News :
300 tấn thịt heo bệnh vào trường học: Cơ quan chủ quản nói gì? Tổng Thư ký NATO dự kiến gặp Tổng thống Trump giữa lúc căng thẳng về Iran Dấu hiệu của người vận số thay đổi sắp giàu có Thị trường tiền tệ tháng 3: Tỷ giá bật tăng, Ngân hàng Nhà nước triển khai biện pháp can thiệp, lãi suất đồng loạt tăng Bố mẹ và con gái cùng mắc ung thư gan, người mẹ quỳ khóc: Vì tiết kiệm, tôi vô tình “đầu độc” cả nhà Vợ chồng ở Vĩnh Long xây 4 căn nhà trên mảnh đất 1.000m2 vì lý do đặc biệt Dốc hết tiết kiệm, vay tiền xây nhà mới biết đất bố chồng cho chỉ đứng tên chồng Phụ huynh một trường cho con nghỉ học do nghi vấn thịt lợn không an toàn Tin tức về chuyển nhượng 2/4: MU mua Tonali, Napoli ký Salah Công an Hà Nội thông tin về hành vi rửa tiền cho Mr Pips của Shark Bình OPPO Find X9 Ultra lộ diện trước ngày ra mắt: Thiết kế mới, camera nâng cấp và pin 7.050mAh Giá Bitcoin hôm nay 29.3.2026: BTC trải qua một tuần nhiều thăng trầm Hội đồng Bảo an sẽ bỏ phiếu bảo vệ vận tải thương mại qua eo biển Hormuz Video lúc 4h sáng: Người đàn ông đang tập thể dục bất ngờ đổ gục, tay chân giãy run 5 loài hoa đẹp nhưng không nên dâng cúng: Tưởng tinh tế hóa phản cảm, nhiều nhà vẫn mắc Cách thụt đầu dòng nhanh trong word? Thịt lợn nhiễm dịch tả châu Phi có an toàn khi nấu chín? Bác sĩ cảnh báo: Nắng nóng và sai lầm khi uống nước dễ hại thận 4 con giáp đón vận may tài lộc, sự nghiệp rực rỡ sau Rằm tháng 2 Điểm khảo sát môn Toán lớp 12 ở Hà Nội chủ yếu 3-5 điểm Cảnh sát bắt giữ nghi phạm xâm hại tình dục nữ diễn viên 31 tuổi Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 3/4 Đề xuất người tham gia đấu giá tài sản phải dùng ứng dụng VneID Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến Tôi xóa sạch các ứng dụng này trên điện thoại Android, giờ máy dùng “cứ như mới mua”: Quả là bất ngờ 13 loại ảnh và tin nhắn cần xóa khỏi điện thoại ngay lập tức Mỹ từng tính dùng bom hạt nhân mở kênh đào né eo biển Hormuz Giá vàng SJC, vàng nhẫn trơn ngày 4/4 Lần đầu có Ngày Sức khỏe toàn dân, khám miễn phí quy mô lớn Bỗng nhiên mắc bệnh tâm thần: Lật mặt “kim bài miễn tội” Vừa ăn vừa xem điện thoại: 4 tác động xấu đến tiêu hóa và cân nặng Những phát hiện gây ám ảnh trong văn chương của Hồ Anh Thái Italia và bi kịch World Cup: Thảm họa của nền bóng đá Né tuyến Iran kiểm soát, ba con tàu mở lối đi táo bạo qua eo biển Hormuz Đặt trước MSI Prestige Series, ưu đãi độc quyền giá trị hơn 7 triệu Nguồn nước ô nhiễm ở phường Thảo Nguyên, Sơn La vẫn chưa được giải quyết triệt để Thủ tướng Italy Giorgia Meloni nói “không” với Mỹ về vấn đề Iran Hướng dẫn 7 cách test cảm ứng iPhone phát hiện lỗi nhanh Từng được kỳ vọng lãi gấp đôi ‘sau 1 đêm’, đại gia tôm Việt Nam ‘nhịn’ lãi, quyết không hoàn nhập dự phòng giữa đòn bão thuế của Mỹ 4 kiểu đau cổ vai gáy cảnh báo thoái hóa sớm cột sống cổ Cả gia đình qua đời, cụ ông 90 tuổi đạp xe suốt 30 năm để chữa lành nỗi đau Nhà vật lý lượng tử 30 tuổi rời châu Âu, về nước làm phó giáo sư đại học Morgan Rogers bắn tin chuyển nhượng cho MU, Arsenal Dầu loang 50m trên cầu vượt ở Hà Nội, nhiều xe máy trượt ngã giờ cao điểm Du khách đặt hàng, nhân viên xin lỗi và cái kết quá chừng là đáng yêu Phụ kiện xịn ưu đãi 4/4: Tai nghe chỉ từ 70K, loa chỉ từ 90K Xiaomi REDMI Note 15 SE 5G bản đặc biệt: màn hình cong, pin dùng 5 năm không hỏng Bao nhiêu trường học phường Thanh Liệt sử dụng thịt lợn của Công ty Cường Phát? Áp lực chi phí, dịch bệnh: Pharmacity kiên định bảo vệ lá chắn sức khỏe cộng đồng Đi tảo mộ Thanh minh năm 2026 ngày, giờ nào đẹp?

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến


 Có những điều nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, người ta sẽ nghĩ tôi đang sống trong một gia đình rất bình yên. Một ngôi nhà có đủ người, đủ tiếng nói, đủ những bữa cơm quây quần, đủ cả những dịp sinh nhật vẫn nhớ, vẫn có bánh, vẫn có nến, vẫn có những câu chúc nghe qua tưởng như ấm áp. Nhưng chỉ có tôi mới biết, đằng sau tất cả những thứ “đủ đầy” đó là một khoảng trống kéo dài rất lâu, rất sâu, và rất khó gọi tên.

Tôi đã từng cố gắng giải thích cảm giác của mình, nhưng rồi nhận ra có những nỗi cô đơn không thể diễn đạt trọn vẹn bằng lời. Nó không ồn ào, không dữ dội, không khiến người khác dễ dàng nhận ra. Nó chỉ âm thầm ở đó, len vào từng khoảnh khắc rất nhỏ, khi tôi ngồi trong bữa cơm mà không ai thực sự để ý tôi ăn gì, khi tôi im lặng giữa một cuộc trò chuyện mà chẳng ai nhận ra tôi chưa từng được hỏi, khi những câu chuyện, những kế hoạch, những lần đi chơi của anh chị diễn ra rất tự nhiên… và tôi thì không nằm trong đó.

Không ai nói rằng tôi bị bỏ ra ngoài. Nhưng cũng không ai thực sự kéo tôi vào.

Có những buổi sinh nhật của chính mình, tôi đứng giữa mọi người, nghe tiếng hát, nhìn ánh nến, nhận những lời chúc… nhưng lại không cảm thấy niềm vui. Không phải vì tôi vô ơn, cũng không phải vì tôi đòi hỏi quá nhiều, mà là vì tôi cảm nhận được sự gượng gạo trong từng nụ cười, sự vội vàng trong từng hành động. Mọi thứ vẫn diễn ra, nhưng giống như một việc cần phải làm hơn là một điều thật sự muốn làm. Và trong khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu, có những sự hiện diện không đi kèm với sự kết nối.

1500 hinh anh avatar buon co don tam trang 1655716337 1

Tôi đã sống với cảm giác đó trong một thời gian rất dài. Dài đến mức có những lúc tôi tưởng rằng đó là cách cuộc sống vốn dĩ phải như vậy. Rằng mình không nên mong đợi được thấu hiểu, không nên chờ đợi sự quan tâm, không nên tin rằng sẽ có ai đó đủ tinh tế để nhận ra những điều nhỏ bé như việc tôi dị ứng với tôm và cua, hay việc tôi luôn là người ăn phần còn lại sau cùng.

Tôi đã từng yếu đến mức không muốn làm gì cả. Có những ngày chỉ cần mở mắt ra thôi cũng thấy mệt. Không phải mệt vì công việc, mà là mệt vì phải tiếp tục cảm nhận mọi thứ. Tôi đã từng rơi vào những khoảng tối mà không ai nhìn thấy, hoặc có thể họ nhìn thấy nhưng không biết phải làm gì, hoặc đơn giản là không đủ để quan tâm. Và tôi cũng không trách ai cả, vì đôi khi, người ta chỉ có thể cho đi những gì họ có.

Nhưng điều mà không ai biết là tôi đã tự mình đi qua những ngày đó như thế nào.

Không có một bước ngoặt lớn, không có ai nắm tay kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ nặng nề. Chỉ là từng ngày một, tôi học cách tự đứng lên. Có những ngày tôi vẫn thất bại, vẫn rơi xuống, vẫn thấy mình nhỏ bé và không quan trọng. Nhưng rồi tôi lại tự nhắc mình rằng nếu không có ai thực sự nhìn thấy mình, thì ít nhất mình không được phép quay lưng với chính mình.

Tôi bắt đầu học cách sống một mình, không phải là cô lập, mà là không phụ thuộc. Tôi học cách tự lắng nghe cảm xúc của mình, tự an ủi khi buồn, tự giữ mình lại khi mọi thứ trở nên quá tải. Tôi học cách chấp nhận rằng có những khoảng trống sẽ không bao giờ được lấp đầy bởi người khác, và nếu mình không tự đối xử tử tế với chính mình, thì sẽ không ai làm điều đó thay mình.

Nhưng mạnh mẽ không có nghĩa là không đau.

Đến bây giờ, vẫn có những lúc tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhận ra mình không được nhớ đến trong những điều rất nhỏ. Vẫn có những khoảnh khắc tôi ước ai đó sẽ hỏi một câu đơn giản thôi, rằng tôi có ổn không, rằng tôi có muốn đi cùng không, rằng tôi có ăn được món này không. Những điều tưởng như rất bình thường, nhưng với tôi lại là những điều chưa bao giờ trở thành thói quen của người khác.

Và có một điều tôi ít khi nói ra, nhưng lại luôn ở trong đầu, tôi cũng muốn yếu đuối. Tôi cũng mệt. Tôi cũng có những ngày chỉ muốn dừng lại, muốn buông hết tất cả, muốn được phép không cố gắng nữa. Nhưng rồi tôi lại tự hỏi mình, nếu tôi dừng lại, liệu tôi có quên mất rằng mình đã từng cố gắng mạnh mẽ như thế nào không? Nếu tôi cho phép mình yếu đuối dù chỉ một lần, liệu tôi có ngủ quên luôn trong sự yếu đuối đó không? Liệu tôi có còn đủ sức để đứng dậy thêm một lần nữa?

b53433986aae6b41429941bd868f76c6

Có lẽ đó là điều khiến tôi vừa mềm, vừa gai góc theo một cách rất riêng.

Tôi không còn cố gắng chứng minh mình xứng đáng được yêu thương. Tôi không còn giải thích quá nhiều khi bị hiểu lầm. Tôi không còn tự trách bản thân vì những khoảng cách mà tôi không tạo ra. Thay vào đó, tôi giữ lại năng lượng cho chính mình, cho việc trở nên vững vàng hơn, cho việc không để những tổn thương cũ kéo mình quay lại những nơi mà mình đã rất khó khăn mới thoát ra được.

Tôi vẫn sống trong căn nhà đó. Vẫn là một phần của gia đình đó. Nhưng tôi không còn là phiên bản của mình ngày trước, người luôn cố gắng thu nhỏ lại để vừa với cảm nhận của người khác, người luôn im lặng để giữ hòa khí, người luôn nhường nhịn đến mức quên mất bản thân mình cũng cần được giữ lại một phần.

Bây giờ, tôi vẫn mềm. Tôi vẫn dễ buồn. Tôi vẫn có những lúc thấy mình lạc lõng. Nhưng tôi không còn yếu.

Tôi biết mình đã đi qua những gì. Tôi biết cảm giác phải tự kéo mình ra khỏi những ngày tăm tối là như thế nào. Tôi biết việc tiếp tục sống, tiếp tục cố gắng, tiếp tục không từ bỏ bản thân mình, dù không ai nhìn thấy, đã là một dạng dũng cảm rất riêng.

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn, kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

© Liely- blogradio.vn

 

Xem thêm: Yêu Bản Thân, Yêu Người Làm Mình Rung Động |Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận