blogradio.vn – Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
***
Tiếp theo phần 8
Chương 9: Nếu không ngoảnh lại
“Mẹ với bé Nguyên nói chuyện một chút, con ra kia nói chuyện với chú Hùng đi.”
Giọng cô Mai vang lên khẽ khàng, như sợ làm xáo động không gian yên tĩnh của ngôi chùa. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ cả đời này tôi sẽ không đủ bình thản để đối diện với cô. Nhưng khi quay lại, nhìn thấy cô trong bộ áo lam giản dị, gương mặt đã in rõ dấu vết của thời gian, tôi bỗng không còn đủ sức để giữ trong lòng những oán trách cũ.
Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn đá nhỏ ở hậu viên. Gió thổi rất nhẹ, mang theo mùi hương nhang thoang thoảng. Tiếng chuông chùa vang lên chậm rãi, ngân dài rồi tan đi, như nhắc người ta buông xuống những điều đã nặng lòng quá lâu.
“Con khoẻ không?” cô Mai hỏi, giọng chậm và trầm. “Mấy năm qua… cô vẫn dõi theo con.”
Tôi im lặng. Không phải vì không muốn trả lời, mà vì trong khoảnh khắc ấy, có quá nhiều cảm xúc cùng lúc trào lên. Buồn, giận, thương, và cả mệt mỏi. Tay tôi vô thức xoay nhẹ chén trà nhỏ trước mặt, nhìn làn khói mỏng bay lên rồi tan biến.
“Cô biết con trách cô,” cô nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Cô xin lỗi. Là cô ích kỷ, là cô sai với mẹ con. Nếu ngày đó cô đủ can đảm nói ra sự thật, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến tận cùng đau đớn như vậy.”
Giọng cô không run, nhưng từng chữ đều chậm và nặng. Tôi chợt nhận ra, không chỉ riêng tôi, mà những người còn sống sau bi kịch ấy, ai cũng mang trong lòng một vết thương không tên.
“Con đừng tự trách mình nữa,” cô Mai nói, khẽ khàng như đang dỗ dành. “Hãy thường xuyên về nhà. Con còn ba, còn em. Có những người vẫn đang đợi con trở về.”
Tôi ngước lên nhìn cô.
“Con hiểu…” tôi nói chậm rãi. “Con đang cố gắng. Có lẽ con chưa thể buông hết, nhưng con sẽ không trốn chạy nữa.”
Rồi tôi khẽ nói thêm: “Cô giữ gìn sức khoẻ nhé. Con thấy cô gầy đi nhiều.” Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
Cô Mai mỉm cười. Một nụ cười rất hiền, rất mệt, nhưng bình thản.
“Cô sống nhẹ hơn rồi. Cô cũng đã nói với Phúc Nguyên ít đến thăm cô lại. Nó còn cả một đời phía trước. Cô nợ nó nhiều lắm, từ một mái nhà không trọn vẹn… đến những im lặng không đáng có.”
Chúng tôi nói với nhau không nhiều, nhưng không còn tránh né. Mỗi câu nói như một lần tháo gỡ, không phải để quên đi, mà để thôi giữ nỗi đau ấy quá chặt trong tim.
Trước khi tôi rời đi, cô Mai nắm tay tôi rất lâu. Bàn tay cô gầy và lạnh.
“Nếu được, con hãy ngoảnh lại nhìn Phúc Nguyên. Nó cũng có lúc cần một bờ vai.”
Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa nơi có bóng dáng Phúc Nguyên. Rất lâu sau, tôi khẽ gật đầu. Không phải là một lời hứa, chỉ là một sự mở lòng.
Cô Mai mỉm cười.
“Cô yên tâm rồi.”
Tôi đứng dậy, cúi đầu chào cô lần cuối. Bầu trời hôm nay cao và xanh. Những đám mây trắng trôi chậm, lười biếng. Gió se lạnh lướt qua, làm bước chân tôi nhẹ hơn, như thể có ai đó vừa đặt vào tay tôi một chút bình yên.
Phúc Nguyên vẫn đứng đó, không rời đi. Khi thấy tôi bước tới, bạn nhìn tôi rất lâu. Không hỏi han, không vội vàng.
Có lẽ suốt những năm tháng tôi khép mình lại, bạn vẫn luôn đứng ở khoảng cách vừa đủ, không kéo tôi ra khỏi nỗi đau, cũng không bỏ tôi lại một mình.
“Mọi chuyện đã qua rồi,” tôi nói khẽ. “Mình đang học cách tha thứ. Cho tất cả… và cho chính mình.”
Phúc Nguyên siết nhẹ tay tôi.
“Mình không mong gì hơn. Chỉ cần cậu đừng tự làm mình đau thêm nữa.”
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại.
Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc.
Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết.
“Về rồi hả con.”
Không trách móc, không buồn bã, chỉ là một câu hỏi dịu dàng như thể mẹ vẫn luôn đứng đó, chờ tôi đủ bình yên để quay về.
Tôi hiểu ra rằng, mẹ chưa từng rời xa. Mẹ ở trong cách tôi học được cách sống chậm hơn, trong việc tôi thôi tự làm đau mình bằng những câu hỏi không còn lời đáp, và trong khoảnh khắc tôi biết mỉm cười mà không thấy lòng nặng trĩu.
Nếu ngày ấy tôi không ngoảnh lại, có lẽ tôi đã không nhận ra rằng: con đường phía trước không cần phải quên đi nỗi đau, chỉ cần đủ yêu thương để bước tiếp.
Tết này, tôi đã về nhà.
(Hết)
© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn
Xem thêm: Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự
Bài viết gợi ý
- Mua điện thoại iPhone: Kinh nghiệm chọn máy phù hợp và đáng tiền nhất
Trong bối cảnh thị trường smartphone ngày càng đa dạng, mua điện thoại iPhone vẫn luôn là lựa chọn được nhiều người dùng Việt Nam ưu tiên. Không chỉ là một thiết bị công nghệ, iPhone còn đại diện cho sự ổn định, bảo mật và trải nghiệm người dùng được Apple hoàn thiện qua nhiều thế hệ. Tuy nhiên, đứng t...
- Phép Màu, Lễ Đường - Chẳng Phải Phép Màu Vậy Sao♬ BXH Nhạc Lofi Chill Xu Hướng CaoTri Mix Triệu View
- Xe chở quá khổ trên cao tốc Phan Thiết - Vĩnh Hảo bị xử phạt hơn 40 triệu đồng
- Tưởng con dâu quê mùa dễ bắt nạt, ai ngờ cưới phải dâu giang hồ, khiến cả nhà sợ tái mặt
- Hồng Vân nói lời đặc biệt với 'chồng yêu' Lê Tuấn Anh, Lan Ngọc sexy tuổi 36
- Kỷ lục mới bị xô đổ: TSMC 'hốt bạc' nhờ AI, vị thế thống trị tuyệt đối
- Hà Nội rào chắn nút giao Cổ Linh - Đàm Quang Trung để thi công hầm chui
- Nga tìm ra cách sử dụng thứ tưởng như là phế phẩm: Nhiều ngành hưởng lợi, đặc biệt là ô tô và đường sắt











