News :
Người đàn ông bị chó becgie nhà cắn tử vong, vợ bất lực không thể cứu chồng TV Samsung: Toàn tập từ công nghệ đến trải nghiệm giải trí đỉnh cao Honor 600 Series hé lộ thiết kế siêu mỏng, camera AI chụp đêm gây tò mò Cách làm bánh mì bằng nồi chiên không dầu: Đơn giản, giòn ngon Gears 6 bị gác vì E-Day, diễn viên JD Fenix tự nghĩ cốt truyện thay thế iPhone 17 Pro bất ngờ xuất hiện trên tàu Artemis: Apple chơi lớn với NASA? Miền Bắc còn không khí lạnh, nắng nóng gia tăng trên cả nước trong tháng 4 Tất tần tật về điện thoại Samsung cũ: Từ Galaxy S đến Z Fold – Mua ở đâu tốt nhất? YouTube sẽ livestream đại nhạc hội Coachella miễn phí tuần tới: Xem 4K, đa góc quay, không cần vé hơn 17 triệu đồng vẫn “quẩy” được Pixel 11 Pro XL lộ diện với cụm camera “đen xì” Bắt được rái cá, nam thanh niên chủ động giao nộp động vật hoang dã Bộ trưởng Tư pháp Mỹ lên tiếng sau khi bị sa thải Tưởng phải sống chung cả đời, ai ngờ tiểu đường có thể cải thiện nhờ 6 thói quen này Enzo Fernandez dậy sóng Chelsea với phát ngôn muốn ra đi Hai bé trai mất tích khi tắm biển ở Thanh Hóa Nồi cơm điện Sunhouse: Đánh giá chi tiết, các loại và giá bán Tất cả người dân chú ý: Việc làm tưởng chừng như vô hại trong nhà lại có thể bị phạt tới 70 triệu đồng Nintendo Switch 2 sắp tăng giá, và đây là lý do Đây là “AirTag” của Xiaomi giá chỉ 490.000 đồng: Thiết kế gọn nhẹ, loa to, dùng được cả iPhone lẫn Android Cụ ông 83 tuổi ở Hà Tĩnh tử vong do chó béc giê nhà nuôi tấn công Quyền Bộ trưởng Tư pháp Mỹ phủ nhận vụ sa thải bà Bondi có liên quan hồ sơ Epstein 2 khung giờ cực xấu cần tránh đi Tảo mộ tiết Thanh Minh “Đại án” 1.000 tấn thịt lợn bẩn tại Trung Quốc: “Xác thối” hoá kiếp thành dầu ăn, xúc xích, quy trình khiến nhiều người rùng mình Cập nhật kỹ thuật mới trong chẩn đoán và điều trị bệnh lý tim mạch Công an TPHCM triệt phá đường dây ma túy có súng, bắt 26 người Máy ép nước mía: Hướng dẫn chọn mua, giá và loại tốt nhất Vì sao đã biết rõ tên tuổi, CCCD, số tài khoản của kẻ lừa đảo vẫn khó lấy lại tiền? Linux vượt mốc 5% trên Steam lần đầu tiên, nhưng chưa chắc đã bền Motorola chạy đua beta Android 17 trong khi Android 16 còn chưa xong Xử phạt người đàn ông đốt rác dưới chân cầu Thăng Long, gây khói đen mù mịt Ảnh vệ tinh mới xác nhận máy bay E-3 Sentry của Mỹ ở Saudi Arabia bị phá hủy 3 loại rau nên trồng trong nhà: Có 1 cũng tốt đủ đường VCK U15 quốc gia: SLNA và Tây Ninh cùng thắng nhọc Liên minh ‘ma quỷ’ bắt tay nhau cho ra lò sản phẩm kẹo Kera và lỗ hổng quản lý Máy ép dầu lạc gia đình: Chọn loại tốt nhất và giá ưu đãi Công an cảnh báo người dân cẩn thận với hình ảnh này khi giao dịch chuyển khoản mua bán online Samsung Galaxy A37 thật sự “quá đáng” mua, chỉ hơn 10 triệu mà quá đẳng cấp rồi! Thick as Thieves từ bỏ PvP: Cha đẻ Deus Ex cuối cùng làm đúng sở trường iQOO 15 Apex Edition ra mắt với mặt lưng ‘biến hình’ lấy cảm hứng phương Đông Chủ xe và tài xế bị phạt 77 triệu đồng do không bằng lái vẫn đi trên cao tốc Ông Trump cảnh báo sẽ nhắm vào hạ tầng trọng yếu của Iran Chọn ngày đẹp, giờ tốt đi tảo mộ Tết Thanh Minh 2026, tổ tiên chứng giám, cả năm hanh thông Nhiều người KHÔNG hề biết: Thịt lợn có 4 đặc điểm này rẻ mấy cũng đừng vội mà mua về nhà! Những trường THPT công lập dễ trúng tuyển lớp 10 ở TPHCM năm 2026 ‘Đồng hồ đếm ngược’ tập 17: Thành tâm sự với Coddy lý do không dám đến với Chi MU gặp họa lớn ở cuộc đua Ngoại hạng Anh Tìm thấy thi thể cô gái để lại ô tô trên cầu, nghi nhảy xuống sông Loa thông báo chuyển khoản trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thương 2 công nhân thương vong, đơn vị chủ quản “biến mất” bất thường Triển vọng đàm phán Mỹ – Iran và những kịch bản khó lường

Tết này con sẽ về (Kết thúc)


blogradio.vn – Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

***

Tiếp theo phần 8

Chương 9: Nếu không ngoảnh lại

“Mẹ với bé Nguyên nói chuyện một chút, con ra kia nói chuyện với chú Hùng đi.”

Giọng cô Mai vang lên khẽ khàng, như sợ làm xáo động không gian yên tĩnh của ngôi chùa. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ cả đời này tôi sẽ không đủ bình thản để đối diện với cô. Nhưng khi quay lại, nhìn thấy cô trong bộ áo lam giản dị, gương mặt đã in rõ dấu vết của thời gian, tôi bỗng không còn đủ sức để giữ trong lòng những oán trách cũ.

Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn đá nhỏ ở hậu viên. Gió thổi rất nhẹ, mang theo mùi hương nhang thoang thoảng. Tiếng chuông chùa vang lên chậm rãi, ngân dài rồi tan đi, như nhắc người ta buông xuống những điều đã nặng lòng quá lâu.

“Con khoẻ không?” cô Mai hỏi, giọng chậm và trầm. “Mấy năm qua… cô vẫn dõi theo con.”

Tôi im lặng. Không phải vì không muốn trả lời, mà vì trong khoảnh khắc ấy, có quá nhiều cảm xúc cùng lúc trào lên. Buồn, giận, thương, và cả mệt mỏi. Tay tôi vô thức xoay nhẹ chén trà nhỏ trước mặt, nhìn làn khói mỏng bay lên rồi tan biến.

“Cô biết con trách cô,” cô nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Cô xin lỗi. Là cô ích kỷ, là cô sai với mẹ con. Nếu ngày đó cô đủ can đảm nói ra sự thật, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến tận cùng đau đớn như vậy.”

Giọng cô không run, nhưng từng chữ đều chậm và nặng. Tôi chợt nhận ra, không chỉ riêng tôi, mà những người còn sống sau bi kịch ấy, ai cũng mang trong lòng một vết thương không tên.

“Con đừng tự trách mình nữa,” cô Mai nói, khẽ khàng như đang dỗ dành. “Hãy thường xuyên về nhà. Con còn ba, còn em. Có những người vẫn đang đợi con trở về.”

Tôi ngước lên nhìn cô.

“Con hiểu…” tôi nói chậm rãi. “Con đang cố gắng. Có lẽ con chưa thể buông hết, nhưng con sẽ không trốn chạy nữa.”

Rồi tôi khẽ nói thêm: “Cô giữ gìn sức khoẻ nhé. Con thấy cô gầy đi nhiều.”

Cô Mai mỉm cười. Một nụ cười rất hiền, rất mệt, nhưng bình thản.

“Cô sống nhẹ hơn rồi. Cô cũng đã nói với Phúc Nguyên ít đến thăm cô lại. Nó còn cả một đời phía trước. Cô nợ nó nhiều lắm, từ một mái nhà không trọn vẹn… đến những im lặng không đáng có.”

Chúng tôi nói với nhau không nhiều, nhưng không còn tránh né. Mỗi câu nói như một lần tháo gỡ, không phải để quên đi, mà để thôi giữ nỗi đau ấy quá chặt trong tim.

Trước khi tôi rời đi, cô Mai nắm tay tôi rất lâu. Bàn tay cô gầy và lạnh.

“Nếu được, con hãy ngoảnh lại nhìn Phúc Nguyên. Nó cũng có lúc cần một bờ vai.”

Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa nơi có bóng dáng Phúc Nguyên. Rất lâu sau, tôi khẽ gật đầu. Không phải là một lời hứa, chỉ là một sự mở lòng.

Cô Mai mỉm cười.

“Cô yên tâm rồi.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào cô lần cuối. Bầu trời hôm nay cao và xanh. Những đám mây trắng trôi chậm, lười biếng. Gió se lạnh lướt qua, làm bước chân tôi nhẹ hơn, như thể có ai đó vừa đặt vào tay tôi một chút bình yên.

Phúc Nguyên vẫn đứng đó, không rời đi. Khi thấy tôi bước tới, bạn nhìn tôi rất lâu. Không hỏi han, không vội vàng.

Có lẽ suốt những năm tháng tôi khép mình lại, bạn vẫn luôn đứng ở khoảng cách vừa đủ, không kéo tôi ra khỏi nỗi đau, cũng không bỏ tôi lại một mình.

“Mọi chuyện đã qua rồi,” tôi nói khẽ. “Mình đang học cách tha thứ. Cho tất cả… và cho chính mình.”

Phúc Nguyên siết nhẹ tay tôi.

“Mình không mong gì hơn. Chỉ cần cậu đừng tự làm mình đau thêm nữa.”

tips chup anh couple khi di du lich 4

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại.

Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc.

Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết.

“Về rồi hả con.”

Không trách móc, không buồn bã, chỉ là một câu hỏi dịu dàng như thể mẹ vẫn luôn đứng đó, chờ tôi đủ bình yên để quay về.

Tôi hiểu ra rằng, mẹ chưa từng rời xa. Mẹ ở trong cách tôi học được cách sống chậm hơn, trong việc tôi thôi tự làm đau mình bằng những câu hỏi không còn lời đáp, và trong khoảnh khắc tôi biết mỉm cười mà không thấy lòng nặng trĩu.

Nếu ngày ấy tôi không ngoảnh lại, có lẽ tôi đã không nhận ra rằng: con đường phía trước không cần phải quên đi nỗi đau, chỉ cần đủ yêu thương để bước tiếp.

Tết này, tôi đã về nhà.

(Hết)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

Xem thêm: Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận