News :
Công an TP Cần Thơ bắt giam Đào Chí Nguyện Android sắp thay đổi lớn: Cài app ngoài Play Store theo cách này, nhưng ứng dụng ngân hàng của bạn có thể bị gián đoạn 24 giờ Em gái 91 tuổi vượt gần 400km đến thăm chị gái 96 tuổi, bịn rịn phút chia tay Bị dè bỉu vì gom thức ăn thừa, mẹ chồng giàu nói câu khiến đối phương im bặt Vợ đại gia hơn 15 tuổi tặng quà cho Trương Nam Thành, Kim Tuyến xúc động vỡ òa Nóng BXH La Liga 2025/26 mới nhất: Real Madrid bám đuổi Barca tới cùng Samsung chính thức tích hợp AirDrop vào Quick Share trên Galaxy S26 series Vì sao nên vắt chanh vào chảo dầu trước khi chiên rán? Bí quyết ai cũng nên biết Ly cà phê buổi sáng: Bí mật đằng sau thói quen của nhiều người Công bố 10 gương mặt trẻ Việt Nam tiêu biểu, có cầu thủ Đình Bắc, ca sĩ Hòa Minzy Nam du khách 76 tuổi tử vong khi đang tắm biển cùng nhóm bạn Thanh xuân như những đoá hồng đỏ Tôi đã bật những cài đặt này trên iPhone, giờ pin của máy dùng được cả ngày mà “không sợ hết” 4 kiểu phụ nữ vượng phu ích tử: Ai lấy được cực kỳ may mắn Sáng 23/3: Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn giảm sâu, mất 4 triệu xuống 167 triệu đồng/lượng Báo động chất lượng đào tạo y khoa Bạn trai mang xôi, gà đi du lịch, sáng ăn cháo trắng khiến bạn gái hoảng hồn Kinh tế Việt Nam trước cơ hội vượt Thái Lan nhờ công nghệ và hạ tầng Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 22/3: Chung kết Arsenal vs Man City, derby Madrid Face ID không khả dụng trên iPhone: Nguyên nhân và giải pháp toàn diện Chiếc iPhone cũ đang giảm giá chạm đáy ngay lúc này realme ra mắt điện thoại pin 7000mAh, màn hình 144Hz và giá chỉ hơn 3 triệu đồng Nguồn thu thập, cập nhật dữ liệu vào Nền tảng hợp đồng lao động điện tử gồm những nguồn nào? Tỷ phú Malaysia 12 bằng Tiến sĩ cảnh báo con số ảo mộng của BĐS Việt Nam, nhắc bài học về cú vay nợ 200% điên rồ 10 món ăn vặt “sát thủ” có thể khiến nội tạng ngừng hoạt động bất cứ lúc nào Cụ bà 91 tuổi lần đầu kết hôn với chồng 67 tuổi, đám cưới xôn xao viện dưỡng lão Con gái nuôi Bằng Kiều cao 1,75m xinh như hoa hậu, chơi 5 nhạc cụ Brighton đánh bại Liverpool nhờ cú đúp của Welbeck Thanh niên dùng điện thoại quay lén nhà vệ sinh nữ ở Hà Nội Rổ phim vẫn hoạt động sau khi bị “tuýt còi”: Hơn 103 triệu lượt truy cập, vi phạm bản quyền hơn 18.000 phim Sáng 23/3: Giá vàng thế giới mất mốc 4.500 USD/ounce, vàng SJC, vàng nhẫn trơn tiếp tục giảm sâu Uống nước chanh có trị được gout? Mít không chỉ ngon: Loạt lợi ích sức khỏe ít người biết Rau mầm đá luộc bao lâu thì chín và luộc thế nào để giòn, ngọt? Lỡ miệng nói ra bí mật động trời trước ngày cưới, tôi khiến chị gái phải bỏ trốn khỏi đêm tân hôn Ninh Bình thắng PVF-CAND siêu kịch tính, vào bán kết Cúp Quốc gia Bản làng xanh mát cách Hà Nội 250km, khách vượt xa đến hái rau, tự nấu cơm Tất cả chúng ta đều sai lầm, thực ra đây mới là cách tiết kiệm pin đúng nhất trên cả máy Android lẫn iPhone OnePlus Ace 6 Ultra lộ diện với màn hình 6,8 inch và chip Dimensity 9500 Giải xe đạp Cúp Truyền hình TP.HCM 2026: Chưa đua đã nóng Nữ sinh mang 114 chỉ vàng đi bán vì tin lời ‘hỗ trợ du học’ trên mạng 2 sân bay Việt nhảy vọt trên bảng xếp hạng Top 100 tốt nhất thế giới Tôi “đóng băng” 5 ứng dụng này trên điện thoại Android, ai ngờ pin dùng được lâu hơn hẳn: Đây là cách làm Lão nông đào được củ khoai khủng, hình dáng lạ, khách trả hơn 30 triệu không bán Tôi đã định đuổi việc chị giúp việc khi thấy cô ta ôm chân bố chồng, cho đến khi bí mật động trời lộ diện Trưởng bản từng cứu 90 người thoát khỏi lũ quét chia sẻ về điều còn day dứt Nhóm BTS tái hợp với cơn ‘địa chấn’ 200.000 khán giả đổ về Seoul Harry Kane tỏa sáng, Bayern Munich tiến sát ngôi vô địch Va chạm ô tô tải và xe container trên quốc lộ, ba người thương vong 8 mẹo giữ nhà vệ sinh luôn thơm tho, thông thoáng: Làm đúng là sạch từ gốc, không cần xịt nhiều

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ


blogradio.vn – Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn, luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

***

Tôi là Lê Hạ Ánh Nguyệt. Còn anh thanh mai trúc mã của tôi tên là Trần Lê Minh Huy. Tôi yêu anh ấy từ nhỏ nhưng cuộc sống trớ trêu thay ông trời không cho tôi và anh ấy gặp nhau thêm lần nữa. Lần cuối tôi gặp anh là ngày tôi chuẩn bị đi du học. Cách đó mấy ngày sau tôi nghe tin anh đã mất. Tôi lập tức mua vé may bay về nước khi về tới nơi tôi thấy anh tôi đã khóc rất nhiều vì trên tay anh vẫn còn cầm con gấu bông mà tôi luôn rất thích. Càng lại gần tôi thấy thi thể anh tôi chợt nhận ra cách thức mà anh chọn cái chết của anh ấy rất giống tôi.

Cách đây mấy năm trước tôi tuyệt vọng và tự sát trong phòng tắm nhưng số trời không cho tôi đi. Anh ấy là người phát hiện ra tôi và đưa tôi đến bệnh viện. Giờ đây chính tay tôi là người khám nghiệm tử thi cho anh ấy. Tôi nghĩ anh ấy là người luôn truyền cho tôi nhiều năng lượng tích cực và chưa bao giờ than vãn với tôi về điều gì. Sau mười lăm phút khám nghiệm, tôi dừng tay.

Anh không tự sát. Mùi hạnh nhân thoảng rất nhẹ thứ mùi tôi đã từng gặp trước đây, trong những ca tử vong không để lại thư tuyệt mệnh. Tôi ghi vào biên bản: Potassium cyanide. Một cái chết được ngụy trang hoàn hảo. Ba mươi phút sau, tôi vẫn đứng đó. Không phải vì không bước nổi, mà vì tim tôi đang phản bội lý trí. Con gấu bông ấy…tôi nhớ rõ từng đường chỉ sờn ở tai trái.

Năm mười tuổi, tôi từng nói đùa: “Sau này ai giữ con gấu này chắc sẽ ở bên em cả đời.” Anh chỉ cười. Nụ cười đó, tôi đã mang theo sang nửa kia địa cầu. Nhưng bây giờ, nó nằm trong tay anh. Lạnh. Quá lạnh. Mọi người nói anh tự chọn kết thúc. Nhưng chính tôi đã khám nghiệm và cho ra kết quả là sát hại. Vì không ai tự sát mà lại ôm chặt một thứ từng là lời hứa.

Tôi cúi xuống, nước mắt rơi trên mu bàn tay anh. Cùng một kiểu tuyệt vọng được dàn dựng quá chỉn chu không giống người muốn chết, mà giống người muốn người khác tin rằng họ đã chết. Anh là người tìm thấy tôi năm đó. Anh hiểu rõ từng chi tiết. Hiểu rõ hơn bất kỳ ai… cách để biến một tai nạn thành một lời từ biệt hoàn hảo. Tôi lững bước về nhà anh, bước vào nhà anh ấm áp nhưng trong phòng anh lại lạnh lẽo đến lạ thường.

avatar buon nu 50

Trong phòng chỉ toàn rượu với bia. Trước đây tôi chưa từng thấy anh đụng vào những thứ này. Tôi nghĩ: Nếu đó không phải anh chọn, thì ai đã chọn thay anh? Tối hôm đó, tôi tìm lại trong căn phòng cũ của anh. Trong ngăn kéo đáy tủ, tôi tìm thấy một cuốn sổ mỏng.Trang cuối cùng chỉ có một dòng, nét chữ nguệch ngoạc:“Nếu em đọc được dòng này, nghĩa là anh đã không kịp nói lời tạm biệt. Nhưng hãy nhớ người chết chưa chắc đã là người thua.”

Tôi khép sổ. Tim đập loạn nhịp. Tình yêu của tôi dành cho anh chưa từng chết. Nhưng từ khoảnh khắc đó, nó biến dạng. Không còn là nhớ nhung. Không còn là tiếc nuối. Nó trở thành động cơ điều tra. Tôi sẽ không để anh bị chôn cùng một lời nói dối. Dù người giấu sự thật là ai kể cả khi cái tên đó…là chính tôi trong quá khứ.

Tôi đi vào điều tra điều đầu tiên tôi nghi ngờ là hung thủ biết rõ vụ tự sát năm xưa của “tôi”. Mới cho anh một kết thúc tồi tệ như vậy. Tôi bắt đầu điều tra những người ghét anh ấy nhất. Trong danh sách được công bố của các bạn bầu chọn anh là người đáng ghét nhất lớp vì anh lạnh lùng chưa bao giờ nói với anh bằng một câu tử tế. Nhưng đối với tôi anh là người luôn nuông chiều tôi đối xử với tôi như tôi là em bé không bao giờ chịu lớn vậy.

Danh sách tôi cần điều tra gồm hơn 25 người trong đó có 21 nữ và 4 nam là những người tranh dành suất học bổng của anh mà không được. Tôi điều tra từng người một vào hôm ấy cho đến 10 người không rõ bằng chứng ngoại phạm. Gồm: Dương Phàm Chí, Lưu Ánh Hạ, Phan Như Quỳnh Thi, Vương Đình Vân,… Trong đó tôi nghi ngờ Vương Đình Vân có động cơ gây án cao nhất vì Đình Vân là người theo đuổi anh. Mọi người trong cơ quan rất thắc mắc vì sao Đình Vân thích anh ấy rồi đâm sang ghét anh.

Tôi giải thích rằng: Khi còn học Đại Học Quân Sự, anh và tôi rất dính nhau, điều đó khiến cho Đình Vân ghen ăn tức ở định dùng potassium cyanide để giết tôi. Nhưng anh ấy đã biết Đình Vân tưởng chỉ cần nói những ngọt ngào như tôi sẽ chiếm trọn trái tim anh; mặc khác anh không những không quan tâm mà còn nói cô là nên đi tìm 1 bác sĩ tâm lí. Khiến cô bị sĩ nhục bởi hàng trăm con người. Từ đó cô rất căm hận anh.

Hôm ấy nay là kỉ niệm ngày đầu tiên tôi và anh gặp nhau đó là ngày 29 tháng 8 cũng là ngày tôi nhận được tin anh không còn. Dù đã tan ca làm việc nhưng tôi vẫn náng lại đi đến nhà Đình Vân. Vừa thấy tôi cô ấy đã chạy đến bóp cổ tôi và hỏi “Minh Huy chết rồi cô có biết không hả?”. Tôi nói: “Tôi biết chứ chính tôi là người khám nghiệm tử thi anh ấy đây, mà sao cô biết vậy nhà tôi và nhà anh ấy giữ kín vụ này mà hay là cô là hung thủ?”.

Tôi thấy là cô nên đi với tôi 1 chuyến về đồn chuyến. Đình Vân nói: “Cô biết tôi rất ghét anh ấy nhưng tôi chưa từng muốn anh ấy phải rời xa tôi.” Sau đêm hôm ấy tôi suy đi xét lại hung thủ không cần yêu hay ghét anh, chỉ cần biết cách giết giống tự sát. Vào 21 giờ 20p tôi lại đến phòng khám nghiệm một lần nữa để khám nghiệm lại và tôi phát hiện rằng. Cyanide được bôi rất ít, đủ để tạo mùi hạnh nhân. Còn nguyên nhân chết thật sự là sốc phản vệ. “Tôi hiểu ra. Không phải anh bị giết đơn thuần. Đây là một lời nhắn. Gửi riêng cho tôi.”Hôm ấy ngày 29 tháng 8 không chỉ là kỷ niệm tình yêu đó là ngày: anh bận tiễn tôi ra sân bay đi du học Đức.

Hung thủ cố ý chọn ngày này vì biết anh sẽ mất cảnh giác. Vì vậy tôi kết luận hung thủ đã theo dõi lịch sinh hoạt của cả hai người. Tôi lại đặt câu hỏi rằng: “Nếu anh ấy biết mình sắp chết, thì con gấu bông là để lại cho ai? để lại cho tôi ư? hay để đánh dấu hung thủ là người biết lời hứa năm mười tuổi?” Sau khi đồng nghiệp tôi truy hỏi Đình Vân xong cô ấy nói Đình Vân thật sự không phải hung thủ vì cô ấy chưa từng biết anh Huy bị dị ứng với xoài.

Lúc ấy tôi nghe xong tôi như kẻ bị ông trời muốn tước đoạt mạng sống của bản thân. Đến cả tôi còn không biết anh ấy bị dị ứng xoài. Tôi hồi ức lúc nào tôi cũng đòi anh ấy uống sinh tố chung mà lúc nào cũng vị xoài tôi thích. Tôi lại đi đến đó 1 lần nữa thi thể anh càng ngày càng lạnh lẽo nhưng tay anh vẫn chưa từng buông con gấu ấy ra. Lúc ấy tôi bật khóc rất to gần như cả bệnh viện bao trùng tiếng khóc của tôi. Khóc đến mệt lã mà thiếp đi.

Chị Phương Di, Trưởng đội pháp y thấy tôi đã ngừng khóc chị sợ tôi lại đi theo anh vì trong phòng có rất nhiều dao phẫu thuật. Nhưng đến đó thấy tôi đang dựa vào tường mà ngủ tay vẫn không buông sợi giây chuyền vàng do chính anh làm cho tôi. Chị Phương Di nhờ Tú, y bác sĩ thầm thích tôi nhiều năm bế tôi sang phòng bệnh cao cấp. Tôi biết Tú do tôi đến nhà Huy chơi rất nhiều vì Tú là anh trai của anh. Và nhờ việc thường xuyên đến nhà anh chơi nên tôi biết anh còn cô em nuôi tên Tống Nhi và chắc chắn cô ấy biết anh sẽ bị dị ứng xoài.

Hôm sau ngày 30 tháng 5 tôi mở mắt ra và ngửi thấy mùi sát trùng bởi nước chrodrine. Đập vào mắt tôi là cô gái mặt đồ Lolita trông rất thiếu vải và đó chính là Tống Nhi. Người luôn không ưa tôi vì tôi luôn là người được anh ưu tiên lên hàng đầu. Tôi rất yêu anh và Tống Nhi cũng rất yêu anh. Nhưng sau một hồi tâm sự với Tống Nhi thì tôi khẳng định chắc chắn hung thủ không phải là Tống Nhi vì cô cũng không tiếp xúc nhiều với anh.

Tôi bắt đầu nghi ngờ Tú chính anh là người khẳng định với tôi cách đây vài tiếng trước rằng Huy sẽ bị sốc phản vệ nếu ăn quá nhiều xoài. Tôi nhờ Tống Nhi về nhà lấy cho tôi quyển nhật kí của Tú. Trong lúc Tống Nhi về lấy cho tôi thứ tôi cần thì Tú đi vào và nhận mọi tội lỗi là do mình. Tú nói: “Thật ra anh đã….đã giết Huy vì anh không muốn nó lại gần em”. Tôi nói: “Anh biết tôi yêu Huy tới mức nào không hả vì anh ấy đã cứu dỗi cuộc đời toàn là màu đen của tôi ”.

Hắn cúi đầu rất lâu:“Anh không ghét nó.”Tôi sững người. Tú vội nói tiếp:“Anh ghét cách em nhìn nó.” Giọng hắn run lên:“Anh ghét việc em có thể khóc đến kiệt sức… chỉ vì một người đã chết.” Hắn bật cười, một nụ cười vỡ vụn và nói: “Còn tôi thì sao? Tôi sống cạnh em bao nhiêu năm… em chưa từng nhìn tôi như vậy.” Anh lại nói: “Anh không chịu nổi nữa. Không chịu nổi việc người anh yêu khóc vì một thanh mai trúc mã không xứng.”

1415866220 trochoi39ngay1.png2

Theo tôi được biết anh đã biết Tú thích tôi từ lâu và anh đã nghi Tú có thể giết mình để đến với tôi. Anh ôm con gấu vì anh nghĩ: “Nếu anh chết, em sẽ quay lại đây. Và em sẽ nhìn thấy thứ này.” Đúng như anh dự đoán  tôi sẽ quay lại nhưng tôi lại là người khám nghiệm thi thể của anh. Cuối cùng tôi nhìn Tú bị dẫn đi. Nhưng người chiến thắng… không phải công lý. Mà là một người đã chết, vẫn khiến người khác phát điên vì tình yêu dành cho tôi.

Dù biết là phạm luật theo bộ luật hình sự của Việt Nam tuy nhiên Tú vẫn bất chấp vì tình yêu mà giết cả người em ruột thịt. Số phận trớ trêu khi cả hai anh em đều thích một người. Kết cả ba người đều đau khổ. Đau khổ vì người mình yêu  không còn. Tổ giám định đã cho tôi nghỉ phép nhưng tôi xin phép tổ trưởng quay lại Đức tiếp tục học.

Trước khi đi đến nhà của Bác Dương để an ủi dù sau thì tôi cũng suýt chút nữa là con dâu tương lai. Bác nói: “Cháu đừng lưu luyến về nơi không tên này”. Tôi nói: “Nơi đây là thanh xuân của cháu là nơi những đóa hồng đỏ thuộc về còn cháu thì không còn là người thôn quê nữa. Tạm biệt bác hẹn gặp bác vào lần tới cháu về nước.” Cảm ơn bác bởi bác đã nuôi dạy người tôi yêu đến ngần này tuổi. Cảm ơn anh ấy đã xuất hiện trong cuộc đời nhạt vô cùng của tôi.

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

© Giang Nguyệt – blogradio.vn

 

Xem thêm: Tình Yêu Thật Khó Đoán Dễ Đến Mà Cũng Dễ Đi | Blog Radio


Để lại một bình luận