Có con trai nhưng tôi vẫn một mình khi nằm viện
Năm nay tôi vừa tròn 70 tuổi. Tôi có một con trai duy nhất tên Lý Cường, 40 tuổi, hiện là quản lý cấp trung tại một doanh nghiệp tư nhân.
Từ ngày con lên thành phố học tập rồi lập nghiệp, số lần về thăm nhà ngày một thưa dần, nhưng tôi vẫn luôn tự nhủ phải thông cảm vì con bận rộn mưu sinh.
Sáu tháng trước, tôi đột ngột khó thở và phải nhập viện cấp cứu. Kết quả khám tổng quát khiến tôi choáng váng khi bác sĩ chẩn đoán ung thư phổi, buộc phải xạ trị liên tục trong vòng hai tháng.
Ngay sau đó, tôi gọi điện báo tin cho con trai với hy vọng con sẽ về bên tôi trong giai đoạn khó khăn này.
Thế nhưng, điều tôi nhận lại chỉ là một cuộc trò chuyện ngắn ngủi. Con bảo tôi cứ yên tâm điều trị, nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, còn bản thân con đang rất bận, chưa thể về ngay.
Con dặn tôi tự chăm sóc bản thân rồi vội vàng kết thúc cuộc gọi. Đêm hôm đó, tôi nằm một mình trên giường bệnh, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi.
Tôi không đòi hỏi con phải ở bên suốt ngày đêm, nhưng chí ít, trong lúc sinh tử cận kề, tôi mong con có thể dành ra một ngày để về thăm. Thế nhưng điều đó cũng không xảy ra.

Người hàng xóm trở thành chỗ dựa duy nhất
Trong những ngày nằm viện, người thường xuyên lui tới chăm sóc tôi lại không phải con ruột, mà là ông bạn hàng xóm tên Tiểu Hà.
Ông giúp tôi làm thủ tục nhập viện, thu dọn đồ đạc, rồi chủ động nấu cơm mang vào mỗi ngày. Biết con trai tôi bận rộn, ông không một lời than phiền, chỉ lặng lẽ ở bên.
Suốt tháng đầu điều trị, tôi gọi cho con trai hàng chục cuộc điện thoại nhưng phần lớn đều không được bắt máy.
Nếu có nghe, con cũng chỉ hỏi vài câu xã giao rồi lại lấy lý do công việc để cúp máy. Mãi đến tháng thứ hai, con mới về thăm tôi một lần ngắn ngủi, chỉ chừng nửa tiếng rồi vội vã rời đi.
Mang trong mình căn bệnh ung thư, lại thêm nỗi tủi thân vì con cái, tinh thần tôi sa sút thấy rõ. Tôi bắt đầu nghĩ rằng, có lẽ mình đã già thật rồi, và trong những lúc yếu đuối nhất, tôi chỉ còn lại chính mình.
Giới thiệu về sản phẩm này
Độ chính xác đo: + / - 0,5% FS
Dung sai bù đầu lạnh: + /- 2 độ C (có thể được sửa đổi
bằng phần mếm trong 0 ~ 50 độ C)
Độ phân giải: 14 bit
Chu ky lấy mẫu: 0,5 giây
Quyền lực: AC 100-240V 50 / 60HZ
Giá trị quá trình (PV), Giá trị cài đặt (SV)
<iểm soát PIN (bao gồm ON / OFF, PID loại bước và PID liêr
tỤc)
Điều khiển tự điều chỉnh
Đầu ra rơ le: công suất tiếp xúc 250V AC 3A (tải điện
3ộ điều khiển nhiệt độ PID REX-C100, với cặp nhiệt
Bản di chúc được sửa trong lúc cận kề sinh tử
Sau hai tháng xạ trị, bác sĩ thông báo bệnh tình của tôi chuyển biến xấu, buộc phải phẫu thuật gấp với tỷ lệ thành công chỉ khoảng 50%.
Nằm trên giường bệnh chờ ngày lên bàn mổ, tôi cảm nhận rõ sự cô đơn và nỗi sợ hãi khi đối diện ranh giới sống chết.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã nghĩ rất nhiều. Tôi chưa từng trách móc hay đòi hỏi con trai phải báo đáp, nhưng sự vắng mặt của con vào thời điểm quan trọng nhất khiến tôi thất vọng đến tột cùng.
Và rồi, tôi quyết định nếu may mắn sống sót sau ca mổ, tôi sẽ sửa lại di chúc.
Người đưa tôi vào phòng mổ và đón tôi ra sau tám tiếng phẫu thuật vẫn chỉ có Tiểu Hà. Con trai tôi không gọi lấy một cuộc trước ngày tôi lên bàn mổ.
Sau ca mổ, tôi tiếp tục nằm viện thêm một tháng rồi mới được xuất viện.
Ngay khi về nhà, tôi cùng Tiểu Hà đến văn phòng luật sư để sửa di chúc. Toàn bộ hai căn nhà và 1 triệu NDT tiền tiết kiệm (tương đương khoảng 3,7 tỷ đồng), tôi quyết định để lại cho người hàng xóm đã ở bên tôi suốt quãng thời gian sinh tử.
Sự thật phía sau khiến tôi bật khóc
Chưa đầy một tuần sau khi bản di chúc được sửa, con trai tôi trở về nhà. Lần này, con ngồi lại rất lâu và nói ra sự thật mà tôi chưa từng biết.
Vì muốn có thu nhập cao hơn để lo toàn bộ chi phí chữa bệnh cho tôi, con đã chuyển sang công ty mới.
Do phải hoàn tất hàng loạt thủ tục, giấy tờ và xin xác nhận từ nhiều bên, con không thể nghỉ làm hay rời vị trí trong thời gian đó.
Con nói rằng, con hy vọng có thể kiếm đủ tiền để tôi không phải đụng đến khoản tiết kiệm cả đời. Nghe đến đây, hai bố con tôi đều bật khóc.

Bộ phát wifi 4G di động mini ROOSEE M610, chuẩn wifi 6
Tôi chợt nhận ra, con trai mình không vô tâm như tôi đã nghĩ, chỉ là con yêu thương theo một cách khác.
Sau đó, tôi đã sửa lại di chúc lần nữa. Nhưng điều quan trọng hơn cả là tôi sửa lại chính suy nghĩ của mình.
Hai lần sửa di chúc dạy tôi bài học về tình thân
Sự việc này khiến tôi hiểu ra rằng, tình yêu gia đình không phải là một cuộc trao đổi có qua có lại. Không phải cứ ở bên cạnh nhiều hơn thì mới là hiếu thảo, cũng không phải kiếm được nhiều tiền thì mới là yêu thương.
Là cha mẹ, đôi khi chúng ta quá vội vàng phán xét con cái mà quên đặt mình vào hoàn cảnh của chúng.
Tuổi già, điều cần thiết không chỉ là sự chăm sóc về vật chất, mà còn là sự thấu hiểu và giao tiếp.
Từ sau biến cố ấy, tôi và con trai nói chuyện với nhau nhiều hơn, học cách lắng nghe và bao dung.
Tôi hiểu rằng, thay vì ôm ấp nỗi tủi thân, hãy trân trọng những gì con cái đang cố gắng làm cho mình. Bởi đến cuối cùng, điều quý giá nhất của tuổi già không phải là tài sản, mà là sự gắn kết và bình yên trong gia đình.
Bài viết của ông Lý Khương (Nam Ninh, Trung Quốc) được chia sẻ trên nền tảng Toutiao.

Nguồn Trang : https://tintuconline.com.vn/nam-tren-giuong-benh-toi-lap-di-chuc-cho-hang-xom-2-can-nha-va-3-7-ty-dong-5087656.html
Bài viết gợi ý
- Người mẹ Singapore sinh con an toàn nhờ thông tim thai tại Việt Nam
Người mẹ Singapore sinh con an toàn nhờ thông tim thai tại Việt Nam Sau hơn 5 tháng kể từ khi can thiệp tim thai tại Việt Nam vì thai nhi mắc dị tật tim hiếm gặp, thai phụ người Singapor...
- 6 cách tắt quảng cáo trên Facebook để hạn chế bị làm phiền
- Mẫu phụ lục hợp đồng lao động về thay đổi bộ phận, phòng ban làm việc mới nhất là mẫu nào?
- Nhà sáng lập tựa game Call of Duty qua đời
- Trước khi đi ngủ có 5 dấu hiệu này, coi chừng đột quỵ sắp ập đến
- Truyền thông Malaysia thừa nhận sự thật sau khi FIFA giữ nguyên án phạt với LĐBĐ nước này
- Sự thật đằng sau cuộc gọi “chỉ đổ chuông một lần rồi tắt máy”
- Kết quả bóng đá hôm nay 4/11: Sunderland hụt top 2 Ngoại hạng Anh
