News :
Khách sạn 5 sao Grand Plaza Hà Nội mở riêng phòng giải trí cho game thủ: Đầy đủ từ máy tính, PlayStation 5 cho tới Nintendo Switch 2 Nghi ngờ con không cùng huyết thống, chồng đòi ly hôn: Kết quả ADN phơi bày sự thật bất ngờ Bệnh nhi ở Phú Quốc tử vong do viêm não mô cầu: F1 uống kháng sinh Lời chúc Ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3 hay và ý nghĩa năm 2026 Nam sinh lớp 11 ở TPHCM bị đánh hội đồng đến mức gãy mũi Một câu thô tục, cả sự nghiệp người nổi tiếng lung lay Làm Chủ Chức Năng Tìm Kiếm Và Thay Thế (Find and Replace) Trong Word Thông tin mới nhất về mở rộng hệ thống camera giám sát giao thông trên toàn quốc, người dân cần biết rõ Đầu năm xuất hiện 5 mùi hương may mắn gõ cửa: Vướng 3 mùi hương thì tiền bạc dễ hao hụt 2 loại rau chứa “statin tự nhiên”: Dùng luân phiên mỗi ngày giúp giảm mỡ máu và phòng ngừa ung thư Anh rể mắc bệnh hiểm nghèo bỗng muốn sang tên 3 tỷ cho em vợ, tôi ‘hóa đá’ khi biết điều kiện trao đổi đằng sau Nước nào đang nợ nhiều nhất ở Đông Nam Á? Lịch thi đấu vòng tứ kết Europa League 2025/26 mới nhất Giám đốc dự báo thời tiết áp lực vì bị nói ‘không chính xác bằng mạng xã hội’ Đoá hồng mong manh (Phần cuối) Tất Tần Tật Về iCloud Photos: Hướng Dẫn Sử Dụng Và Khắc Phục Lỗi Hiệu Quả Từ nay, hàng loạt tài khoản ngân hàng có thể bị dừng giao dịch chuyển tiền vì lý do sau Saros – tựa game mới từ Housemarque chuẩn bị phát hành độc quyền trên PS5 vào năm 2026 Người xưa dặn không sai: “Cửa chính không hướng 3, cửa sổ không mở 4”, gia đạo mới bình an Các yếu tố nào quyết định thời điểm có hiệu lực của hợp đồng lao động điện tử? Ca sĩ Miu Lê tuổi 35 ngày càng gợi cảm Vé trận tuyển Việt Nam vs Malaysia cao nhất là 400 nghìn đồng Ô tô va chạm liên hoàn 3 xe máy trên quốc lộ, hai phụ nữ tử vong tại chỗ Hướng Dẫn Toàn Diện Cách Ghi Màn Hình iPhone: Từ Cơ Bản Đến Nâng Cao Top laptop màn hình OLED mới ra mắt 2026 đáng mua nhất Luộc tôm đừng chỉ cho nước: Thêm thứ này, tôm đỏ au, thơm ngọt gấp đôi Đi bộ nhanh 10 phút: Khoa học phát hiện điều kỳ diệu Những trường công lập được dự đoán là điểm nóng thi vào lớp 10 tại TPHCM 2026 NSND Trà Giang ‘vượt cửa tử’, tiết lộ nguyện vọng ở tuổi 84 Barca kì kèo đàm phán thương vụ Rashford, MU lấy độc trị độc Vụ dàn cảnh cướp giật tại Liên Hoa Bảo Tháp: 4 đối tượng ra đầu thú Người mang chiếc ô Điện Thoại Bị Quảng Cáo Liên Tục? Hướng Dẫn Tắt Quảng Cáo Trên Mọi Dòng Điện Thoại Google Maps bắt đầu cập nhật bản đồ hành chính mới tại Việt Nam Màn hình laptop bị vô nước phải làm sao? 7 bước xử lý máy kịp thời Đề xuất từ 2026 khám sức khỏe định kỳ miễn phí cho người cao tuổi, hộ nghèo 56 đơn vị bị khóa thẻ bảo hiểm y tế trong tháng 3-2026 Đừng nghĩ quả bơ ít protein mà không quan tâm, vì những lý do sau Tuyển Việt Nam đấu Thái Lan, Malaysia ở giải ‘World Cup Đông Nam Á’ Hướng Dẫn Chi Tiết Cách Chặn Quảng Cáo Trên Điện Thoại OPPO Hiệu Quả Elon Musk: Google sẽ dẫn đầu cuộc đua AI tại phương Tây, Trung Quốc chiếm ưu thế trên địa cầu, còn SpaceX chinh phục không gian Bruce Straley tiết lộ cuộc tranh luận nội bộ suýt khiến The Last of Us không được phát triển iPhone Fold có thể lên kệ cuối năm 2026, giá dự kiến thấp hơn tin đồn trước đây Đi làm vào ngày nghỉ bù của ngày lễ được tính lương ra sao? Đà Nẵng thêm 2 người nhập viện do ăn cá ủ chua, Bộ Y tế chỉ đạo nóng Loại cá người Việt thường xuyên ăn được ví như “vàng mềm của biển cả”, giàu omega-3 giúp bồi bổ tim mạch, tốt cho não bộ và cơ bắp Hai trẻ ngộ độc Botulinum do ăn cá ủ chua xuất viện sau 12 ngày điều trị Ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3 là ngày gì, có nguồn gốc ra sao? 4 khung giờ vàng trong ngày để học tiếng Anh hiệu quả nhất Rơi từ tầng cao chung cư ở TPHCM, người đàn ông tử vong

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)


blogradio.vn – Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

***

(Tiếp phần 1)

Từ xa, Út thấy anh đi tới. Bước chân quen thuộc ấy từng xuất hiện trong những buổi chiều cuối năm khi anh về quê, từng in dấu trên con đường làng cô thuộc lòng từ thuở nhỏ. Chỉ cần một thoáng nhìn nghiêng cũng đủ để cô nhận ra. Cô bước nhanh hơn, trong lòng rộn lên niềm vui nhỏ mà suốt mấy ngày qua cô vẫn giữ kín. Nghĩ đến khoảnh khắc anh bất ngờ nhìn thấy mình giữa thành phố rộng lớn này, hẳn anh sẽ ngạc nhiên lắm, rồi sẽ cười. Nụ cười từng khiến cô tin rằng năm năm chờ đợi không hề vô nghĩa.

Nhưng khi khoảng cách giữa họ dần thu hẹp, Út mới nhận ra bên cạnh anh không chỉ có một mình anh. Cô gái ấy đi sát bên, bàn tay đan vào tay anh rất tự nhiên. Anh cúi xuống nói điều gì đó; cô gái nghiêng đầu cười. Một hình ảnh đủ rõ để không thể nhầm lẫn.

Khi ánh mắt anh chạm phải cô, có một thoáng giật mình rất thật. Nhưng thoáng ấy trôi qua nhanh đến mức nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ nghĩ mình đã tưởng tượng. Cô gái bên cạnh khẽ hỏi:

“Cô ấy quen anh à?”

Út không chờ một lời giải thích dài dòng. Cô chỉ chờ anh thừa nhận rằng cô từng tồn tại trong cuộc đời anh, dù chỉ là một đoạn đã qua. Nhưng anh lắc đầu. Chỉ một cái lắc đầu rất nhẹ. Nhẹ đến mức tưởng như không có sức nặng. Vậy mà trong lòng cô, nó rơi xuống như một hòn đá chìm thẳng vào nơi sâu nhất. Điều khiến cô đau không phải là việc anh đang nắm tay người khác, mà là việc anh phủ nhận cô, phủ nhận quãng thời gian cô đã gìn giữ như điều quý giá nhất của tuổi trẻ.

Cô đứng đó giữa ánh đèn vàng nhạt, bỗng thấy mình nhỏ bé đến lạ. Nhỏ đến mức chỉ một cái lắc đầu cũng đủ khiến cả những năm tháng cũ trở nên mong manh như chưa từng tồn tại.

Trong khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó trong Út vỡ ra, không thành tiếng, cô quay người chạy theo, muốn nghe một lời nói rõ ràng, dù chỉ một câu cũng được. Nhưng chiếc xe máy đã lao đi, mất hút giữa dòng người đông đúc. Út níu lấy một bác xe ôm gần đó, giọng run lên vì tức tưởi, chỉ kịp nói: “Bác chạy theo giúp con”. Thành phố quá rộng, còn Út thì quá nhỏ. Chỉ một thoáng sau, mọi dấu vết đều biến mất. Đứng giữa con đường xa lạ, Út bật khóc, khóc cho mối tình đầu chưa kịp nở đã tàn, khóc cho niềm tin vừa kịp hình thành đã bị dập tắt không thương tiếc.

hinh anh co gai buon

Từ đó, giữa cô và anh không còn bất cứ liên lạc nào, tình yêu năm năm chết đi lặng lẽ, như chưa từng tồn tại. Út ít nói, ít cười hơn trước nhưng rồi cô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần vì nghĩ không đáng cho chính mình. Út chỉ tiếc cho năm năm thanh xuân của mình khi niềm tin đặt không đúng chỗ. Cả nhà nhìn thấy, ai cũng hiểu nhưng không ai hỏi sợ Út lại đau thương, chị Hai thường gắp thêm cho Út vài miếng thịt khi ăn cơm. Chị Bảy mỗi tối lại ôm cô vào lòng, vỗ về, như cách hai chị em vẫn làm từ thuở nhỏ, chỉ là lần này, vòng tay ấy chặt hơn một chút.

Căn bệnh đã bào mòn sức lực của mẹ, mẹ mất ngủ vì đau vì không ăn được ngày càng nhiều và căn bệnh của mẹ không thể chờ đợi thêm được nữa. Chị Hai lại đi vay mượn khắp nơi, gương mặt chị vì lao tâm, lao lực cũng ngày một hốc hác. Út nhìn thấy tất cả nhưng cô không có cách nào phụ giúp gia đình, cô luôn ao ước mình có thể làm gì đó để cứu gia đình cô trong lúc khó khăn ngặt nghèo này.

Những câu chuyện trong xóm về những cô gái lấy chồng xa gửi tiền về phụ giúp gia đình ban đầu chỉ thoảng qua như một lời kể vu vơ trong các buổi chiều ngồi trước hiên nhà, khi người lớn nhắc đến với chút ngậm ngùi lẫn hy vọng. Út nghe rồi để đó, chưa từng nghĩ một ngày mình sẽ đặt bản thân vào những câu chuyện ấy. Nhưng càng về sau, khi những cơn đau của mẹ dày hơn, khi những khoản tiền thuốc thang trở thành nỗi lo thường trực mỗi tháng, những câu chuyện ấy lại trở về trong suy nghĩ Út, không còn mơ hồ mà dần rõ ràng hơn, như một con đường hiện ra giữa lúc người ta không còn nhiều lựa chọn.

Có những đêm nằm nghe tiếng mẹ thở khẽ trong bóng tối, Út chợt thấy lòng mình nặng đến mức không thể chợp mắt, và trong một ý nghĩ thoáng qua mà chính cô cũng thấy mình ích kỷ, cô tự hỏi nếu không có mình, liệu gia đình có bớt đi một gánh nặng hay không. Rồi Út lại trách mình ngay vì suy nghĩ đó, bởi từ nhỏ đến lớn, Út vẫn là đứa được cưng chiều nhất nhà, là người ít phải lo toan hơn các anh chị, vậy mà đến lúc khó khăn nhất, cô lại chỉ có thể đứng nhìn.

Khi người ta mai mối, Út không còn phản ứng gay gắt như những lần trước, cũng không vội vàng gật đầu, cô chỉ lặng lẽ nghĩ rất lâu. Út biết lấy chồng xa không phải là một phép màu có thể đổi thay tất cả trong chốc lát, Út cũng nghe không ít những câu chuyện buồn về những cô gái đi rồi không trở về trong dáng vẻ ban đầu nữa. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, điều khiến Út day dứt không phải là sợ cho bản thân mình, mà là sợ một ngày nào đó nhìn lại, cô nhận ra mình đã có cơ hội mà không dám bước tới.

Quyết định ấy, rốt cuộc, không phải được đưa ra trong một buổi nói chuyện ồn ào, mà hình thành dần trong những đêm dài không ngủ, trong ánh mắt thâm quầng của chị Hai, trong bàn tay gầy đi của mẹ khi cầm chén thuốc. Út hiểu mình không hoàn toàn cao thượng như người ta vẫn nghĩ về những cô gái lấy chồng xa vì gia đình; trong sâu thẳm, Út cũng mong có một lối rẽ khác cho chính mình, một nơi mà ký ức về cái lắc đầu năm ấy không còn hiện lên mỗi khi trời trở gió.

Vì vậy khi Út nói ra quyết định của mình, giọng cô bình tĩnh hơn cô tưởng, như thể Út đã tự nói điều đó với chính mình rất nhiều lần trước đó rồi. Dù trong lòng vẫn có những chập chờn lo sợ, cô vẫn biết, lần này mình không còn là đứa con út chỉ đứng sau lưng các anh chị nữa, mà đang tự chọn một hướng đi cho đời mình, dù phía trước là điều chưa ai có thể đoán trước.

%E1%BA%A1nh

Ngày gặp người chồng sắp cưới, cô lúng túng trước sự bất đồng ngôn ngữ của cả hai. Anh không nói được tiếng Việt, cô cũng không hiểu tiếng của anh. Họ trò chuyện bằng những cử chỉ vụng về, bằng ánh mắt và nụ cười. Nhìn anh kiên nhẫn lắng nghe, cố gắng hiểu từng phản ứng nhỏ của cô, lòng cô dịu lại. Không phải vì yêu, mà vì Út cảm nhận được sự tử tế.

Khi Út nói ra quyết định của mình, cả nhà im lặng rất lâu. Không ai nỡ để cô đi xa, nhưng cũng không ai tìm được con đường nào khác. Mẹ quay mặt đi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Chị Hai và chị Bảy ôm cô khóc. Anh Sáu ngồi trầm ngâm, mắt nhìn xa xăm, như đang tính toán một điều gì đó mà không có lời giải.

Những đêm sau đó, chị Bảy ôm cô nhiều hơn, như sợ rồi sẽ đến ngày không còn được nằm cạnh nhau, không còn những câu chuyện thì thầm trong đêm. Ngày Út đi, cả nhà tiễn ra tận nơi. Ai cũng khóc. Cô cũng khóc. Người chồng đứng bên cạnh, lặng lẽ đưa khăn cho cô lau nước mắt. Hành động nhỏ ấy khiến lòng cô chùng xuống. Út không dám mơ xa, chỉ mong lựa chọn này sẽ không trở thành một bi kịch như những câu chuyện cô từng nghe.

Cơn rung lắc của máy bay làm Út tỉnh lại. Người chồng bên cạnh khẽ nắm tay cô, cái nắm tay còn lạ lẫm nhưng đủ ấm để cô không cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc giữa không gian mênh mang này. Út nhìn xuống bàn tay mình nằm gọn trong tay anh, chợt nhận ra từ rất lâu rồi, cô không còn là cô gái đứng chờ một lời hứa hay một sự thừa nhận từ ai đó nữa. Cô đã tự mình bước qua một vết thương, tự mình chọn một ngã rẽ, và dẫu con đường phía trước còn nhiều điều chưa rõ, cô cũng không còn muốn quay đầu lại để hỏi “giá như”.

Út mỉm cười. Không phải vì chắc chắn mọi điều rồi sẽ tốt đẹp, mà vì lần đầu tiên trong đời, cô thấy mình đủ can đảm để tin rằng hạnh phúc, nếu có, sẽ được vun đắp bằng sự kiên nhẫn và tử tế, chứ không chỉ bằng những lời nói ngọt ngào trong một khoảnh khắc. Và trong niềm tin còn rất mỏng ấy, Út thầm mong đóa hồng mong manh của mình, dù bén rễ ở một vùng đất xa lạ, vẫn có thể nở theo cách riêng, chậm rãi nhưng bền bỉ, như chính những tháng năm cô đã đi qua.

(Hết)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

Xem thêm: Vì Đã Từng Thuộc Về Nhau | Blog Radio


Để lại một bình luận