News :
Chủ tịch Vietcap Nguyễn Thanh Phượng chốt kế hoạch lợi nhuận kỷ lục 2.300 tỷ, ‘tiến quân’ sang Singapore Thu nhập 35 triệu, gia đình sống kham khổ vì vợ nhất quyết mua 1 chỉ vàng/tháng Clip mưa đá lộp bộp tại nhiều phường ở Quảng Ninh gây chú ý Apple ‘khai tử’ Mac Pro sau khi tự tay xóa đi lý do duy nhất khiến ai đó mua chiếc máy này Honor X80i lộ diện với pin 7.000mAh và màn hình sáng gấp đôi thế hệ trước, nhưng sạc chỉ dừng ở 45W Chú rể tử vong trước ngày cưới do tai nạn giao thông ở Nghệ An Hà Nội có thêm hệ thống máy hiện đại chẩn đoán sớm ung thư Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có ‘đặc quyền’ không ngờ nhận bài học đắt giá 5 MC giàu nhất Trung Quốc: Người kiếm trăm tỷ mỗi năm, người sở hữu 70 căn nhà Thanh Thuý giúp Gunma thắng trận thứ 24 ở giải Nhật Bản Tết này con sẽ về (Phần 6) iPhone 15 và iPhone 17 có những màu nào hợp mệnh Kim? Owlcat Games thừa nhận dùng AI trong quá trình làm The Expanse: Osiris Reborn Bạn bè nói “sắm điện thoại để học tốt hơn” là vớ vẩn, tôi chứng minh điều ngược lại chỉ bằng 1 thao tác Mưa đá xuất hiện trong đêm tại Hà Nội Các căn cứ Mỹ tại Syria bị tấn công Nữ nhân viên văn phòng 35 tuổi cấp cứu vì đau bụng dữ dội, bác sĩ phát hiện túi mật vỡ, rơi ra 60 viên… Bệnh viện Mắt Sài Gòn năm thứ 4 liên tiếp được vinh danh tại Healthcare Asia Awards Hansi Flick tức giận tột độ với chấn thương của Raphinha Tạm giữ hình sự 3 thanh niên sát hại đồng hương làm chung công ty ở TPHCM Trên tay “chậm” iPhone 17e: Màu Hồng mới siêu đẹp, chip Apple A19 và bộ nhớ từ 256 GB Duy Linh1 giờ trước Cháy lớn tại xưởng gỗ gần Bệnh viện K Tân Triều, khói bốc cao hàng trăm mét Hàng nghìn người biểu tình trên khắp Hy Lạp phản đối xung đột ở Trung Đông 3 loại cây nam giới tuổi 40+ nên trồng Giữa trưa gọi điện về bỗng nghe tiếng thở lạ của vợ, tôi lao ngay về nhà thì chết trân trước cảnh tượng trước mắt 3 ca sĩ có bằng tiến sĩ, dạy cùng một trường nổi tiếng cả nước biết Cây xanh bật gốc đè trúng người đàn ông đi xe máy ở Hà Nội Tuổi trẻ các cơ quan Trung ương mang “Xuân Yêu thương” về Nghĩa Tá VOV.VN – Chương trình “Xuân Yêu thương” tại xã Nghĩa Tá (Thái Nguyên) do tuổi trẻ các cơ quan Trung ương tổ chức đã… 5 giờ trước | VOVVN Nóng thế giới ngày 30/3: Mỹ và Israel tăng sức ép, Iran đẩy mạnh tấn công Người xưa dặn: Ví tiền, túi xách hay đặt 3 vị trí này dễ khiến tài vận hao tổn 61 người nhập viện nghi ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh mì Thái Lan vui như mở hội khi thắng U23 Việt Nam giải giao hữu Đà Nẵng quyết lập lại trật tự vỉa hè, xem xét phạt nguội để ngăn tái chiếm Màn hình MacBook Neo bao nhiêu inch? Đánh giá chi tiết Bong bóng AI nguy cơ sắp vỡ tung: Xuất hiện dòng vốn ‘khủng’ 9.000 tỷ USD nhưng 95% dự án vẫn thất bại, nhiều ‘tay chơi lớn’ có thể phá sản Samsung Galaxy S26 có gì mới so với Samsung Galaxy S25: Nâng cấp vừa đủ hay bước tiến đáng giá? CẢNH BÁO: Hành vi số hóa, chia sẻ, phát tán sách lậu trên mạng có thể bị phạt tới 20 triệu đồng! Lần đầu tiên, sinh viên Việt Nam phải đắn đo giữa MacBook và Windows ở cùng mức giá 16 triệu đồng Một người tử vong trong vụ cháy xưởng gỗ 6.000m2 gần viện K Tân Triều Chiến sự Trung Đông: Israel và Iran tiếp tục tấn công nhau dữ dội Hai năm yêu, cô gái không thể gần gũi vì lý do bất ngờ Cứu nam bệnh nhân 33 tuổi 3 lần ngưng tim Nữ hiệu trưởng tiểu học duy nhất cả nước trúng cử đại biểu Quốc hội khóa 16 Diễn viên Tô Dũng: Từ mê hát, ham chơi đến gương mặt vàng trên VTV Xúc động hình ảnh VĐV điền kinh bò lết về đích ở Tiền Phong Marathon Lật xe khách chở 29 người ở Tam Đảo Thời lượng pin MacBook Neo: Dùng được bao lâu, có bền không? Dấu chấm xanh trên iPhone bị vô hiệu hóa, hàng triệu người đối mặt nguy cơ bị quay lén Điện thoại gập Xiaomi sắp “comeback” sau 2 năm vắng bóng, hứa hẹn ra trước, đón đầu Galaxy Z Fold8 Vụ “giao kèo” đánh học sinh: Không thể tồn tại thỏa thuận bạo lực trong trường học

Tết này con sẽ về (Phần 6)


blogradio.vn – Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

***

Tiếp theo phần 5

Chương 6: Đứa con ngoài giá thú

Tôi gặp cô Mai vào một buổi chiều u ám, bầu trời xám xịt như thể đang cố bắt chước đúng tâm trạng của tôi lúc ấy. Cô gầy đi rất nhiều, gương mặt vốn dịu dàng nay hằn rõ nét mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu như người đã trải qua quá nhiều đêm không ngủ. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, giữa hai người là một khoảng lặng nặng nề, giống như ai cũng biết sắp phải nói ra một sự thật rất đau, nhưng lại không đủ can đảm để mở lời trước.

Cô Mai là người phá vỡ sự im lặng.

“Cô xin lỗi con…”

Giọng cô run run, không lớn nhưng đủ để tôi nghe thấy sự day dứt trong từng chữ. Tôi cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy nhau, tim tôi đập chậm đến lạ, như thể đã đoán được phần nào điều sắp nghe.

“Có những chuyện… cô đã giấu quá lâu.”
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi mới tiếp tục.
“Phúc Nguyên… không phải là con trong một gia đình trọn vẹn.”

Tôi ngẩng lên nhìn cô.

“Nguyên là con ngoài giá thú.”

Câu nói rơi xuống giữa không gian yên ắng như một viên đá nặng, làm tim tôi trĩu xuống. Cô Mai cúi mặt, hai bàn tay run rẩy đặt lên đùi, từng lời tiếp theo dường như phải đánh đổi bằng rất nhiều can đảm.

“Ba của Nguyên… là một người đã có gia đình. Nhưng cô không phải là người thứ ba. Cô không muốn ai biết điều đó. Không muốn con trai mình lớn lên trong ánh mắt thương hại hay khinh thường của người khác.”
Cô cười rất nhẹ, một nụ cười buồn đến nhói lòng.
“Nên cô chọn cách im lặng. Giấu đi. Né tránh tất cả.”

Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Hiểu vì sao mỗi lần chạm mặt ba tôi, cô Mai luôn giữ khoảng cách. Hiểu vì sao những cuộc gặp gỡ lại lửng lơ, nửa quen nửa lạ. Hiểu vì sao sự im lặng của hai người lớn lại trở thành mảnh đất màu mỡ cho những nghi ngờ lớn dần trong lòng mẹ tôi.

“Cô không ngờ…” giọng cô nghẹn lại, “chính sự giấu giếm đó lại khiến mẹ con đau đến vậy.”

Tôi nghe mà cổ họng nghẹn cứng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, với ánh mắt u uẩn, với những đêm mất ngủ kéo dài, với cuốn nhật ký đầy những câu hỏi không lời đáp. Hóa ra, không ai cố tình làm tổn thương ai. Nhưng chính vì mỗi người đều mang một nỗi sợ riêng, mà cuối cùng người đau nhất lại là mẹ tôi.

“Nếu ngày đó cô đủ dũng cảm nói ra…”
Cô Mai bật khóc, “thì có lẽ đã không như thế này.”

Tôi không khóc. Tôi ngồi im, để mặc nỗi đau thấm dần vào từng mạch máu. Tôi thấy mình có lỗi. Nếu tôi không thân với Phúc Nguyên, nếu tôi không vô tư kéo hai gia đình lại gần nhau, nếu tôi tinh ý hơn để nhận ra sự bất thường của mẹ… có lẽ mọi chuyện đã khác. Chính suy nghĩ ấy khiến tôi tự dằn vặt mình đến nghẹt thở.

Cô Mai cúi đầu rất lâu, rồi nói khẽ:
“Ba con… cũng không hề biết mẹ con đã suy sụp đến vậy.”

Tôi biết điều đó.

Ba tôi là người đàn ông trưởng thành, quen với việc gánh vác và chịu đựng. Nỗi đau của ba không ồn ào, không bật ra thành nước mắt. Nó nằm sâu trong ánh mắt trầm mặc, trong những đêm ba ngồi rất lâu ngoài ban công, trong sự im lặng kéo dài đến đáng sợ. Ba tự trách mình vì đã không hiểu được sự mong manh của người vợ đầu gối tay ấp, nhưng cũng như tôi, ba không còn cơ hội để nói lời xin lỗi.

Tất cả chúng tôi, cô Mai, ba tôi và cả tôi đều mang trong mình một nỗi day dứt giống nhau:
Giá như…

Nhưng đời không có “giá như”.

8a3a45bbaef753dbac9fb285895b0761

Mẹ tôi đã ra đi, mang theo tất cả những điều chưa kịp nói, để lại cho những người ở lại một bài học quá đắt về sự im lặng và những bí mật được che giấu bằng hai chữ “vì sợ”.

Những ngày sau đó, tôi sống trong sự tự trách triền miên như một hình phạt mà chính mình tự đặt ra. Tôi không khóc nhiều nữa, nhưng sự im lặng của tôi còn đáng sợ hơn cả nước mắt. Tôi ăn ít đi, nói chuyện ít đi, ánh mắt lúc nào cũng lạc lõng như đang ở một nơi rất xa, nơi mà không ai với tới được.

Ba tôi nhìn thấy tất cả.

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ.

Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Ba tôi là người trưởng thành, ông hiểu rằng có những nỗi đau không thể biến mất bằng lời khuyên. Ông cũng tự trách mình, nhưng khác với tôi, ba chọn cách giấu nỗi đau vào sâu bên trong, gồng mình làm chỗ dựa cuối cùng cho hai đứa con. Thế nhưng, nhìn tôi ngày một khép kín, ba bắt đầu sợ. Sợ rằng nếu cứ để tôi ở lại đây, giữa căn nhà đầy kỷ niệm của mẹ, tôi sẽ mãi không thoát ra được khỏi vòng xoáy tự hành hạ chính mình.

Một buổi tối rất muộn, ba gọi tôi ra ngồi cạnh.

“Con đi xa một thời gian nhé.”
Giọng ba trầm, không phải hỏi, cũng không hẳn là ra lệnh, mà giống như một lời cầu xin.

Tôi im lặng.

“Không phải để quên mẹ con.” Ba nói chậm rãi, “mà là để con được thở. Ở đây… con đang tự làm đau mình quá nhiều.”

Tôi cúi đầu. Tôi biết ba nói đúng. Tôi cũng biết, quyết định này chẳng khác nào một cuộc chạy trốn. Nhưng có lẽ, đôi khi người ta cần chạy đi thật xa, không phải vì hèn nhát, mà để cứu lấy phần còn sót lại của chính mình.

Chuyến đi ấy, sau này tôi mới hiểu không chỉ đưa tôi rời khỏi thành phố, mà còn lấy đi một phần con người cũ của tôi. Cô gái từng cười rất dễ, từng vô tư tin người, từng mở lòng với thế giới… đã ở lại phía sau.

Tôi bước lên máy bay với một trái tim mang đầy vết nứt, học cách sống khép kín hơn, dè dặt hơn, và không còn dám đặt trọn niềm tin vào bất cứ điều gì quá đẹp.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

 

Xem thêm: Nếu Trái Tim Mệt Rồi, Hãy Buông Bạn Nhé | Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận