News :
Sau 19h, đừng làm 6 điều này nếu không muốn hại tim mạch Đêm cuối trước khi ra tòa, ngỡ vợ đã ngủ say, chồng quỳ xuống thì thầm một câu khiến tôi khóc nức nở ôm chặt lấy anh 5 cách dọn dẹp bộ nhớ điện thoại OPPO đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả bạn nên thử ngay ‘Rác’ AI đội lốt giáo dục trên YouTube đang dạy trẻ em những hành vi nguy hiểm, phụ huynh cần cảnh giác Honor Magic 9 nhỏ gọn sắp ra mắt, hứa hẹn “hủy diệt” Galaxy S27 và Xiaomi 18 Cuối phiên chiều 23/3: Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn bất ngờ đảo chiều tăng mạnh 4 loại trái cây người Việt ăn hàng ngày giúp bồi bổ máu nuôi dưỡng gan, chợ bán giá rất rẻ Gần 2 kg nội tạng ‘di cư’ lên ngực gây xẹp phổi cụ bà Ngọc Sơn hạnh phúc ngập tràn khi em trai chủ tịch trúng cử đại biểu HĐND TPHCM Arsenal đấu Man City: Arteta chuyển giao quyền lực Guardiola Vì sao dự báo mưa lớn cục bộ, lũ quét, sạt lở rất khó khăn? Hana Gold gửi lời xin lỗi đến các nhà đầu tư Vinh Xô nhận xét về 4 công nghệ smartphone mới nổi: có “trend” được hay không thì phụ thuộc vào … điện thoại Trung Quốc! Tin không vui tác động đến hàng tỷ USD hàng hóa đến và đi khỏi Việt Nam từ đầu mối lớn nhất miền Bắc Thông tin mới nhất vụ bé gái tử vong do viêm não mô cầu ở Đặc khu Phú Quốc Hiểu đúng về chấn thương thể thao cho người chơi bóng đá ở mọi cấp độ Lọc màng bụng tại nhà: Bước tiến giúp người bệnh thận sống chủ động hơn Bích Thủy được vinh danh, Thanh Thúy cùng Gunna thua liền 2 trận TPHCM: Công an phường hú còi mở đường, đưa người phụ nữ nghi tai biến đi cấp cứu Robot tạo động đất kiểu khủng long T. Rex để khai thác tài nguyên trên Mặt trăng Microsoft 365 cho MacBook: Khi AI Copilot và OneDrive đơn giản hóa mọi tác vụ Project Amethyst: Sony và AMD bắt tay đưa tính năng tạo khung hình AI vào PlayStation Công an cảnh báo nóng về thói quen dùng wifi của người dân Gạo nếp trừ tà: Thói quen quen thuộc trong nhiều gia đình, ý nghĩa thật khiến ai cũng bất ngờ Cuối phiên chiều 23/3: Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn bất ngờ đảo chiều tăng Điều gì sẽ xảy ra với cơ thể nếu một ngày uống 10 ly cà phê? Cậu bé nghèo đi tìm ân nhân kẹp tiền trong sách sau hơn 40 năm, cái kết xúc động Đề thi thử vào lớp 10 môn Tiếng Anh của Trường THCS Thái Thịnh Hà Nội năm 2026 Hai tài xế hỗn chiến sau va chạm giao thông ở TPHCM Một lần rực rỡ đừng bỏ lỡ – Toàn bộ laptop giảm đến 30%, chỉ từ 9.99 triệu HyperOS 3 chính thức phát hành lại cho Xiaomi 13T Pro sau sự cố bootloop, POCO F5 cũng được cập nhật Giám đốc Trung tâm Ung bướu cảnh báo: Loại ung thư người Việt mắc nhiều, 90% đều có chung 1 thói quen Tôi định gửi tin nhắn ‘Em nhớ anh’ cho chồng cũ, nhưng hình ảnh đập vào mắt đã khiến tôi khựng lại. Chelsea thua bẽ bàng trên sân Everton OPPO xác nhận ra mắt Find X9 Ultra và Find X9s Pro trong tháng 4: Lộ nút camera ‘Quick Button’ mới iQOO Neo 11 Pro lộ diện với chip Dimensity thay Snapdragon, pin 7.500mAh Đà Nẵng xác minh vụ nghi ngộ độc sau khi ăn cá ủ chua 90% nhà giàu đều đặt những loại cây này trong phòng khách: Chỉ cần một chậu tài lộc tự tìm đến Chiều 23/3: Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn giảm không phanh xuống 162 triệu đồng/lượng Giảm mỡ bụng tại nhà: Chuyên gia chỉ ra nguyên tắc quan trọng Nhà khoa học viễn thám hàng đầu Trung Quốc qua đời ở tuổi 48 Bật mí về cặp vợ chồng ‘hiếm có khó tìm’ Victor Vũ và Đinh Ngọc Diệp Sao trẻ gốc Philippines đi vào lịch sử, PSG đòi lại ngôi đầu Ligue 1 Miền Bắc có thể không xuất hiện rét ‘nàng Bân’? Khói bếp quê bà Phát hiện người đàn ông sống bằng tiền trợ cấp 33 triệu đồng/năm bỗng có thu nhập hơn 497 triệu, mua ô tô hơn 611 triệu: Cảnh sát vào cuộc điều tra Đừng để MoMo trừ tiền oan khi không có nhu cầu sử dụng, xem ngay cách hủy thanh toán app cực nhanh Giá bộ nhớ LPDDR5X và UFS 4.1 trên smartphone cao cấp vượt Snapdragon 8 Elite Gen 5 Chuyên gia cảnh báo: 6 thiết bị cần rút phích cắm ngay kẻo tiền điện tăng vọt gấp đôi Bác sĩ cảnh báo “quả bom nổ chậm” trong não: Người trẻ dễ chủ quan với dấu hiệu này

Rẽ nắng Sài Gòn

Rẽ nắng Sài Gòn

30/12/2014 01:06:31 GMT +7

Café Blog – Hôm nay anh và em hãy rẽ những hướng khác nhau, bỏ lại niềm yêu nhàn nhạt kia sau lưng, nhưng đừng xa đến nỗi mù mờ mất hút, mà bước chậm thôi dù Sài Gòn có vội, để mỗi lần nhớ thương tìm về chỉ cần ngoái nhìn lại sẽ thấy một đoạn tình rất gần, rõ hình rõ dạng…

***
Lòng Sài Gòn bắt đầu một ngày nắng buông mình không ngần ngại.

Sáng nay anh bước vội lên một tuyến xe buýt không quen, dù những chiếc xe có phần thô kệch nhưng không ngừng xuôi ngược này là phương tiện nằm lòng của anh. Anh vẫn thích đi xe buýt, bởi ngồi trong xe xuyên ánh nhìn qua ô cửa kính sẽ thấy ngoài kia những dòng người nhỏ bé, đông đúc chen chúc nhau đến phát mệt, còn mình bình tâm thở phào vì không phải can hệ vào “đường đời” vồn vã ấy.

Nhưng khác rằng hôm nay anh lại bước vội lên một tuyến xe lạ hoắc! Mà cũng không hẳn là lạ đến vậy, chẳng qua đã bao lần gặp, chỉ là chưa bao giờ bước lên vì không có việc cần đi. Hôm nay cũng chẳng có việc cần đi, chỉ là một chủ nhật anh muốn buông mình vào một số ghế trên một tuyến xe xa lạ và đến một nơi xa lạ nào đó cho khuây khỏa. Lại có vẻ quá, chẳng qua là nơi đó anh chưa từng ngang qua, chứ chung quy vẫn loanh quanh trong cái thành phố người ta vẫn mặc định là “bé đến thế thôi” này! Anh không chắc là nó bé đến độ nào, nhưng chắc rằng những người sống lâu năm nhất ở đây cho đến bây giờ vẫn không thể nào bước qua hết những cung đường hoa lệ trăm hướng rẽ.

Sao anh lại bước lên một tuyến xe mà mình không biết sẽ dừng ở đâu? Đừng hỏi thế, chẳng phải em và anh vẫn đang chấp nhận bước cùng nhau trên một hành trình chẳng ai biết có điểm dừng! Gặp nhau rồi sánh bước giữa thành phố này có vẻ không gì là lạ lắm, nhưng hình như Sài Gòn vội vàng quá, những dòng người cứ cuốn những dòng người vội vã lướt qua nhau, nên những lời hứa cùng kiên tâm đi đến cuối con đường vẫn có thể hóa nên một lời thì thầm buông vào gió trời miên mải. Gặp nhau giữa nơi “đất chật người đông” vầy, em từng cho là định mệnh, anh cũng cười trừ và bảo đó là định mệnh, mặc dù anh chẳng mấy tin vào thứ – gọi – là – định – mệnh, bởi có thứ định mệnh cho người ta gặp nhau sao lại có thêm sự chia xa gắn mác là định mệnh? Vậy có khác nào nên hiểu là gặp nhau thì yêu, hết yêu thì hết gặp cho nó đơn giản! Sao phải cầu kì kiểu cách gắng định nghĩa bằng một từ mà giao phó hết cho số trời kết phận với cách ngăn?

nắng Sài Gòn
Nhưng ngẫm lại cũng chẳng ai sai… Nếu rằng Sài Gòn là nơi “đất chật người đông” thì tồn tại định mệnh hay không có thứ – gọi – là – định – mệnh cũng đúng. Bởi “đất chật” nên gặp nhau dễ lắm, vin làm gì vào thứ lí thuyết xám xịt rằng định mệnh cho ta gặp nhau! Nhưng chính vì “người đông” nên tìm được nhau sẽ chẳng dễ dàng gì nếu không có lấy một sợi dây duyên số trói buộc hai trái tim vô tình lạc nhịp. Sao mà rối rắm đến vậy? Hình như ở lâu trong một nơi chẳng bao giờ đứng yên thế này, lòng người cũng vô thức hóa ra những suy nghĩ chịt chằng, chẳng mấy khi bình lặng mà thoát khỏi chông chênh tự mình tôn tạo!
Screenshot 20251008 073715 Shopee

Mua Hàng với Shopee

Sài Gòn cứ tấp nập. Lòng người luôn rối rắm. Còn anh và em sau những ngày ngắm nắng cũng thấy trong lành, nhìn mưa cũng hóa chiều ấm áp – bởi biết vai tựa vai đã là hạnh phúc, bây giờ đã đến hồi nhàn nhạt… Phải chăng tựa một bản nhạc có toàn những nốt thăng thật hay mà chẳng mấy lần trầm xuống sẽ khiến ai nghe cũng đến lúc thấy chán ngán, vô vị? Có lẽ thế, vậy mà anh, cả em, cứ ngỡ những ngọt ngào sẽ là thứ keo dính chặt đôi tâm hồn muốn hòa lấy nhau nhất, trong khi quên mất rằng một viên kẹo quá nhiều mật đường dễ làm người ta ngán ngấy. Để rồi một lúc nào đó, anh mơ hồ nghĩ đến một kết thúc nhàn nhạt – không viên mãn nhưng chẳng mấy đau buồn, như chính những ngày này bên nhau nhàn nhạt đến chán chường vô thức – điều mà ngay từ đầu anh vẫn đinh ninh là chẳng bao giờ nó xảy ra cả!

Bây giờ thì anh thực sự tin tình cảm là một đồ thị hình sin như người ta vẫn nói, có lên đến tột đỉnh hân hoan phải có lúc chạm ngưỡng tận cùng đau khổ. Hoặc cũng giống như nhịp tim vẽ nên những đồ thị lên xuống, nhưng đó mới là sự sống, còn một dòng thẳng tắp thì chắc rằng đã kết thúc một cuộc đời! Những thứ ấy anh vẫn từng nghĩ nó chỉ là sự văn vẻ trên những trang sách nửa vời mộng mị, nửa vời thực tế. Không đến mức là kết thúc cuộc sống, nhưng anh và em nên làm gì với thứ tình cảm ngang – ngang lúc này? Hay là anh gợi lại câu chuyện cũ, hỏi rằng em có tin vào định mệnh, để rồi em bảo có, anh sẽ thôi không cười trừ đồng ý mà cãi ngay lại rằng chẳng có định nghĩa định mệnh nào cả? Liệu đó có là một nốt trầm xen vào bản nhạc vì thăng quá đỗi nên đã đến hồi nhàn nhạt? Cứ rối rắm! Hay là…mình kết thúc? Không! Có còn cách nào để vực dậy yêu thương, bởi dẫu sao anh cũng không muốn một ngày sau này giữa dòng dời vạn biến, ta gặp nhau rồi xã giao bằng những cảm thức mang tên “đã từng”. Nhưng cảm giác khi ràng buộc nhau bởi niềm thương như có lệ thế này thật chẳng dễ chịu gì…

Vậy nên hôm nay anh muốn đi những nơi chưa đến, hy vọng những mới mẻ sẽ cho anh cách nhuộm mới lại những yêu thương nhàn nhạt sắp nhuốm màu quên lãng…

nắng Sài Gòn
Nắng lên. Đông khách. Xe chạy. Anh ngồi một bên cửa sổ với mớ tơ lòng hỗn độn, vậy mà nắng còn nhẫn tâm soi thẳng vào! Nắng sớm thường không mấy khó chịu, nhưng những ngày nắng trời và nắng lòng kéo dài hình như đã hun đúc cho cả nắng sáng nay thật nóng nảy và ngột ngạt! Và thật khó chịu khi xe đã vừa khít những hàng ghế, chẳng còn một chỗ trống khác cho anh nương mình né những thứ ánh sáng đầu ngày rất mực đáng ghét!

Chịu trận một quãng đường khá dài, xe đột ngột rẽ một hướng gần như vuông góc vào một ngả đường đầy rợp bóng me. Vậy là trong phút chốc, cái cảm giác mát lành mơn trớn trên da thịt anh. Anh thở phào nhìn nắng đã nằm lại sau lưng, thật dễ chịu hơn bao giờ hết!

Cũng chính trong khoảnh khắc rẽ nắng ấy, anh nghĩ ngay về em. Hóa ra cách để cứu vãn yêu thương mình lúc này chỉ có thể là rẽ hướng khác nhau. Những khó chịu dai dẳng của tình cảm buông giữ đều chẳng nỡ đã khiến ta mệt mỏi rồi phải không em? Hôm nay xe anh rẽ vào một cung đường mát những hàng me, bỏ cái nắng khó ưa kia đằng sau. Nắng không xa tít tắp nhưng đã đủ trong lành. Hôm nay anh và em hãy rẽ những hướng khác nhau, bỏ lại niềm yêu nhàn nhạt kia sau lưng, nhưng đừng xa đến nỗi mù mờ mất hút, mà bước chậm thôi dù Sài Gòn có vội , để mỗi lần nhớ thương tìm về chỉ cần ngoái nhìn lại sẽ thấy một đoạn tình rất gần, rõ hình rõ dạng…

Ở hai hướng không còn ràng buộc, nỗi an yên biết đâu sẽ cho ta câu trả lời xác đáng để gọi tên mối quan hệ từng qua. Và biết đâu sau những ngày rẽ nắng, có một ngày ta hiểu rằng chẳng thể thiếu nhau. Vậy là quay đầu và chạy vội về phía thương nhớ cũ, gặp nhau giữa cái nắng oi ả đến khó chịu. Nhưng chẳng hề gì nữa, lúc đó mình sẽ chở che nhau, rồi cùng bước về hướng nào chỉ có lá me bay, chỉ còn nỗi an trong hóa những ngày hạnh phúc.

Đó là lúc anh tin vào định mệnh, sau những ngày rẽ nắng, rẽ lối nhau… 

  • Ngọc Hoài Nhân