News :
5 nhóm người dễ đột quỵ nhất khi nắng nóng và cảnh báo từ bác sĩ Lợi ích của bưởi và cách ăn chuẩn để không lãng phí dưỡng chất Tay đua Thụy Sĩ tỏa sáng, Đồng Tháp thắng chặng 20 Cúp truyền hình TPHCM Tuyến đường du lịch biển Lộc Hà dang dở nhiều năm vì một ngôi mộ Thảm kịch Chernobyl đã thay đổi ngành công nghiệp hạt nhân Nga thế nào? OnePlus sắp ra mắt điện thoại tầm trung pin 8.000 mAh, có tích hợp AI Đừng coi là cỏ dại, loại rau mọc đầy lối đi này là “vua canxi”, đem trộn nộm hay nấu canh đều ngon hơn thịt Nam sinh Bách khoa tốt nghiệp sớm ngành ‘hot’ với điểm đồ án gần tuyệt đối Nhận định bóng đá Getafe vs Barca: Chạm vào ngôi vương ‘Thủ phủ’ du lịch Quảng Ninh ngổn ngang, người dân lo hụt khách dịp lễ Dưới ánh bình minh (Phần 1) Chiếc iPhone đã giảm hơn 20 triệu, đáng mua nhất lúc này OPPO Find X9 Ultra đồng hành Khoai Lang Thang, tiếp tục hợp tác cùng Hồ Ngọc Hà Xiaomi lại có điện thoại giá rẻ mới: Cấu hình yếu, giá từ hơn 3 triệu Giá Bitcoin hôm nay 19.4.2026: Bất ngờ giảm xuống còn 75.000 USD U17 Việt Nam nhận thêm tin cực vui sau chức vô địch Đông Nam Á VPBank có thông báo quan trọng Mỗi phút mỗi ngày có 6 người được cứu sống nhờ vắc xin Nhận định Arsenal vs Newcastle: Pháo thủ tìm lại niềm vui Xe khách chở 39 người lật trong đêm Flagship Ultra mới của OPPO lên sóng 3 ngày đã đạt 4000 lượt đăng ký mua tại Việt Nam, kèm bộ quà ống kính cao cấp gây ấn tượng Cập nhật BCTC quý 1/2026 ngày 26/4: BIDV, Thế giới di động, Coteccons gây bất ngờ Cảnh báo về loại nước lạ gây ‘điên đảo’ người dùng ở Quảng Trị Sở GD-ĐT Hà Nội hướng dẫn thí sinh cách đăng ký dự thi tốt nghiệp THPT năm 2026 CSGT Hà Nội thông báo cấm đường phục vụ chương trình ‘Âm vang Tổ quốc’ Thu nhập vãng lai từ 5 triệu bị trừ thuế 10%: Có làm khó người dân? Cậu bé 12 tuổi mắc ung thư tuyến tụy, bác sĩ hỏi 1 câu khiến cha mẹ chết lặng: Nhiều gia đình có chung thói quen này Vị tướng nào phát triển cách đánh ‘nở hoa trong lòng địch’? Khắc họa hình ảnh Hải Phòng ‘Trung dũng – Quyết thắng’ ở Lễ hội Hoa phượng đỏ AFC ca ngợi chiến tích lịch sử của U17 Việt Nam Nhân viên đường sắt nói lý do đá người đàn ông tông gãy gác chắn khi tàu sắp tới 2 số điện thoại không nên nghe máy, không kết bạn Zalo Quy định về chuyển tuyến bảo hiểm y tế Đến Việt Nam giúp mẹ tìm lại học trò cũ, chàng trai Đức cưới được vợ như ý Fan phát sốt khi Bùi Trường Linh vừa hát vừa kéo violin hit quốc dân cực chất U17 Việt Nam vô địch Đông Nam Á: Giấc mơ lớn lại bắt đầu Xe thư báo tông xe máy trên đèo Cù Mông, 2 người thương vong Nam thực khách trải nghiệm 28 nhà hàng Michelin trong vòng 24 giờ Thi lớp 10 TPHCM: Dễ ‘sập bẫy’ điểm chuẩn, nhiều trường top biến động mạnh Vô địch Đông Nam Á, U17 Việt Nam lập kỷ lục chưa từng có Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 25/4 Nam sinh lớp 9 đâm bạn tử vong trước cổng trường Video khoảnh khắc U17 Việt Nam ăn mừng chức vô địch lịch sử Cục CSGT thông tin thêm về vụ tai nạn khiến nam sinh lớp 12 tử vong Loại cây chống rụng tóc, kích thích mọc tóc cực đỉnh, giảm cả mỡ máu: Mọc dại đầy Việt Nam Real Madrid đánh rơi chiến thắng phút 90+4, Barca reo vui Vụ nữ sinh tử vong ở Vĩnh Long: Khởi tố cựu Phó Viện trưởng VKSND huyện Trà Ôn Người phụ nữ SN 1971 giao dịch chuyển khoản 20 triệu đồng với Vũ Văn Luyện: Công an lập tức yêu cầu làm việc Bé gái 6 tuổi chảy máu vùng kín suốt 4 năm, đi khám mới phát hiện thứ “không ai ngờ” bên trong Nhận định Becamex TPHCM vs Nam Định: Khó cản Xuân Son

Dưới ánh bình minh (Phần 1)


 

blogradio.vn – Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

***

Thuỳ có thói quen dậy rất sớm, khi ngày mới còn chưa kịp chạm tới, cô đã thức. Cô nằm yên một lúc, nghe tiếng thở đều của con bên cạnh, rồi ngồi dậy vén lại tấm chăn, nhìn con vẫn còn say ngủ mà thấy lòng ấm áp.

Trong làn sáng sớm còn rất nhẹ, Thuỳ cẩn thận tỉa lại một nhánh lá, vun thêm ít đất rồi tưới nước. Những chậu cây lớn bé khác nhau xếp ngay ngắn thành một góc vườn nhỏ. Nhìn chúng lớn lên từng ngày, cô luôn cảm thấy lòng mình dịu lại.

Khi trời sáng hẳn, Thuỳ quay xe lăn vào trong nhà, đến phòng con gái.

“Dậy thôi con.”

Hạnh Phúc mở mắt, mái tóc rối nhẹ, miệng đã bắt đầu líu lo:

“Mẹ ơi, mẹ có biết không… hôm qua cô giáo dạy tụi con bài thơ mới…”

Năm nay Hạnh Phúc đã ba tuổi – cái tuổi bắt đầu tò mò về mọi điều xung quanh. Con bé có thể nói suốt ngày mà dường như không biết mệt. Lúc nào cũng mở đầu bằng câu:

“Mẹ ơi, mẹ có biết không…”

Rồi kể rằng cô giáo vừa dạy một bài thơ mới, hoặc lớp vừa tập làm thiệp tặng mẹ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ.

Cô đưa bàn chải cho con đánh răng, bé mới chịu im lặng tập trung một tí. Nhưng vừa xong là lại tiếp tục hỏi cô.

“Mẹ ơi, khi nào ông ngoại qua vậy? Hôm nay con muốn ăn súp bí đỏ.”

Cô chải đầu thắt lại cho con hai bím tóc và nói.

“Ông ngoại sắp qua rồi, con nhanh thay đồ, rồi ăn sáng.”

Hạnh Phúc hôn mạnh lên má cô và chạy ùa vào phòng để thay đồ.

Mỗi lần như vậy, Thuỳ ngồi lặng nhìn con. Con bé vui, còn trong lòng cô lặng lẽ dâng lên một niềm ấm áp. Thuỳ thầm nghĩ, quyết định sinh con có lẽ là điều khiến lòng cô ấm lại nhiều nhất trong hai mươi sáu năm qua. Cô từng nghĩ cuộc đời mình rồi cũng sẽ trôi qua thật giản dị: sáng đi làm, chiều về nhà ăn cơm cùng gia đình, thỉnh thoảng gặp gỡ bạn bè.

Việc đi lại khó khăn khiến cô bị hạn chế nhiều việc muốn làm, nhưng không vì thế mà Thuỳ thu mình lại. Ngoài giờ làm việc, cô dành thời gian cho khu vườn nhỏ của mình. Tự tay gieo hạt, chăm sóc đến khi cây phát triển ra hoa làm cô thấy lòng mình nhẹ nhàng và thư giãn. Thuỳ còn nuôi cá cảnh. Những con cá nhỏ bơi qua bơi lại cũng đem đến cho cô một niềm vui giản dị.

Thuỳ cũng có vài người bạn giống mình. Mỗi lần gặp nhau, dù phần lớn chỉ ngồi một chỗ trò chuyện, nhưng mọi người đều trân trọng những phút giây đó.

Thuỳ từng nghĩ mình sẽ sống như vậy, bình yên và nhẹ nhàng. Nhưng đâu đó trong cô vẫn còn những hoài niệm của một người con gái. Cô vẫn mong một lần được yêu và yêu thật trọn vẹn. Rồi Thuỳ gặp Minh trong một cửa hàng bán cá cảnh.

Hai người có cùng sở thích nên nhanh chóng trò chuyện. Ban đầu chỉ là nói về các loại cá và cách chăm sóc chúng. Dần dần những câu chuyện dài thêm, những lời hỏi han về công việc và cuộc sống cũng nhiều hơn.

Đôi khi cuộc gọi đã kết thúc từ lâu, Thuỳ vẫn ôm điện thoại vào lòng, nhoẻn một nụ cười vu vơ. Hoặc mỗi lần gửi tin nhắn cho Minh, cô lại nhìn điện thoại, mong thấy tin trả lời. Tình yêu đến với Thuỳ cũng nhẹ nhàng như cách Minh bước vào cuộc sống của cô.

Khi Minh nói muốn Thuỳ làm bạn gái, cô đã ngỡ mình nghe nhầm. Dù đã nhận ra tình cảm của Minh từ trước, nhưng khoảnh khắc ấy vẫn khiến cô bất ngờ và hạnh phúc. Thuỳ nghĩ từ đây mình đã có thêm một người để chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.

Nhờ chính sách của địa phương, Thuỳ quyết định dọn ra ở riêng trong một căn hộ nhỏ. Ba mẹ luôn ủng hộ cô và thường ghé qua giúp những việc cô không tiện làm. Rồi dần dần, những việc như thay bóng đèn hay thay nước hồ cá lại đến tay Minh. Anh trở thành vị khách quen trong căn hộ nhỏ nhưng luôn ấm áp ấy.

Thuỳ bắt đầu mơ về một mái ấm có mình và Minh. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng đi theo điều ta nghĩ. Một ngày nọ, Minh nói lời chia tay. Hôm đó trời không mưa, cũng không có gì đặc biệt. Minh ngồi đối diện Thuỳ, hai tay đan vào nhau, ánh mắt không dám nhìn thẳng.

“Anh đã nói với gia đình.”

Thuỳ không hỏi kết quả. Cô chỉ nhìn vào ly nước trước mặt, nơi mấy viên đá đã tan gần hết.

Minh nói tiếp, giọng chậm và thấp: “Anh xin lỗi… anh không thể tiếp tục.”

Một khoảng im lặng kéo dài.

Thuỳ khẽ gật đầu, như thể đã hiểu từ trước. Cô không khóc, cũng không hỏi thêm điều gì. Chỉ nói rất nhẹ: “Vậy thôi anh.”

Minh ngẩng lên, như muốn nói thêm, nhưng rồi lại thôi.

Khi đứng dậy, ghế khẽ phát ra một tiếng động nhỏ. Minh bước đi, không quay lại. Thuỳ vẫn ngồi đó. Cô đưa tay chạm vào điện thoại, màn hình vẫn còn cuộc trò chuyện tối qua – những câu nói về một đám cưới nhỏ, về một đứa trẻ. Cô tắt màn hình.

306acbaff688cd1afba4c660b8e80efc

Ngoài kia, nắng vẫn như cũ. Chỉ có một điều gì đó trong cô, lặng lẽ đổi khác. Không ai biết, sau cuộc chia tay ấy là những đêm Thuỳ gần như thức trắng. Có những sáng Thuỳ không mở cửa sổ. Cô không muốn nhìn thấy ánh sáng. Cô gầy đi trông thấy. Ba mẹ lo lắng và muốn cô về nhà sống cùng, nhưng cô vẫn muốn ở lại căn hộ của mình.

Hai tháng sau, Thuỳ phát hiện mình mang thai. Cô ngồi rất lâu trong phòng tắm. Que thử vẫn đặt trên bồn rửa, hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng đến mức cô không thể tự trấn an rằng mình nhìn nhầm. Thuỳ đưa tay chạm nhẹ vào bụng, rồi rụt lại. Căn phòng im lặng.

Ngoài kia, có tiếng xe chạy ngang, có tiếng ai đó gọi nhau dưới phố. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, chỉ có cô là đứng yên trong khoảnh khắc ấy.

Cô tựa lưng vào tường, từ từ trượt xuống.

“Mình… sẽ làm mẹ sao?”

Câu hỏi bật ra rất khẽ.

Trong đầu cô thoáng qua rất nhiều điều — những đêm không ngủ, những lần đau chân, những lúc chỉ một mình xoay xở với cuộc sống.

Rồi một ý nghĩ khác đến, rõ ràng hơn, nặng hơn.

Liệu mình có đủ sức để làm mẹ không?

Thuỳ cúi đầu. Hai bàn tay siết lại trên đầu gối. Cô đã quen với việc tự xoay xở cho chính mình. Nhưng một đứa trẻ… không thể chỉ sống bằng sự cố gắng. Căn phòng vẫn im lặng.

Và rồi, như một điều rất nhỏ len vào giữa tất cả những lo sợ ấy — một giọng nói non nớt:

“Mẹ ơi.”

Chỉ vậy thôi. Nước mắt rơi xuống lúc nào cô cũng không biết. Thuỳ cúi đầu, hai tay ôm lấy bụng, lần này không còn rụt lại nữa. Như ôm một điều gì đó vừa mong manh, vừa chắc chắn. Và lần đầu tiên, Thuỳ không còn hỏi mình có đủ sức hay không. Gia đình biết chuyện, không ai trách cô, đặc biệt là ba mẹ.

Ba mẹ chỉ nói:

“Con hãy chăm sóc bản thân thật tốt. Sinh ra một đứa cháu khoẻ mạnh. Ba mẹ luôn ở bên con.”

Nghe vậy, Thuỳ bật khóc.

Cô nghĩ mình mất đi nhiều thứ, nhưng ngẩng lên lúc nào ba mẹ cũng ở cạnh.

Ngày ôm đứa bé đỏ hỏn vào lòng, Thuỳ xúc động đến nghẹn ngào. Khi con bé nắm chặt ngón tay cô, Thuỳ biết cuộc đời mình từ đây đã rẽ sang một hướng khác. Cô đặt tên con là Hạnh Phúc. Vì cô tin, dù cuộc đời có thiếu điều gì, con vẫn là phần đầy đủ nhất của cô.

Năm tháng trôi qua.

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa.

Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành.

Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Và Lâm đến, như một điều đã được chờ sẵn từ trước.

(Còn tiếp)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn


Để lại một bình luận