Có những chiều không gọi thành tên


Có những chiều Hà Nội chợt mưa

Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước

Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược

Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

 

Có những điều chưa kịp nói hôm nay

Đã hóa thành ngày mai không còn nữa

Ký ức cũ như cơn mưa rất nhẹ

Mà ướt hoài một góc nhỏ trong tim

 

7c8d5dcbcdc749946a07208a411803c4

 

Em đi rồi… như thể chưa từng đến

Chỉ còn anh ở lại với lặng im

Câu yêu thương mắc ngang bờ môi cũ

Chưa kịp trao… đã hóa thành nỗi quên

 

Có những chiều chẳng biết gọi thành tên

Chỉ thấy nhớ một người không còn nhớ

Chỉ thấy lòng mình như con phố nhỏ

Đèn đã lên… mà vẫn thiếu một người

 

 

© Dạ Huy – blogradio.vn


Để lại một bình luận