News :
100% xã, phường trên địa bàn Cần Thơ ghi nhận trẻ mắc tay chân miệng Indonesia chính thức làm việc tại nhà để tiết kiệm năng lượng Triệu chứng mắc COVID-19 biến thể ‘Ve sầu’ BA.3.2 9 Cách mở cửa sổ CMD (Command Prompt) cực nhanh và đơn giản Ngân hàng Nhà nước tiếp tục bơm lượng lớn VND ra thị trường, lãi suất liên ngân hàng hạ nhiệt Tiếp viên hàng không mất tích khi quá cảnh, hé lộ chi tiết rùng mình phía sau 4 giáo sư, phó giáo sư nhận Giải Tinh hoa pháp lý Người dùng iPhone nên cài đặt bản cập nhật bảo mật khẩn cấp ngay lập tức Kết quả bóng đá Thái Lan vs Turkmenistan, vòng loại Asian Cup Đã xác minh được tuổi bé gái lái xe máy điện trên đường ở Quảng Ninh Hướng dẫn toàn diện: Cách cài mật khẩu cho laptop đảm bảo an toàn dữ liệu Từ 15/5, VNeID tích hợp tính năng mới, người dân cả nước cần nắm rõ Hotsale mở bán đồng hồ HUAWEI Watch GT Runner 2, giảm ngay 1 triệu, còn tặng tai nghe HUAWEI FreeArc hơn 2 triệu Samsung mở rộng sản xuất chip 2nm: Cơ hội mới cho khách hàng bị TSMC ‘bỏ rơi’ Hà Nội và các tỉnh ở miền Bắc xuất hiện mưa đá, liệu có bất thường? Thái Lan ghi nhận hàng nghìn điểm nhiệt và nguy cơ cháy rừng tại Chiang Mai Người xưa khuyên trồng cây này trước nhà: Quả đỏ rực, tốt sức khỏe, vượng phong thủy Lịch nghỉ phép năm do công ty sắp xếp hay do người lao động tự quyết định? Diễn viên Tống Ninh Phong bị tố ngoại tình HLV Malaysia nói tuyển Việt Nam mạnh lên nhờ cầu thủ nhập tịch Mưa đá dày đặc trút xuống xã miền núi Lạng Sơn Tết này con sẽ về (Phần 8) Cơ quan Thuế cảnh báo: Hộ kinh doanh, doanh nghiệp có thể mất tiền oan nếu làm theo việc này Samsung Galaxy S26 Plus vs Samsung Galaxy S25 Plus: So sánh chi tiết thông số 2 thế hệ Xiaomi 17 Ultra “vác” cảm biến 1 inch đi so với iPhone 17 Pro Max, kết quả khiến ai cũng phải nghĩ lại về điểm DxOMark 47 năm sau tai nạn AN-24: Khi sự hy sinh vẫn chờ được công nhận Cách tính tiền tàu xe đi đường trong thời gian nghỉ phép năm như thế nào? Năm 2026, MSR hướng đến nâng chuẩn để đón dòng vốn lớn Hơn 300 tấn lợn bệnh tuồn vào trường học, chợ đầu mối: Lo ngại sức khỏe học sinh Những người không nên dùng hạt vừng đen Ăn tỏi sống mỗi ngày: Điều gì xảy ra với cơ thể? Thêm tin vui cho CĐV bóng rổ Việt Nam Camera AI ‘bắt’ hơn 3 triệu lượt xe máy đi sai làn trên 2 tuyến đường ở Hà Nội Chính thức từ hôm nay, quy định mới về tài khoản ngân hàng, VNeID có hiệu lực, người dân cần biết Thịt lợn bệnh “tuồn” vào nhiều trường mầm non, tiểu học ở Hà Nội: Lỗ hổng giám sát Tay chân miệng tăng nhanh, cảnh báo chủng EV71 độc lực cao 4 dáu hiệu nhà sát khí cao: Càng ở càng hao tài, tán của Phát hiện thói quen là “khắc tinh” của 8 loại bệnh: Chỉ vài phút mỗi ngày, giảm mạnh nguy cơ Nữ diễn viên 29 tuổi bị ngắt sóng khi đang trực tiếp vì mặc gợi cảm Kết quả bóng đá hôm nay 1/4: Italia mất vé World Cup, Nhật Bản hạ tuyển Anh Đặc sản ‘trời ban’ ở An Giang hút khách ăn giải ngán đầu năm Xiaomi 18 Pro Max rò rỉ: Camera kép 200MP, LOFIC HDR 3.0 và pin gần 7.500mAh Lộ diện điện thoại mới của HMD: Pin 6.000mAh lớn nhất dòng, màn hình 120Hz, nhưng thiết kế gần như không đổi Phá án thao túng dữ liệu quan trắc môi trường: Khi “sự thật” bị bóp méo từ con số Đặt sai 1 vật này trong phòng khách, tài lộc dễ rò rỉ: Nhiều nhà vẫn mắc mà không hay Phạm Nhật Quân Anh – con trai ông Phạm Nhật Vượng trực tiếp cầm bao nhiêu cổ phiếu VinFast (VFS)? Trứng luộc có vòng màu xanh quanh lòng đỏ có an toàn để ăn không? Juky San ‘cúi đầu nhận lỗi’ vì hành động mặc bikini tắm trong Giếng Tiên Hà Nội: Người mẹ bế con nhỏ bị hàng xóm hành hung ngay trước cửa nhà Mua smartphone cao cấp và cận cao cấp tại TGDĐ, được tặng 2 Gói Bảo vệ điện thoại toàn diện

Tết này con sẽ về (Phần 8)


blogradio.vn – Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

***

Tiếp theo phần 7

Chương 8: Về nhà

Không khí Tết tràn ngập khắp nơi từ rất sớm. Những con đường quen thuộc bỗng trở nên chật chội hơn bởi dòng người hối hả, ai cũng mang trên gương mặt một vẻ mong chờ rất riêng. Người thì kéo vali vội vã, người xách theo những túi quà cồng kềnh, có người vừa đi vừa gọi điện thoại giục giã, có người đứng lặng vài giây giữa sân bay như sợ bỏ sót điều gì đó của một năm cũ.

Tôi đứng giữa dòng người ấy, tay nắm chặt quai vali, bỗng dưng bước chậm lại một nhịp.
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Chỉ là tôi sợ.
Sợ căn nhà cũ vẫn còn nguyên dấu vết của mẹ.
Sợ bàn thờ lúc nào cũng có khói nhang nghi ngút.
Sợ ánh mắt của ba, ánh mắt không trách móc nhưng đủ khiến tôi thấy mình có lỗi.

Thế nhưng, nếu không quay về, có lẽ nỗi sợ ấy sẽ theo tôi đi rất lâu, lâu hơn cả nỗi đau.

Phúc Nguyên đến sớm hơn tôi rất nhiều. Thấy tôi từ xa, bạn đứng dậy, kéo vali tiến tới. Bạn vẫn vậy, không ồn ào, không vội vàng, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh tôi, tự nhiên như thể chúng tôi chưa từng có một khoảng thời gian xa cách dài đến thế.

Tôi kéo theo hai chiếc vali lớn nhỏ cùng đống quà cáp lỉnh kỉnh, bước đi có phần chật vật. Phúc Nguyên nhìn đống đồ dưới chân, bật cười:
“Chà, làm ăn cũng được quá nha. Nhiều quà vậy cho mình xin một ít đi.”

Tôi liếc nhìn bạn, chỉ vào chiếc hộp máy bay không người lái to đùng:
“Cái này thì không được, để cho thằng Khoa.”

Phúc Nguyên cúi xuống cầm chiếc hộp lên, đọc thông tin kỹ thuật rồi tặc lưỡi:
“Mắc lắm à nha, không dưới hai chục triệu đâu. Cậu cũng chịu chi ghê.”

Tôi chỉ mỉm cười. Đã mấy năm rồi tôi không gặp em trai. Thỉnh thoảng hai chị em gọi video cho nhau, nhưng khoảng cách vẫn là thứ gì đó rất khó lấp đầy. Em thường hỏi tôi sao lâu quá không về, có phải tôi quên em rồi không.

Khi biết năm nay tôi sẽ về, em cười đến mức không khép miệng lại được, còn nói với ba rằng nhất định phải ra sân bay đón chị Hai.

anh bau troi chill tong xanh trang thu thai

Máy bay bắt đầu hạ cánh xuống sân bay quốc tế Đà Nẵng. Trong khoảnh khắc bánh xe chạm đất, lòng tôi bỗng nhẹ đi một chút. Tôi khẽ nói thầm trong lòng:
“Mẹ ơi, con về thăm mẹ đây.”

Chuyến bay bị hoãn hơn ba tiếng. Tôi sợ ba và em đợi lâu nên đã gọi nói không cần ra đón, tôi sẽ tự bắt taxi về. Nhưng khi bước ra cổng, trong làn gió lạnh của những ngày giáp Tết, tôi vẫn nhìn thấy ba và em đứng chờ.

Tôi đứng sững lại vài giây.
Giữa dòng người tan dần sau chuyến bay đêm, hình ảnh ấy khiến cổ họng tôi nghẹn lại.

Ba gầy hơn trong trí nhớ của tôi, vai hơi khòm xuống, dáng đứng không còn thẳng như trước. Em trai thì lớn hơn rất nhiều, không còn là thằng bé ngày nào cứ bám áo mẹ mỗi khi đi chùa đầu năm.

Tôi chợt nhận ra, trong những năm tôi trốn tránh nỗi đau của mình, thời gian vẫn âm thầm đi qua trên những người tôi thương.

Ba bước đến, cầm bớt hành lý cho tôi:
“Có lạnh không con, mặc thêm áo vào đi.”

“Dạ, con chào chú.” Phúc Nguyên lên tiếng.

Em trai tôi nháy mắt tinh nghịch:
“Ủa, anh chị đi chung chuyến bay luôn à? Trùng hợp ghê ha, đúng là có duyên đó.”

Nó nói một mạch, rồi khi nhìn thấy chiếc hộp máy bay không người lái thì reo lên thích thú:
“Em cảm ơn chị Hai, yêu chị Hai nhất nhà luôn.”

Ba lắc đầu cười:
“Mau phụ chị Hai đẩy vali kìa.”

Rồi quay sang Phúc Nguyên:
“Lên xe chú chở về luôn con.”

Xe lăn bánh chầm chậm trên con đường quen thuộc. Tôi nhìn qua cửa kính, những cửa hàng sáng đèn, những chậu quất, cành mai xếp sát nhau như muốn níu giữ mùa xuân. Ba không nói nhiều, nhưng tôi thấy khuôn mặt ông dịu lại khi tôi ngồi ngay ghế trước.

Tôi chợt hiểu, không phải ba không muốn hỏi tôi, mà là ba đã học cách yêu tôi bằng sự im lặng, giống như cách ba từng yêu mẹ.

Sáng mồng một Tết, cả nhà cùng nhau lên chùa xin lộc.
Ngày mẹ còn sống, năm nào bà cũng bắt cả nhà ăn mặc chỉnh tề, cùng nhau đi chùa từ sớm. Bà nói, chỉ cần cả nhà bình an, mạnh khỏe, thế là đủ.

Tôi đứng trước chính điện, chắp tay rất lâu.
Tôi không cầu xin điều gì lớn lao, cũng không xin quên đi nỗi đau.
Tôi chỉ thầm mong, nếu mẹ đang ở đâu đó nhìn về phía này, mẹ sẽ biết rằng: con đang rất ổn và con đã về nhà rồi.

Ba cha con đi dạo quanh sân chùa. Em trai kéo tay tôi đòi chụp hình, nói cười không ngớt, làm tôi cũng bật cười theo. Đã rất lâu rồi tôi mới cười thoải mái như vậy.

Khi đang đi, tôi bất ngờ nhìn thấy Phúc Nguyên bước ra từ phía hậu viên. Bạn tiến đến chào ba:
“Con chúc chú năm mới an khang thịnh vượng.”

Em trai tôi lập tức khoác tay bạn:
“Anh Nguyên, lì xì của em đâu?”

Tôi nhìn Phúc Nguyên, rồi bất chợt nghĩ, không biết bạn làm gì ở phía đó. Ba nhìn tôi như muốn nói điều gì, rồi chỉ vỗ nhẹ tay tôi:
“Có những chuyện con chưa biết. Thôi, để từ từ rồi con sẽ hiểu.”

Ngay lúc ấy, một giọng nói quen vang lên phía sau:
“Nguyên con.”

Tôi quay lại.
Cô Mai đứng đó trong bộ áo lam, gương mặt đã in rõ dấu vết của thời gian. Cô nhìn thấy chúng tôi thì khựng lại, rồi nhẹ nhàng chào năm mới.

Ba nhìn tôi, nói khẽ:
“Nếu con muốn ở lại nói chuyện, ba và em chờ con trên xe. Tha thứ cho người khác, đôi khi cũng là cách tha thứ cho chính mình.”

Tôi nhìn theo bóng ba và em trai khuất dần, rồi quay lại nhìn cô Mai.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi không còn muốn chạy trốn nữa.

Có lẽ, về nhà không phải là để khép lại nỗi đau, mà là để học cách sống chung với nó, chậm hơn một chút, nhẹ hơn một chút, nhưng không còn cô độc như trước.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

 

Xem thêm: Nếu Cả Đời Không Rực Rỡ Thì Sao? | Radio Tâm Sự


b304f3d23b97102af86e425bebabd48d mua thang ba 1164414
Mùa hoa xoan 01/04/2026

Để lại một bình luận