News :
Vừa báo tin “trúng đậm” tại vựa dầu lớn nhất Việt Nam, đại gia dầu khí Mỹ lập tức huy động nửa tỷ USD Bệnh viện Hiệp hội Y khoa Trung Quốc cảnh báo về “đại dịch” nghiêm trọng gây nên “thảm họa” cho nhân loại Bộ Y tế đình chỉ lưu hành, thu hồi toàn quốc loại kem bôi da do tên gây hiểu nhầm là thuốc Đã đến lúc TỐ GIÁC 2 loại cảm xúc “ăn cắp” tuổi thọ tới 20 năm nhưng hiếm ai chưa từng trải qua trong đời! Bị camera AI phát hiện vi phạm ATGT tại Hà Nội, người dân nộp phạt nguội ở đâu? Bữa ăn nên kéo dài trong bao lâu, vì sao nên ăn chậm nhai kỹ? Tách cà phê buổi sáng và bệnh thận: Khoa học phát hiện điều gì? Thông báo khẩn tới tất cả người dùng Android Việt Nam: Người lạ có thể đang “mượn” thiết bị nhà bạn Làm “chuyện ấy” một mình gây hại cho thận? Bê bối ảnh nóng chấn động châu Âu: Công ty của Elon Musk nhận “tối hậu thư” phục vụ điều tra Mẫu Đăng ký hợp đồng lao động giao kết trực tiếp sau khi xuất cảnh mới nhất có dạng như thế nào? 4 thứ kiêng kỵ, người giàu tránh đặt trước cửa nhà Nhồi nhét các tính năng AI tệ hại cho người dùng, Microsoft bị cộng đồng mạng chế giễu là MicroSlop Tại sao chồng ngoan lại thích ‘bóc bánh trả tiền’ Ăn yến mạch bao lâu thì cholesterol có hại bắt đầu giảm? Không chỉ sữa bột, nhiều thực phẩm quen thuộc cũng có thể chứa vi khuẩn Bacillus cereus – thứ khiến Nestlé thu hồi sữa toàn cầu Vòng bụng bao nhiêu cm thì bắt đầu đối mặt nguy cơ tiểu đường? Bác sĩ tiết lộ 4 việc TUYỆT ĐỐI cần tránh trước khi làm “chuyện ấy”, các chị em sau tuổi 40 giật mình vì… quen quá Thêm một ông lớn công nghệ xây dựng trung tâm R&D tại Việt Nam, từng bước đưa Việt Nam trở thành “cứ điểm” đầu tư của Tập đoàn tại khu vực và châu Á Trên tay Xiaomi Redmi Note 15 Pro: Thiết kế đẹp, MediaTek Helio G200-Ultra và pin 6.500 mAh Duy Linh 4 giờ trước Bảo đảm an toàn, thông suốt vận tải hàng không dịp Đại hội XIV và Tết Bính Ngọ Robot hình người “đáng yêu nhất thế giới” gây chú ý tại CES 2026 với khả năng nhảy múa, chơi cờ và tương tác như con người 2 – 5% mẫu nước uống đóng chai, nước đá dùng liền không đạt chất lượng Trải nghiệm sớm vivo Y31d: Không khí bùng nhiệt tại Thế Giới Di Động Lê Văn Sỹ Thói quen tắm bồn mùa lạnh và những tác động ít ngờ tới khả năng sinh sản nam giới Nestlé Việt Nam thu hồi khẩn cấp 17 lô sữa NAN vì lo ngại rủi ro từ châu Âu: Kiểm tra ngay đáy lon Trên tay Xiaomi Redmi Note 15 5G: Chip Snapdragon 6 Gen 3 mạnh mẽ, camera 108 MP có OIS Duy Linh 2 giờ trước 3 mối nguy tiềm ẩn khi lỡ ăn pate chế biến từ thịt lợn bệnh Lấy người dân làm trung tâm, chú trọng chăm sóc sức khỏe toàn diện theo vòng đời Trên tay Xiaomi Redmi Note 15: Màn hình cong AMOLED, camera 180 MP và pin 6.000 mAh Duy Linh 2 giờ trước Nhiệt độ xuống thấp, lưu ý các thời điểm tăng nguy cơ đột quỵ Sở Y tế TPHCM chỉ đạo nóng với Bệnh viện Từ Dũ Bảo đảm trật tự đô thị chào mừng Đại hội XIV của Đảng và đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 Lướt qua đời nhau Chuyên gia phương Tây sửng sốt với công thức có thể làm rung chuyển ngành năng lượng của Trung Quốc Bật mí cách khắc phục vị trí GPS không chính xác cực hay mà bạn nên biết Hơn 120 nhân viên y tế ở Cà Mau bị nợ lương trên 6 tỷ đồng Ngủ gật 30 phút trong giờ làm, người đàn ông 37 tuổi bỗng liệt dây thần kinh, không nhấc nổi cổ tay [CES 2026] JBL ra mắt tai nghe Tune Series và Quantum Series mới với nhiều nâng cấp Bé trai 3 tuổi bị chó nhà cắn thấu ngực 2 trẻ nguy kịch vì nuốt dị vật Bộ Chính trị ban hành Nghị quyết về phát triển kinh tế nhà nước AI làm khan hiếm chip nhớ, giá thiết bị điện tử có thể tăng tới 20% Từ 1/3/2026, ứng dụng ngân hàng sẽ tự động dừng hoạt động trên các điện thoại sau Đặt trước Redmi Note 15 series: Tặng loa Xiaomi Sound Outdoor, trả chậm 0% lãi suất, trả trước 0đ, bảo hành pin đến 4 năm Diana Unicharm thông tin về lô mỹ phẩm dung dịch phụ nữ bị thu hồi Chú rể trả lại phong bì cho bạn thân giữa tiệc cưới, khách mời ngỡ ngàng Tết lên A – Xài cực đã: Tham gia khảo sát, nhận ngay lì xì 500K Thông tin iPhone mới bất ngờ lộ diện Sau khi ký hợp đồng lao động điện tử thì có bắt buộc gửi về Nền tảng để gắn ID không?

Một đời đi tìm chỗ đứng


blogradio.vn –  Có những ngày tôi vẫn tự ti, vẫn so sánh mình với người khác, vẫn thấy mình như kẻ đi lạc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn mắng nhiếc chính mình. Tôi chỉ nói thầm: không sao cả, mình vẫn đang ở đây. Tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng rất quan trọng: “Không phải ai cũng có một điểm xuất phát công bằng. Và cuộc đời không phải là một cuộc đua mà ai đến trước cũng là người thắng”

***

Có những câu chuyện không phải nói ra để được thương hại, mà để người nói học cách thôi làm tổn thương chính mình. Đây là một câu chuyện như thế.

 Có những đứa trẻ lớn lên từ rất sớm, không phải vì thông minh, mà vì quá quen với việc ở một mình. Tôi là một đứa như vậy.

 Từ những năm tiểu học, căn nhà rộng nhưng thiếu vắng bóng người. Bố mẹ thì bận đi làm, anh trai tôi khi đấy còn đi học, còn tôi ngày nào cũng cắp sách tới trường rồi về nhà với cô giúp việc, với ông nội, và với rất nhiều khoảng lặng không ai gọi tên.

 Khi người ta quen với im lặng quá sớm, họ sẽ học cách tự chịu đựng, trước cả khi học cách được yêu thương.

 Những lúc anh trai tôi không phải đến trường là lúc tôi được chỉ dạy cách vo gạo nấu từng nồi cơm, chiên từng quả trứng, nấu từng nồi canh, để vượt qua những ngày tháng thiếu vắng sự chăm sóc từ bố mẹ. Tuổi thơ của tôi không thiếu vật chất, nhưng thiếu một thứ khó có thể đo được đó là cảm giác an toàn và sự sẻ chia.

 Tôi từng chứng kiến bố mẹ cãi vã, từng thấy ranh giới gia đình chao đảo, từng sợ rằng mọi thứ mình đang có có thể vỡ bất cứ lúc nào. Rồi mọi chuyện lại “ổn”, nhưng nỗi sợ thì vẫn ở lại.

 Lớn hơn một chút, tôi bắt đầu nổi loạn theo cách rất lặng lẽ. Lơ là học hành, ham chơi, không còn tin vào những khuôn mẫu người lớn vẽ ra. Tôi từng bỏ ngang một kỳ thi quan trọng chỉ vì một câu nói xúc phạm từ người lẽ ra phải bảo vệ học trò.

 Tôi bước tiếp với một lựa chọn nửa vời: học một ngành không vì đam mê, chỉ vì nghĩ nó dễ, vì nghĩ bằng cấp cũng chỉ là tờ giấy. Nhưng sâu xa hơn, đó là vì bố mẹ tôi không muốn tôi đi xa khỏi căn nhà này. Họ sợ tôi sẽ gặp khó khăn, sợ tôi bị dụ dỗ giữa đời.

D6Gfit 0821

 Rồi tôi bước vào năm nhất khi bản thân đã đủ trưởng thành , nhận thức được những điều xung quanh thì đấy là lúc ông nội tôi rời xa thế giới này , người đã từng chắt chiu từng đồng , giấu từng miếng bánh ngon đã không còn bên cạnh tôi nữa . Cùng năm đó, tôi cũng tự tay khép lại mối tình đầu .

 Hai sự mất mát đến cùng lúc khiến tôi hiểu ra một điều: có những thứ mất rồi, chúng ta sẽ không thể nắm giữ lại được nữa.

 Sau nhiều biến cố, tôi bỏ dở việc học. Những cuộc đấu tranh tư tưởng với bố mẹ bắt đầu xảy ra , tôi rời khỏi căn nhà ấy và mang theo một quyết định chưa thật sự chắc chắn, để bước ra một xã hội đầy chông gai và thử thách.

 Công việc đầu tiên của tôi là thứ đã thay đổi tôi hoàn toàn. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu đồng tiền khó kiếm đến mức nào, và ngoài kia con người ta đã phải cực khổ ra sao để sống. Quan trọng hơn cả, tôi được gặp những con người xa lạ, những tầng lớp khác nhau trong xã hội. Họ dạy tôi cách ứng xử, cách tồn tại, cách sống sót giữa đời. Tôi đã từng trốn vào nhà vệ sinh để khóc. Không phải vì nhớ nhà, mà vì lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là tự đứng trên đôi chân mình.

 Tôi nhận ra rằng, những năm tháng tôi cắp sách đến trường, là những năm tháng bố mẹ tôi nai lưng ra kiếm từng đồng để nuôi tôi lớn lên. Tôi thay đổi dần. Từ một đứa nhút nhát, chơi bời , vô lo vô nghĩ , tôi đã học cách nói chuyện với người lạ, đứng trước đám đông để thể hiện những ưu điểm của bản thân , học cách quản lý thời gian và tiền bạc, quan trọng nhất là tôi học được cách chịu trách nhiệm với bản thân mình .

 Rồi tôi lại yêu, lần này bằng tất cả những gì mình có: thời gian, công sức và cả những lựa chọn quan trọng trong đời. Nhưng tình yêu ấy kết thúc nhanh đến mức tôi không kịp hiểu vì sao. Cùng lúc đó, tôi thất nghiệp. Tôi như rơi xuống đáy của vực thẳm . Không việc làm ; không tình yêu ; không phương hướng , tôi như đã mất đi tất cả . Gần 30 tuổi, nhìn bạn bè yên bề gia thất, tôi chỉ còn lại những câu hỏi không lời giải đáp:

“Có lẽ đây là hình phạt cho những năm tháng của tuổi trẻ chăng ?”

“Tại sao tôi đã chăm chỉ thay đổi đến vậy rồi mà mọi chuyện không hay cứ xảy ra với tôi vậy”

 May mắn thay, có lẽ do sự hoạt bát và biết lấy lòng người khác tôi đã có một công việc mới, những người đồng nghiệp gần gũi, thân thiện và tử tế đến mức tôi coi họ như người nhà

 Lần đầu tiên, tôi cảm thấy yêu thích công việc đến như vậy . Mọi người ở đây luôn hỗ trợ , quan tâm và chỉ bảo tôi như anh em trong nhà . Có những lúc tôi đi làm từ sáng đến tối , rồi tranh thủ chạy đi học thêm . Thì thấy trên bàn các anh chị đã chừa tôi phần ăn của buổi trưa để ăn có sức mà tiếp tục , có lẽ vì tôi làm việc xa nhà, lại phải lo nhiều chi phí, nên mọi người luôn để ý và giúp đỡ tôi theo cách âm thầm nhất. Không ai nói gì lớn lao. Nhưng chính những điều nhỏ như vậy khiến tôi lần đầu tiên cảm nhận được sự quan tâm mà không đi kèm kỳ vọng.

 Tôi đã làm việc quên thời gian, không phải vì tham vọng, mà vì đó là nơi tôi không phải đối diện với nỗi trống rỗng của chính mình. Rồi sau bao kì vọng và sự tin tưởng của mọi người , tôi đã được trao cho 1 vị trí tốt hơn trong công ty . Và cũng chính lúc đó, có lẽ là sự khởi đầu của những đau thương sau này.

Gui Toi Minh Va Cau

 Tôi bắt đầu cảm thấy áp lực, kỳ vọng và cảm giác không đủ giỏi đè nặng lên một người đã mệt từ rất lâu. Khi tôi đang chênh vênh và mọi thứ đang đè nặng lên tôi , thì đấy là lúc bố tôi đổ bệnh nặng . Khoảnh khắc nhìn bố nằm trong phòng hồi sức, giữa máy móc và dây dợ lạnh lẽo, tôi hiểu thế nào là bất lực. Người từng là chỗ dựa lớn nhất đời tôi giờ đây yếu ớt đến đau lòng.

 Khi bố tôi đã trải qua thập tử nhất sinh . Cũng là lúc tôi mất phương hướng hoàn toàn.. Tôi dừng công việc, ở nhà chăm bố phụ mẹ, và lần đầu tiên trong đời phải đối diện với chính mình: một người không tình, không việc, không tiền, và một trái tim đầy vết xước.

 Khi đi ra ngoài tôi phải vác bộ mặt tươi cười và những câu nói vô tri , nhưng khi về nhà tôi chỉ muốn nhốt 1 mình vào góc tối , những suy nghĩ tiêu cực bắt đầu bủa vây. Có một giai đoạn trong đời, người ta không còn hỏi mình muốn gì, mà chỉ tự hỏi:

“Mình còn chịu được bao lâu nữa?”

 Tôi không sụp đổ theo cách ồn ào. Tôi chỉ rút mình lại. Không giải thích. Không hy vọng. Chỉ im lặng tồn tại.

 Cho đến khi tôi nhận ra: chính việc luôn cố tỏ ra ổn mới là thứ làm tôi kiệt sức. Tôi bắt đầu ở lại với chính mình, không bằng những khẩu hiệu tích cực, mà bằng những điều rất nhỏ. Ở lại với những buổi sáng không vội. Ở lại với những bữa ăn không ngon miệng. Ở lại với cả những suy nghĩ tiêu cực mà không vội xua đuổi.

 Lần đầu tiên, tôi cho phép mình không cần phải tiến lên. Tôi không còn ép mình phải yêu ai đó để chứng minh rằng mình ổn. Tôi cũng không vội tìm một công việc chỉ để lấp đầy khoảng trống.

 Có những ngày tôi vẫn tự ti, vẫn so sánh mình với người khác, vẫn thấy mình như kẻ đi lạc. Nhưng khác với trước đây, tôi không còn mắng nhiếc chính mình. Tôi chỉ nói thầm: không sao cả, mình vẫn đang ở đây. Tôi hiểu ra một điều rất muộn, nhưng rất quan trọng:

“Không phải ai cũng có một điểm xuất phát công bằng.

Và cuộc đời không phải là một cuộc đua mà ai đến trước cũng là người thắng”

 Việc đứng dậy của tôi không ồn ào, không có tiếng vỗ tay. Nhưng mỗi ngày trôi qua mà tôi vẫn còn ở đây, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn cố gắng sống tử tế, với tôi đã là một chiến thắng.

 Giờ đây, tôi không dám nói mình đã ổn. Nhưng tôi biết mình đang tốt hơn hôm qua.

 Tôi chưa có gì trong tay, nhưng ít nhất, tôi đã có lại chính mình.

“Sống chậm lại”

 Có lẽ tôi nên sống chậm lại, để hiểu rõ bản thân hơn, để lắng nghe chính mình nhiều hơn. Tôi đã dành gần như cả một đời để đi tìm một vị trí đặc biệt ở một nơi nào đó. Và đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng: có lẽ nơi mình cần ở nhất, chính là ở lại với bản thân mình.

© Thành Lê – blogradio.vn


Để lại một bình luận