News :
Tìm thấy thi thể cô gái để lại ô tô trên cầu, nghi nhảy xuống sông Loa thông báo chuyển khoản trở thành trợ thủ đắc lực của tiểu thương 2 công nhân thương vong, đơn vị chủ quản “biến mất” bất thường Triển vọng đàm phán Mỹ – Iran và những kịch bản khó lường Thời hạn sử dụng mã định danh hợp đồng lao động điện tử (ID) trong bao lâu? Không phải hành, gừng hay tỏi, đây mới là loại gia vị được bác sĩ đánh giá có thể hỗ trợ hạ huyết áp, giảm cholesterol tốt nhất thế giới Bệnh viện Đại học Y khoa Phan Châu Trinh đạt chứng nhận chất lượng quốc tế AACI ‘Tiểu Long Nữ’ Lý Nhược Đồng xin lỗi Tuyển Việt Nam: Liệu đã đủ bay cao ở Asian Cup 2027? Vai trò ca sĩ Chi Dân, người mẫu An Tây trong vụ ‘4 tiếp viên vận chuyển ma túy’ Điểm lại những điểm nổi bật trong tầm giá của Xiaomi Redmi A7 Pro Honor ra mắt điện thoại giá rẻ mới: Thiết kế đẹp, pin 7.000mAh, có cả màu hồng cho hội chị em Rào chắn thi công metro số 5, Đại lộ Thăng Long tắc dài Ông Min Aung Hlaing đắc cử Tổng thống Myanmar 5 cách đuổi muỗi tự nhiên hiệu quả, dễ làm tại nhà, không cần hóa chất Robot AI thay khớp gối, bệnh nhân đứng dậy sau mổ Cầu ngói trăm tuổi ít người biết ở Ninh Bình, người dân coi như ‘báu vật’ VinUni khai giảng khoá đầu tiên chương trình đào tạo nhân tài AI thực chiến Hoàng Đức phải nghỉ 2-3 tuần sau trận thắng Malaysia Gia cảnh thắt lòng của thành viên Tổ bảo vệ ANTT bị đâm tử vong khi làm nhiệm vụ Tết này con sẽ về (Kết thúc) Hơn 10 ngày nữa, chính sách mới tác động hàng triệu thuê bao di động sẽ chính thức có hiệu lực, người dân lưu ý! Sau Rec Room, đến lượt cha đẻ Moss sa thải hàng loạt: dự án lớn bị hủy, cả team nỗ lực gọi vốn nhưng thất bại Samsung tìm ra cách để “né” tình trạng tăng giá RAM trên các thiết bị di động của mình Hà Nội rào chắn hàng loạt tuyến phố, người dân cần lưu ý lộ trình di chuyển Tiết lộ đề xuất của cựu Ngoại trưởng Iran nhằm chấm dứt xung đột Người bán tôm nói thật: Muốn biết tôm nuôi và tôm tự nhiên hóa ra cực dễ Nước rau diếp cá có giúp ‘làm sạch đại tràng’? Câu trả lời từ chuyên gia Diễn viên Trương Vũ Kỳ mất kiểm soát, mắng khán giả trên sóng trực tiếp Bắt tạm giam Diệp Văn Vĩnh về hành vi lừa đảo hơn 20 tỷ đồng Sự cố bất ngờ trên tàu Artemis 2: Toilet hỏng giữa không gian ‘Assassin’s Creed Shadows dẫn đầu 9 đề cử tại Canadian Game Awards 2026, nhưng câu chuyện đáng nhớ nhất lại thuộc về một studio vừa “khai tử” Điện thoại chống nước giá chưa tới 2 triệu đồng Thủ tướng yêu cầu chấn chỉnh kiểm soát giết mổ, xử lý nghiêm vi phạm ATTP Trung Quốc tăng cường thực thi pháp luật thuế đối với người nổi tiếng Không thông qua phương án nghỉ lễ liên tục 09 ngày dịp Giỗ Tổ và 30/4 1/5 cho người lao động thì sẽ nghỉ như thế nào? 3 thực phẩm giàu protein người trên 55 tuổi không nên bỏ qua Lần đầu tiên phẫu thuật lấy sỏi tuyến dưới hàm tại Bệnh viện đa khoa Vũng Tàu Tiger Beer tung hàng triệu giải thưởng ‘Bật lon Coolpack – Săn Tiger vàng’ Chồng trưởng phòng nằng nặc ép vợ nghỉ việc, bán chung cư đi xuất khẩu lao động Nam ca sĩ 37 tuổi làm giả bệnh án để trốn nghĩa vụ quân sự Việt Nam đứng thứ 8 thế giới về các mối đe dọa bảo mật từ thiết bị nội bộ Lịch thi đấu bóng đá hôm nay 2/4 Dự báo thời tiết 3/4/2026: Không khí lạnh tràn về, miền Bắc mưa giông sầm sập VNeID vừa cập nhật thay đổi mới, người dân bỏ qua là bỏ lỡ quyền lợi Hướng dẫn bạn cách đặt lịch đăng kiểm ô tô trên Zalo ngay tại nhà để bạn tiết kiệm thời gian chờ đợi Xiaomi chuẩn bị điện thoại camera “mạnh nhất 2026” kèm chip tự phát triển Chuyên gia đề xuất “4 trong suốt” trong đại chỉnh trang Hồ Tây Mẹo ngâm dâu tằm để lâu không mốc hỏng, lên men Toàn văn Dự thảo Thông tư hướng dẫn về hợp đồng lao động điện tử ra sao?

Tết này con sẽ về (Kết thúc)


blogradio.vn – Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

***

Tiếp theo phần 8

Chương 9: Nếu không ngoảnh lại

“Mẹ với bé Nguyên nói chuyện một chút, con ra kia nói chuyện với chú Hùng đi.”

Giọng cô Mai vang lên khẽ khàng, như sợ làm xáo động không gian yên tĩnh của ngôi chùa. Tôi đã từng nghĩ, có lẽ cả đời này tôi sẽ không đủ bình thản để đối diện với cô. Nhưng khi quay lại, nhìn thấy cô trong bộ áo lam giản dị, gương mặt đã in rõ dấu vết của thời gian, tôi bỗng không còn đủ sức để giữ trong lòng những oán trách cũ.

Chúng tôi ngồi xuống chiếc bàn đá nhỏ ở hậu viên. Gió thổi rất nhẹ, mang theo mùi hương nhang thoang thoảng. Tiếng chuông chùa vang lên chậm rãi, ngân dài rồi tan đi, như nhắc người ta buông xuống những điều đã nặng lòng quá lâu.

“Con khoẻ không?” cô Mai hỏi, giọng chậm và trầm. “Mấy năm qua… cô vẫn dõi theo con.”

Tôi im lặng. Không phải vì không muốn trả lời, mà vì trong khoảnh khắc ấy, có quá nhiều cảm xúc cùng lúc trào lên. Buồn, giận, thương, và cả mệt mỏi. Tay tôi vô thức xoay nhẹ chén trà nhỏ trước mặt, nhìn làn khói mỏng bay lên rồi tan biến.

“Cô biết con trách cô,” cô nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Cô xin lỗi. Là cô ích kỷ, là cô sai với mẹ con. Nếu ngày đó cô đủ can đảm nói ra sự thật, có lẽ mọi chuyện đã không đi đến tận cùng đau đớn như vậy.”

Giọng cô không run, nhưng từng chữ đều chậm và nặng. Tôi chợt nhận ra, không chỉ riêng tôi, mà những người còn sống sau bi kịch ấy, ai cũng mang trong lòng một vết thương không tên.

“Con đừng tự trách mình nữa,” cô Mai nói, khẽ khàng như đang dỗ dành. “Hãy thường xuyên về nhà. Con còn ba, còn em. Có những người vẫn đang đợi con trở về.”

Tôi ngước lên nhìn cô.

“Con hiểu…” tôi nói chậm rãi. “Con đang cố gắng. Có lẽ con chưa thể buông hết, nhưng con sẽ không trốn chạy nữa.”

Rồi tôi khẽ nói thêm: “Cô giữ gìn sức khoẻ nhé. Con thấy cô gầy đi nhiều.”

Cô Mai mỉm cười. Một nụ cười rất hiền, rất mệt, nhưng bình thản.

“Cô sống nhẹ hơn rồi. Cô cũng đã nói với Phúc Nguyên ít đến thăm cô lại. Nó còn cả một đời phía trước. Cô nợ nó nhiều lắm, từ một mái nhà không trọn vẹn… đến những im lặng không đáng có.”

Chúng tôi nói với nhau không nhiều, nhưng không còn tránh né. Mỗi câu nói như một lần tháo gỡ, không phải để quên đi, mà để thôi giữ nỗi đau ấy quá chặt trong tim.

Trước khi tôi rời đi, cô Mai nắm tay tôi rất lâu. Bàn tay cô gầy và lạnh.

“Nếu được, con hãy ngoảnh lại nhìn Phúc Nguyên. Nó cũng có lúc cần một bờ vai.”

Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa nơi có bóng dáng Phúc Nguyên. Rất lâu sau, tôi khẽ gật đầu. Không phải là một lời hứa, chỉ là một sự mở lòng.

Cô Mai mỉm cười.

“Cô yên tâm rồi.”

Tôi đứng dậy, cúi đầu chào cô lần cuối. Bầu trời hôm nay cao và xanh. Những đám mây trắng trôi chậm, lười biếng. Gió se lạnh lướt qua, làm bước chân tôi nhẹ hơn, như thể có ai đó vừa đặt vào tay tôi một chút bình yên.

Phúc Nguyên vẫn đứng đó, không rời đi. Khi thấy tôi bước tới, bạn nhìn tôi rất lâu. Không hỏi han, không vội vàng.

Có lẽ suốt những năm tháng tôi khép mình lại, bạn vẫn luôn đứng ở khoảng cách vừa đủ, không kéo tôi ra khỏi nỗi đau, cũng không bỏ tôi lại một mình.

“Mọi chuyện đã qua rồi,” tôi nói khẽ. “Mình đang học cách tha thứ. Cho tất cả… và cho chính mình.”

Phúc Nguyên siết nhẹ tay tôi.

“Mình không mong gì hơn. Chỉ cần cậu đừng tự làm mình đau thêm nữa.”

tips chup anh couple khi di du lich 4

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại.

Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc.

Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết.

“Về rồi hả con.”

Không trách móc, không buồn bã, chỉ là một câu hỏi dịu dàng như thể mẹ vẫn luôn đứng đó, chờ tôi đủ bình yên để quay về.

Tôi hiểu ra rằng, mẹ chưa từng rời xa. Mẹ ở trong cách tôi học được cách sống chậm hơn, trong việc tôi thôi tự làm đau mình bằng những câu hỏi không còn lời đáp, và trong khoảnh khắc tôi biết mỉm cười mà không thấy lòng nặng trĩu.

Nếu ngày ấy tôi không ngoảnh lại, có lẽ tôi đã không nhận ra rằng: con đường phía trước không cần phải quên đi nỗi đau, chỉ cần đủ yêu thương để bước tiếp.

Tết này, tôi đã về nhà.

(Hết)

© Bằng Lăng Tím – blogradio.vn

Xem thêm: Giao Lộ Giữa Trưởng Thành Và Cô Đơn | Radio Tâm Sự


Để lại một bình luận