Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này.

Một buổi chiều bình thường, tôi tan làm sớm hơn dự định. Thành phố vẫn đông đúc, ồn ào như mọi khi, còn tôi chỉ mong nhanh chóng về nhà, nấu một bữa cơm giản dị rồi đợi chồng về.
Nhưng ngay trước cửa một khách sạn nhỏ trên con phố quen, tôi nhìn thấy anh.
Chồng tôi.
Và bên cạnh anh… là một cô gái trẻ.
Cô ấy dường như không đứng vững. Anh vòng tay qua vai, dìu cô ấy rất cẩn thận, như sợ cô ngã. Cảnh tượng ấy khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi đứng chết lặng.
Trong đầu tôi, hàng trăm suy nghĩ chạy qua cùng lúc. Tất cả những câu chuyện phản bội, tất cả những nỗi sợ mà tôi từng cố gắng gạt đi… bỗng chốc ùa về.
Tôi không bước tới. Không gọi tên anh. Chỉ đứng ở đó, như một người xa lạ, nhìn chính cuộc hôn nhân của mình rạn vỡ.
Họ đi vào trong.
Tôi cũng đi theo.
Không biết vì sao, tôi đủ bình tĩnh để bước vào quầy lễ tân, hỏi số phòng mà họ vừa nhận. Có lẽ trong khoảnh khắc đó, tôi cần một câu trả lời – dù là đau đớn nhất.
Cánh cửa phòng khép hờ.
Tôi đứng ngoài, tay run run, tim đập dồn dập.
Và rồi… tôi nhìn thấy.
Chồng tôi đặt cô gái lên giường, kéo chăn đắp cẩn thận. Anh quay người đi lấy nước, lau mặt cho cô ấy rất nhẹ nhàng. Không có sự vội vã, không có những cử chỉ lén lút mà tôi tưởng tượng.
Một cách chân thành.
Tôi sững lại.
Anh ngồi xuống bên cạnh, lấy điện thoại gọi cho ai đó:
“Chị yên tâm, em đưa em ấy vào phòng nghỉ rồi. Chắc do say nắng với tụt huyết áp. Em sẽ đợi đến khi em ấy tỉnh.”
Giọng anh bình tĩnh, rõ ràng. Không hề có sự lúng túng của một người đang làm điều sai trái.
Tôi đứng ngoài cửa, cảm giác xấu hổ len lỏi trong lòng.
Một lúc sau, tôi quyết định bước vào.
Anh quay lại, sững sờ khi thấy tôi. Ánh mắt anh thoáng hoang mang, rồi ngay lập tức đứng dậy:
“Em… sao em lại ở đây?”
Tôi nhìn cô gái trên giường – gương mặt còn rất trẻ, nhợt nhạt, mồ hôi lấm tấm.
Rồi tôi nhìn anh.
Tất cả những nghi ngờ trong tôi, bỗng trở nên nhỏ bé.
“Anh… quen cô ấy à?” – tôi hỏi, giọng nhẹ hơn tôi nghĩ.
Anh thở ra, như vừa trút được gánh nặng:
“Nhân viên mới ở công ty. Lúc nãy họp xong thì em ấy ngất. Mọi người về hết rồi, anh không yên tâm nên đưa em ấy đi nghỉ tạm.”
Tôi im lặng.
Mua Hàng với Shopee
Không phải vì tôi không tin. Mà vì tôi nhận ra… mình đã vội vàng nghĩ xấu cho người đàn ông đã ở bên mình bao năm.
Tối hôm đó, khi chúng tôi về nhà, anh nắm tay tôi – giống như mọi khi, nhưng chặt hơn một chút.
“Em đã nghĩ gì… khi thấy anh?” – anh hỏi khẽ.
Tôi cười, nhưng mắt lại cay:
“Em nghĩ mình sắp mất anh.”
Anh siết nhẹ tay tôi:
“Ngốc thật. Nếu có chuyện gì, người đầu tiên anh muốn nói… vẫn là em.”
Cuộc sống không phải lúc nào cũng cho ta những câu trả lời rõ ràng ngay từ đầu.
Có những khoảnh khắc, chỉ cần chậm lại một chút, nhìn kỹ hơn một chút… ta sẽ thấy sự thật không giống như điều mình tưởng.
Và tôi đã học được một điều, sau buổi chiều hôm ấy:
Niềm tin – đôi khi không phải là không nghi ngờ.
Mà là đủ bình tĩnh… để không để nghi ngờ phá hỏng những điều tốt đẹp mình đang có.

Theo Người Đưa Tin
Nguồn Trang : https://tintuconline.com.vn/chong-diu-1-co-gai-vao-khach-san-toi-lang-di-voi-hanh-dong-sau-do-cua-2-nguoi-5105308.html
Bài viết gợi ý
- OnePlus phát hành bản cập nhật B50P01 với tính năng mới cho Content Portal và OnePlus Share
OnePlus đã bắt đầu triển khai bản cập nhật hệ thống mới mang mã hiệu B50P01 trong chu kỳ cập nhật định kỳ của hãng. Bản cập nhật này tập trung vào việc nâng cao độ ổn định hệ thống và bổ sung một số tính n...
- 50 Năm Về Sau Remix - Nửa Đời Còn Lại Dành Cho Em Remix TikTok 🎧Nhạc Trẻ REMIX HOT TREND TikTok
- 8 món ăn từ sườn lợn thơm ngon, hấp dẫn, cách làm vô cùng đơn giản
- iQOO Neo 11 Pro và Pro+ lộ diện: pin silicon 8000mAh, màn hình 2K 165Hz
- Trung Quốc đưa trí tuệ nhân tạo vào nội dung thi và cấp chứng chỉ giáo viên
- Á quân 'Anh trai say hi' Bùi Trường Linh cúi lạy, khóc lưu luyến chia tay 2.000 khán giả
- Samsung Galaxy S mới series đạt chứng nhận Qi 2.2.1: Sạc không dây nhanh hơn nhưng vẫn thiếu nam châm tích hợp
- Balo Tucano Loop Eco: Khi thời trang Ý bắt tay cùng lối sống "Xanh"


















