần như chính những ngày sau đó của chúng tôi.
Em trai ôm tôi khóc, ba lặng lẽ hơn trước rất nhiều. Có những đêm tôi thấy ba ngồi một mình, tay cầm tấm hình của mẹ rất lâu, như sợ chỉ cần buông ra là mọi thứ sẽ tan biến.
Phúc Nguyên ở bên tôi trong những ngày ấy. Bạn không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ở đó, đủ để tôi không gục ngã hoàn toàn.
Tôi đậu đại học với số điểm sát nút. Kế hoạch mẹ vạch sẵn cho tôi vẫn còn đó, nhưng người vạch ra nó thì không còn nữa.
Tôi phát hiện quyển nhật ký của mẹ khi sắp xếp lại các kỷ vật cũ. Tôi bất ngờ vì không hề nghe mẹ hoặc ba nói mẹ có viết nhật ký. Và càng hoang mang thêm khi cạnh quyển nhật ký là những vĩ thuốc uống còn dang dỡ.
Tôi đọc cuốn nhật ký của mẹ trong một buổi chiều kéo dài đến tối mịt mà không hay biết. Ban đầu là bàng hoàng, rồi đến ngỡ ngàng, sau đó là tức giận. Càng đọc, tay tôi càng run, tim đập loạn nhịp như muốn bật khỏi lồng ngực. Những dòng chữ quen thuộc của mẹ, nét chữ tròn trịa mà tôi từng nhìn thấy trên những tờ giấy nhắn trong bếp, giờ đây lại chất chứa đầy hoài nghi, đau đớn và tuyệt vọng.
Mẹ viết về những lần vô tình bắt gặp ba và cô Mai chạm mặt nhau, viết về sự né tránh lạnh lùng khiến mẹ không thể nào tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là ngẫu nhiên. Mẹ viết rằng điều làm mẹ đau nhất không phải là sự thật chưa được xác nhận, mà là cảm giác mình bị gạt ra ngoài, bị đối xử như một người không đủ quan trọng để được biết sự thật.
Tôi gấp mạnh cuốn nhật ký lại.
Trong khoảnh khắc đó, tôi căm giận ba. Một nỗi giận dữ bùng lên dữ dội đến mức tôi không kịp suy nghĩ. Tôi thấy ba thật tàn nhẫn. Nếu ba trong sạch, tại sao không nói? Nếu không có gì khuất tất, tại sao lại im lặng để mẹ tôi sống trong dằn vặt đến vậy? Tôi nghĩ đến những đêm mẹ mất ngủ, những ngày mẹ lặng lẽ, và cái chết bất ngờ của mẹ như một dấu chấm hết cho tất cả uất ức không được nói ra.
Tôi tin rằng ba đã phản bội mẹ tôi.
Tin chắc đến mức không cần thêm bằng chứng.
Mua Hàng với Shopee
Khi ba về đến nhà, tôi vẫn ngồi ở phòng khách, cuốn nhật ký đặt trước mặt. Tôi nhìn ba, ánh mắt không còn là ánh mắt của một đứa con gái nữa, mà là ánh mắt của người đang đứng về phía mẹ để đòi lại công bằng.
“Ba quen cô Mai từ trước, đúng không?”
Giọng tôi run lên, nhưng không phải vì sợ, mà vì giận.
Ba sững người. Có lẽ ông không ngờ tôi lại biết, càng không ngờ tôi lại hỏi thẳng như vậy. Khi tôi đặt cuốn nhật ký và tấm hình cũ đã ố vàng lên bàn, ba như chết lặng. Ông ngồi xuống rất chậm, hai vai trĩu nặng, đôi tay đặt lên đầu gối run run.
Ba không vội giải thích. Ông im lặng rất lâu, lâu đến mức cơn giận trong tôi dần nhường chỗ cho một nỗi hoang mang khác.
Rồi ba bắt đầu kể.
Đó không phải là một câu chuyện phản bội, cũng không phải là một mối tình dang dở. Chỉ là một câu chuyện cũ, của người khác, mà ba vì nể nang, vì nghĩ rằng “không nói thì sẽ tốt hơn”, nên đã chọn im lặng. Ba không ngờ rằng sự im lặng ấy lại trở thành nhát dao giết chết niềm tin của người vợ mà ba yêu thương.
“Khi đó ba đã biết mẹ con rồi. Ba không phản bội mẹ con,” ba nói rất khẽ, giọng khàn đặc. “Nhưng ba đã sai… sai vì nghĩ rằng mẹ con mạnh mẽ hơn ba tưởng.”
Ba cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ba mình nhỏ bé đến vậy. Ba nói rằng ba đã quen với hình ảnh một người vợ luôn chu toàn, luôn lặng lẽ gánh vác mọi thứ, đến mức quên mất rằng mẹ tôi cũng là một người phụ nữ có thể yếu đuối, có thể sợ hãi, và rất cần được trấn an.
“Ba cứ nghĩ rồi mọi chuyện sẽ trôi qua… ba không ngờ mẹ con lại giữ trong lòng đến vậy.”
Lúc ấy, cơn giận trong tôi không còn nguyên vẹn nữa. Nó vỡ ra, nhường chỗ cho nỗi đau. Tôi không còn khóc nổi, chỉ thấy trong ngực mình trống rỗng đến đáng sợ. Hóa ra, không ai cố tình làm tổn thương ai. Nhưng chính vì vậy, cái chết của mẹ tôi lại càng đau hơn.
Ba ngồi đó rất lâu, ánh mắt mệt mỏi, như đang tự vấn chính mình. Tôi biết, từ giây phút ấy, ba sẽ mang theo nỗi dằn vặt này suốt phần đời còn lại: dằn vặt vì đã không hiểu hết người vợ của mình, dằn vặt vì đã không kịp kéo mẹ tôi ra khỏi những suy nghĩ tối tăm.
Tôi đứng dậy, quay về phòng.
Đêm đó, tôi gọi mẹ trong vô thức, gọi như một đứa trẻ lạc đường.
“Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ.”
(Còn tiếp)
© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn
Xem thêm: Nợ Nhau Lời Tạm Biệt | Radio Tâm Sự
Bài viết gợi ý
- Toàn tập về TikTok Coin: Từ A đến Z cách nạp, sử dụng và nhận ưu đãi
TikTok Coin là đơn vị tiền tệ ảo chính thức trên nền tảng TikTok, dùng để tặng quà cho các nhà sáng tạo nội dung hoặc mở khóa tính năng đặc biệt. Coin TikTok không phải tiền mã hóa, không thể chuyển sang ví ngoài, và giá trị do TikTok kiểm soát.TikTok Coin là gì? Tầm quan trọngTikTok không chỉ là mạng xã hội video n�...
- Bitcoin thủng mốc 61.000 USD, niềm tin 'vàng kỹ thuật số' lung lay
- Tổng tham mưu trưởng IDF: Quân đội Israel đang thiếu thốn nhân lực nghiêm trọng
- THIỆP HỒNG SAI TÊN - NGUYỄN THÀNH ĐẠT | LÊ GIA BẢO (COVER) - Em viết thiệp hồng tên em thì đúng...
- Choáng váng trước số tiền khổng lồ Big Tech dự định chi tiêu năm nay
- Uống 1-2 chén rượu, sau bao lâu thì hết nồng độ cồn trong hơi thở?
- Nam sinh Bách khoa 5 lần là thủ khoa các kỳ thi
- Người phụ nữ nổi tiếng sống lành mạnh bỗng mắc ung thư cổ tử cung, hàng xóm kháo nhau: "Sạch quá hóa bệnh"



















