News :
Nga tìm ra kỳ tích, lần đầu tiên mở ra một chương mới vươn xa, vượt ra khỏi phạm vi Trái đất Thời tiết ngày 22/4: Miền Bắc nắng gián đoạn, Trung Bộ nắng nóng gay gắt VOV.VN – Ngày 22/4, thời tiết trên cả nước phổ biến ngày nắng, chiều tối và đêm có mưa rào và dông vài nơi…. 6 giờ trước | VOVVN Dỡ hạn chế bay qua Iran, Nga nối lại đường bay tới UAE Ở lâu 3 nơi này: Sức lực hao mòn, tài lộc tụt dốc mà không hay 5 loại hoa nên trồng ngay trong tháng 4: Có 1 cây cũng tốt đủ đường Bayern Munich vô địch Bundesliga: Đến lúc giành thêm Cúp C1 Món ngon bên đền thiêng xứ Nghệ khiến du khách ‘ăn một lần nhớ mãi’ Điều Hòa Cây: Hướng Dẫn Chọn Mua Và Đánh Giá Chi Tiết Va chạm giữa 2 xe tải trong nhà máy xi măng, 2 tài xế tử vong Khánh thành cầu đường bộ đầu tiên nối Nga và Triều Tiên Người cha tìm vợ cho con, không ngờ sập bẫy gã đàn ông 41 tuổi Nước nào có trữ lượng bạc lớn nhất thế giới? Nam ca sĩ phải hủy sự kiện, dời lịch ra nhạc vì câu rap tục tĩu của B Ray Siêu máy tính dự đoán Ngoại hạng Anh: Arsenal và Tottenham khóc hận Lý do ‘khó đỡ’ của tài xế xe đầu kéo quay đầu, chắn ngang cao tốc Quạt Panasonic: Đánh Giá Chi Tiết Các Loại Và Mẫu Mới Nhất Đưa Cảng hàng không quốc tế Long Thành (giai đoạn 1) vào khai thác trong năm 2026 Tổng thư ký ASEAN Kao Kim Hourn đánh giá cao sự đóng góp tích cực của Việt Nam Bác sĩ chia sẻ 4 bí quyết sống thọ, sống khỏe Lịch nghỉ Giỗ Tổ, 30/4-1/5 giữ nguyên: Người lao động đón 2 kỳ nghỉ sát nhau Máy lạnh bị chảy nước: Nguyên nhân, cách xử lý và khắc phục Bộ Xây dựng yêu cầu chống khan vé, chống tăng giá vé xe vô lý dịp nghỉ lễ Đàm phán Mỹ – Iran có thể diễn ra ngày 22/4 Giải cứu cháu bé 14 tuổi định trèo ra ban công tầng 3 căn biệt thự tại Hà Nội Ghế Massage Toàn Thân: Chọn Mua Loại Nào Tốt Nhất Khởi động dự án 1.000 thư viện tri thức cho học sinh Ông Trump không muốn gia hạn ngừng bắn với Iran, nói không còn nhiều thời gian Quạt Công Nghiệp: Hướng Dẫn Chọn Và Mua Tốt Nhất Tin vui cho người dùng AI Gemini tại Việt Nam: Có nhiều cải tiến đột phá từ hôm nay! Nigeria truy tố 6 người tội phản quốc vì âm mưu lật đổ Tổng thống Đây có thể là lý do khiến bạn thường xuyên thức giấc vào 3h sáng Ăn cay mỗi ngày: Dạ dày bị ảnh hưởng ra sao? Thông tin bất ngờ về chiếc Mercedes bị ‘bỏ quên’ 10 năm trên vỉa hè Hà Nội Tiến sĩ giải mã hiện tượng xe đi chậm như “rùa bò” vẫn bắt kịp bạn ở đèn đỏ: hóa ra phóng nhanh cũng chẳng để làm gì Nói thật là, điện thoại thời nay mà bắt làm nắp lưng tháo rời, thấy bất tiện nhiều hơn lợi ích 19 trong số 20 thành phố nóng nhất thế giới nằm ở Ấn Độ 13 trường hợp được chấm dứt hợp đồng lao động gồm những trường hợp nào? Mẫu quyết định chấm dứt hợp đồng lao động chuẩn nhất hiện nay là mẫu nào? Ca sĩ Trung Quân xin lỗi, thừa nhận xô xát vợ bác sĩ Chuyên gia: Chuối rất tốt nhưng chỉ nên ăn chừng này mỗi ngày Vụ nước giếng màu tím: Công ty gây ô nhiễm phải tạm dừng hoạt động ngay Quạt Đứng: Hướng Dẫn Chọn Mua Và Các Loại Quạt Cây Phổ Biến Công an thông báo tới tất cả những ai nhận được cuộc gọi có nội dung sau đây Honor Magic 9 lộ thiết kế nhỏ gọn, pin 8.000 mAh và hai lựa chọn chip cao cấp Những món ăn sáng phổ biến là “khắc tinh” của người bệnh thận Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 21/4 Nam thanh niên 19 tuổi mất liên lạc khi lên núi Tam Đảo Quạt cây Mitsubishi: Đánh giá, các loại và sửa chữa Mẫu iPhone giảm chưa từng có, rẻ nhất hiện nay OPPO Find X9 Ultra ra mắt toàn cầu: Smartphone ‘máy ảnh bỏ túi’ với hệ thống 5 camera Hasselblad và pin 7.050mAh vivo chuẩn bị ra mắt smartphone pin 10.200mAh lớn nhất từ trước đến nay

Giông bão rồi cũng qua


blogradio.vn – Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

***

 

Cơn bão đó đến với gia đình tôi khi hai anh em tôi đang học đại học. Tôi là anh hai trong nhà và chỉ hơn có một tuổi nên hai anh em rất thân nhau, mà trước khi bão đến thì gia đình tôi sống rất hạnh phúc. Ba tôi là một công chức nhà nước còn mẹ tôi bán vải ngoài chợ, mà gần như suốt từ nhỏ đến lớn cho đến khi vào đại học thì tôi không hề có suy nghĩ hay nghĩ ngợi về chuyện kinh tế gia đình, vì chẳng có điều gì khiến tôi phải động lòng nghĩ ngợi. Vì tôi thấy ba tôi vẫn đi làm mỗi ngày mẹ tôi vẫn ra chợ mỗi ngày và hai anh em tôi vẫn học tốt mỗi ngày với những điều kiện tốt nhất mà ba mẹ luôn dành cho, rồi lần lượt tôi thi đậu và em tôi cũng nối tiếp tôi thi đậu vào năm sau. Hai anh em tuy học hai trường khác nhau và đều ở ký túc của trường nhưng vẫn liên lạc thường xuyên cùng nhau và chúng tôi đều cùng suy nghĩ là học xong sẽ ở lại làm việc chứ không về quê hương.

Tôi sẽ nhớ mãi đến suốt đời ngày tháng năm đó trong buổi tối đó, một ngày của một năm mà gần như cả thế giới và cả đất nước mình đều đứng im vì dịch đang lan rộng. Năm 2021 đã đi vào lịch sử mà ai cũng biết, đó là một năm mà gần như tất cả mọi hoạt động đều bị chựng lại đều bị dừng lại, chỉ có dịch là đang tung hoành khắp mọi nơi. Một năm đất nước im lắng và đầy xao động trong cơn dịch khủng khiếp nhất, cũng là một năm buồn đối với nhiều người một năm không thành công với nhiều người, nhưng với riêng gia đình tôi thì đó lại là một năm hạnh phúc. Khi ba tôi gọi báo tin cho tôi biết trong tiếng thở phào rất nhẹ nhõm của ba và tôi có thể nhìn thấy được gương mặt ba đang dãn ra cùng với nụ cười tươi nhất.

“Hai hả con, nhà mình sạch nợ rồi, ba mẹ vừa trả xong những đồng nợ cuối cùng rồi con.”

Với tôi thì đó là một tin còn hơn cả tuyệt vời, vì cơn bão đã đến và đã bám theo gia đình tôi dai dẳng trong suốt hơn năm năm trời. Nó đã làm ba mẹ tôi cay đắng và thất điên bát đảo cũng như hai anh em tôi không thể yên tâm học tập. Thật sự lúc đó tôi chỉ muốn bay về bên ba mẹ, dù tôi biết chẳng thể giúp được gì nhưng tôi cứ thấy nóng ruột muốn tận mình nhìn thấy ba mẹ ra sao. Tôi cũng trấn an em mình là vẫn còn có một chuyện tốt là hai anh em vẫn đang cố gắng học tốt và đứa nào cũng đang có công việc làm thêm. Thời gian đó tôi thấy những đồng tiền hai anh em kiếm được thật nhỏ nhoi thật ít ỏi nhưng lại trở nên vô cùng quý giá và hữu ích. Khi gia đình tôi đang trong cơn bão của nợ nần vây quanh và của cả sự đe dọa sẽ dính đến luật pháp nếu ba mẹ tôi không thể trả cho họ.

trai dep 5 1

Ba tôi vốn là người rất hiền lành. Ba là công chức trong cơ quan nhà nước đã nhiều năm và cả nhà tôi đều nghĩ ba sẽ làm cho đến lúc về hưu, còn mẹ tôi buôn bán ngoài chợ cũng nhiều năm nên mẹ là người lo kinh tế chính trong nhà. Tôi thấy vậy, tôi nhìn những đồ dùng trong sinh hoạt gia đình. Tôi nhìn tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp thức ăn. Tôi nhìn những bữa cơm luôn thịnh soạn nhất mẹ dành cho ba và hai anh em tôi cũng như những áo quần đắt tiền những chi phí không hề nhỏ mẹ lo cho cuộc sống chung trong gia đình thì làm sao tôi có thể nghĩ là sẽ có một ngày gia đình mình khốn đốn vì người ta kéo đến đòi nợ người ngoài người trong và mẹ phải vào bệnh viện vì không ăn uống không nói năng được gì.

Lúc đó tôi mới biết đã nhiều năm nay ngoài việc buôn bán ở chợ mẹ tôi còn tham gia chơi huê rất lớn, mà cứ chơi theo kiểu dây chuyền và tin tưởng nhau bằng miệng, cũng vì đã nhiều năm cùng chơi như vậy với mức lãi suất rất cao và uy tín cũng rất lớn nên mẹ càng tin chơi càng lớn. Lúc đó tôi mới biết vì sao ba mẹ có tiền xây được ngôi nhà to và đẹp như vậy, cho đến khi ngưởi chủ kia bị vỡ nợ và bỏ trốn. Khi mẹ tôi liên lạc qua điện thoại không được nên tìm đến tận nhà thì mới ngã người ra khi người ta nói họ đã bán nhà từ lâu và bây giờ là một chủ khác. Lúc đó tôi mới biết mẹ tôi vì quá ham mức lãi suất quá cao như vậy cũng như quá tin vì đã nhiều năm cùng chơi rất êm đẹp không hề có chuyện nhỏ to gì xảy ra nên càng ngày mẹ tôi càng kêu gọi nhiều người cùng chơi, mà trong mắt họ thì họ đâu biết người chủ kia là ai. Họ chỉ biết mẹ tôi là chủ từ xưa đến nay và họ cứ nắm mẹ mà đòi, lúc đó những việc mà mẹ vẫn giữ kín trong chuyện làm ăn bao lâu nay mới vỡ tung ra và ba tôi cũng chết lặng theo.

Cuối cùng ba mẹ chấp nhận giải pháp bán nhà để trả cho mỗi người một ít và cam đoan sẽ trả hết trong thời gian nhanh nhất. Vậy là từ ngôi nhà to lớn sang trọng ở mặt tiền một con đường lớn thì gia đình tôi phải dọn vào một ngôi nhà cấp bốn trong một con hẻm nhỏ để sinh sống. Mẹ cũng sang lại sạp vải ngoài chợ cho người ta vì không thể chịu được cảnh mỗi ngày họ thay nhau kéo đến để đòi nợ. Tôi và em tôi muốn khóc vì nhìn thấy gia đình mình như vậy, nhưng tôi vẫn trấn an ba mẹ là dù sao cả nhà mình vẫn khỏe mạnh là được. Rồi mình sẽ cố làm việc để trả hết cho người ta.

Đó là những năm tôi đã cố hết sức vừa học vừa đi làm thêm để tự lo cho mình và luôn động viên em tôi cũng vậy. Người ta nói sông có khúc còn người có lúc, vì đã là cuộc sống thì ai cũng sẽ có những lúc hạnh phúc những khi khổ đau. Mà tôi thấy ba tôi nói rất đúng đó là phải  nhìn ra được đâu là điểm sáng nhất trong bóng tối cùng cực của cơn bão đang đến với gia đình mình. Đó là hai anh em tôi, ba tôi nói vậy, hai anh em tôi bỗng trở thành điểm tựa yên tâm của ba mẹ khi vừa duy trì được sức học tốt vừa tự lo được cuộc sống của mình ở nơi xa.

Rồi mẹ tôi quay trở lại con đường buôn bán nhưng bây giờ mẹ bán bún bò ngay trước đầu con hẻm cho mọi người ăn sáng. Mẹ nói mẹ đã rất thấm bài học cay đắng của cuộc đời như người ta nói là tham thì thâm nên giờ đây mẹ chắt chiu từng đồng nhỏ kiếm được mỗi ngày để trả nợ dần dần cho người ta. Cho đến hơn năm năm sau thì hết, cũng đúng vào năm có dịch lớn nhất và tất cả dường như bị chựng lại. Tôi thấy đó là điều vô cùng may mắn của gia đình tôi vì suốt mấy tháng dịch hoành hành thì các con đường các con phố vắng lặng như tờ và mẹ cũng dừng lại không thể tiếp tục công việc.

6c8b03fde8b66640a2b6212f3882bbac

Tôi cũng biết trong suốt thời gian đó ba mẹ đã khổ sở đã lo lắng rất nhiều đã buồn rất nhiều, nhưng như ba tôi nói là trước khi trách người thì phải trách bản thân mình trước. Vì nếu mình không quá tham thì đâu ra cơ sự, mà ba tôi cũng rút ra một bài học là sẽ theo sát bên mẹ, không như trước kia ba rất tin tưởng mẹ nên giao hết mọi việc cho mẹ quản lý và cuộc gọi vào một buổi tối năm ấy. Khi tôi cũng phải dừng lại công việc và đang ở trong phòng, một cuộc gọi đã là niềm mong chờ của hai anh em tôi từ khi bão đến. Nghe ba nói mà tôi chỉ muốn hét tung lên cho thỏa niềm vui của mình, vì sau mấy năm vần vũ quay cuồng trong gia đình tôi thì cuối cùng nó cũng chịu rời đi. Thật là cảm ơn cuộc đời cảm ơn ba mẹ vì đã chịu đựng vì đã trải qua cùng với nó trong những đắng cay trong những tiếc nuối, mà cũng đã mấy cái tết đã qua tôi luôn tỏ ra là chổ dựa vững vàng của ba mẹ của gia đình vì tôi là con trưởng trong nhà.

Tôi nói tuy cơn bão rất mạnh gần như muốn nuốt chửng cả nhà tôi nhưng nó đã không làm được điều đó. Cả nhà tôi vẫn bên nhau vẫn khỏe mạnh vẫn còn có chổ để gọi là nhà. Hai anh em tôi vẫn có ba mẹ để quay về để sum họp để cùng đón tết. Và cũng không cần to lớn như mọi năm, một bữa cơm tất niên đơn sơ, một chậu vạn thọ nhỏ và mặc lại những áo quần cũ vẫn thấy vui mà, vì cả nhà vẫn còn được bên nhau và cùng hy vọng sẽ trả hết nợ cho người ta trong một ngày nhanh nhất.

Tôi ngồi lặng một mình trong căn phòng nhỏ sau cuộc gọi của ba. Vậy là cuối cùng bão cũng chịu rời đi, nó đã rời đi khỏi gia đình tôi trong thời điểm cả nước đang oằn mình chống dịch. Nó đã rời đi vào lúc tôi không ngờ nhất. Tôi cũng cầm máy lên gọi báo cho em tôi và tôi biết ở một nơi cách tôi không xa lắm thì em tôi cũng đang xúc động rất nhiều. Tôi nghĩ dù sao nó cũng không hẳn hoàn toàn là điều xấu. Cơn bão ấy, vì nó đến đã cho cả nhà tôi cho hai anh em tôi những bài học lớn về cuộc đời, như mẹ tôi nói là vết chân của mẹ đã đi và hai anh em phải nhớ và tuyệt đối đừng dẫm vào.

Tôi ngồi viết lại câu chuyện của gia đình mình. Một câu chuyện mà tôi tin là cũng có nhiều gia đình đã có sau nhiều năm bão đã lùi xa, để thấy chẳng có bão giông nào tuy dữ dội đến mấy mà con người không thể vượt qua vì con người có sự thông minh, có ý chí, có niềm tin và nhất là có tình thương dành cho nhau. Tôi ngồi viết mà nghĩ đến ba mẹ nghĩ đến em mình thật nhiều, năm ấy, cuối cùng bão cũng đã tan và lòng người đã bình yên trở lại.

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

© HẢI ANH – blogradio.vn